Qủy Vương Gia Đích Tuyệt Thế Độc Phi

Chương 179: Chương 179: Hoàng Bảng Xuất




CHƯƠNG 33: HOÀNG BẢNG XUẤT
Editor: Luna Huang
Giờ Dậu nhất khắc, tân huyện thừa vẫn là không có xuất hiện ở Liễu thành.
Mọi người ở đây suy đoán huyện thừa mới có đúng hay không trên đường tới xảy ra chuyện gì đến nỗi chậm chạp, không biết là ai từ nha môn nghe được tin tức, nói cô nương cùng huyện thừa mới có hôn ước không đành lòng huyện thừa một thân một mình từ đế đô chạy đến Liễu thành xa xôi này tiền nhiệm len lén theo, ai biết trên đường gặp mưa to sạt lỡ, cô nương kia tung tích không rõ sinh tử chưa biết, huyện thừa mới chậm chạp không thấy đến tiền nhiệm là tìm vị hôn thê của hắn!
Bách tính Liễu thành nhiệt tình dũng cảm không câu nệ tiểu tiết, đối với huyện thừa mới vì việc tư chậm chạp không đến tiền nhiệm chẳng những không oán không trách, nguyên nhân ở trong qua miệng bách tính Liễu thành truyền tới cuối cùng trở thành huyện thừa mới là một nam nhân chí tình chí nghĩa đích thực!
Sau đó, hầu như toàn bộ nam nhân trẻ tuổi của Liễu thành đều không hẹn mà cùng mang cuốc ra khỏi thành, là muốn đi giúp huyện thừa mới tìm được cô nương của hắn, nếu không làm sao có thể để huyện thừa mới an tâm làm huyện thừa ở Liễu thành!
Mặt trời chiều ngã về tây, mặt trời chiều lửa đỏ sáng nhiệt tình vẫn như cũ dạt dào chiếu Liễu thành, chiếu mỗi một gương mặt thập phần nhân tình, mỗi người đều quan tâm lưu ý chuyện của huyện thừa, hầu như không ai chú ý đến hoàng bảng dán hai bên cửa thành môn.
Có một danh niên thiếu niên kỷ chỉ có mười bốn mười lăm mang theo cuốc chạy qua hoàng bảng nhìn thấy Bạch Lưu Ly đứng ở đàng kia, đang chạy bên người Bạch Lưu Ly thì dừng bước, có chút thở hổn hển hài lòng lại ngại ngùng nói: “Phu nhân, người ở chỗ này làm cái gì?”
Bạch Lưu Ly quay đầu lại, thấy niên thiếu lau mồ hôi hột trên trán, quan sát hắn một mắt ôn hòa cười, “Tiểu Trụ tử chân còn đau không? Cũng muốn đi giúp huyện thừa mới sao?”
“Hắc, hắc hắc, đúng vậy đúng vậy, không đau, đang muốn cùng mọi người cùng đi giúp huyện thừa mới tìm cô nương của hắn!” Tiểu Trụ tử là nông dân, đời đời không biết chữ, hắn cũng giống vậy, tự nhiên cũng nói không nên lời có tri thức hiểu lễ nghĩa gì, bất quá người cũng thành thật hàm hậu lại nhiệt tình, bởi vì Bạch Lưu Ly chưa bệnh cho nương hắn còn trị cả chân của hắn, này đây vẫn tôn xưng Bạch Lưu Ly là phu nhân, đối với nàng tôn kính có thừa, lúc này nhìn Bạch Lưu Ly lại nhìn hoàng bảng trước mặt nàng, không hiểu hỏi, “Phu nhân ở Phu nhân ở xem bố cáo? Bố cáo này là màu vàng, là hoàng thượng muốn dán đi?”

“Đúng vậy, đây là hoàng bảng, chính là hoàng thượng muốn dán.” Đối mặt nông dân như tiểu Trụ tử vậy, Bạch Lưu Ly nói cho tới bây giờ đều là theo bọn họ, cũng không nghiền ngẫm từng chữ một, nam nữ lão ấu của Liễu thành đều thích thân cận với nàng, thích nàng ôn nhu và hiền hoà.
“Vậy, hoàng bảng này thượng viết gì, phu nhân nhìn mất hồn như thế?” Tiểu Trụ tử nhìn chữ màu đen công tinh tế tinh tế trên hoàng bảng một chút, gãi đầu một cái hỏi Bạch Lưu Ly.
“Mặt trên nói, đương kim thánh thượng vì Vân vương gia sửa lại án xử sai rồi.” Thời gian nói câu nói này, ánh mắt của Bạch Lưu Ly lại không rơi vào trên người tiểu Trụ tử, mà là một lần nữa rơi vào trên hoàng bảng.
“Vân vương gia? Người nào là Vân vương gia?” Tiểu Trụ tử lại gãi đầu một cái, cau mày, hình như không biết Bạch Lưu Ly đang nói cái gì.
Lúc này, vừa lúc có người ở thành môn gọi hắn, tiểu Trụ tử lên tiếng vội vàng cùng Bạch Lưu Ly nói: “Phu nhân ta đi giúp huyện thừa mới a!”
Tiểu Trụ tử nói xong, đem cái cuốc một lần nữa khiêng lên vai, vẻ mặt tươi cười chạy ra.
Đợi tiểu Trụ tử chạy đi, vẫn đứng bên cạnh thân Bạch Lưu Ly Sa Mộc mới có chút bất an mở miệng: “Đại tiểu thư. . .”
“Trạch quốc mấy năm nay càng ngày càng tốt, từ lâu không có bao nhiêu người nhớ Vân vương gia rồi, hắn vẫn nhớ kỹ.” Bạch Lưu Ly như là lẩm bẩm, “Kỳ thực xử lại hay không, sớm không trọng yếu, Vân vương gia từ lúc Tố thành đại loạn liền chết rồi.”
Bạch Lưu Ly nói xong, quay đầu nhìn về phía Sa Mộc siết chặt tay, dáng tươi cười nhợt nhạt lại ôn hòa, “Tân huyện thừa chưa có tới tiền nhiệm, nhớ kỹ căn dặn người của nha môn dán hoàng bảng này, Sa Mộc, ngươi cảm thấy tân huyện thừa thế nào?”
Sa Mộc sửng sốt, sau đó hoảng loạn lắc đầu nói: “Ta, ta không nhìn được hắn chưa thấy qua hắn, làm sao biết hắn, hắn là một người thế nào.”

Lúc nói lời này Sa Mộc vẫn cúi đầu, hình như dám ngẩng đầu nhìn ánh mắt của Bạch Lưu Ly.
“Thật không?” Bạch Lưu Ly không có vạch trần Sa Mộc, thật giống như nàng không biết đêm qua Đồng Nhai đến nhà bái phỏng thì Sa Mộc vẫn tránh ở bên ngoài nghe trộm, chỉ là có chút đáng tiếc khẽ thở dài một cái, “Nghe nói tân huyện thừa đi chỗ đó rất là nguy hiểm, không cẩn thận sẽ rơi vách núi, hôm nay chậm chạp không thấy hắn trở về, chỉ sợ. . .”
Chỉ thấy đầu vai của Sa Mộc chấn động mạnh một cái, Bạch Lưu Ly không dấu vết nhẹ nhàng cười, lập tức dời đề tài nói: “Đi thôi, đi mua vài món đồ rồi trở về.”
Sa Mộc như là không có nghe được, hai mắt trực câu câu nhìn chằm chằm phương hướng thành môn, thoáng như thất thần một dạng, Bạch Lưu Ly liền gọi nàng một tiếng, nàng mới lấy lại tinh thần, hốt hoảng ứng tiếng mới theo Bạch Lưu Ly.
Nhiên đoạn đường hồi trạch tử này, Sa Mộc như là mất hồn một dạng, Bạch Lưu Ly cùng nàng nói đều phải gọi nàng vài lần nàng mới nghe được, Bạch Lưu Ly cũng không ngại, chỉ coi như nàng chưa nghỉ ngơi tốt, sau khi trở về để cho nàng nghỉ ngơi.
Cơm tối, tiểu điểu nhi cùng A Uyên chơi ở trong sân, Bách Lý Vân Tựu ở trong phòng đọc sách, Bạch Lưu Ly đến trù phòng chỉnh lý, bỗng nhiên, A Uyên chạy đến tại trù phòng bắt tay áo của Bạch Lưu Ly nói: “Mẫu thân mẫu thân, di di kia đi ra ngoài rồi!”
“Nga?” Khóe mắt của Bạch Lưu Ly tức khắc nổi lên tiếu ý, “A Uyên không có nhìn lầm?”
“Cha nói ánh mắt của A Uyên là sáng nhất, A Uyên không có nhìn lầm!” A Uyên ngực nhỏ bảo đảm nói, “Di di chạy rất nóng nảy! Thiếu chút nữa ngã rồi!”
Tiếu ý của Bạch Lưu Ly càng đậm, dường như khen thưởng xoa xoa đầu của A Uyên, “A Uyên thật ngoan, như thế này để cha cùng các ngươi chơi nhiều một chút, được rồi, cùng muội muội chơi đi, mẫu thân múc nước cho các ngươi tắm.”
“Ân!” A Uyên dùng sức gật đầu, chạy đi.

Ban đêm, đợi hai tiểu gia hỏa ngủ, Bạch Lưu Ly ngồi ở bên cửa sổ vì Bách Lý Vân Tựu khâu hài, động tác có chút ngốc lại rất nghiêm túc, Bách Lý Vân Tựu tắm xong tiến thất khi thấy Bạch Lưu Ly bị đâm vào tay, đến tóc còn nhiễu nước cũng không lau, bước lên phía trước nắm ngón tay chảy máu của Bạch Lưu Ly đặt vào trong miệng, mi tâm của cau lại chương hiển tim của hắn đau.
Bạch Lưu Ly cầm hài khâu gần một nửa trong tay đặt lên bàn, thấp giọng nói: “Không đau, đâu cần như vậy.”
Một lát, Bách Lý Vân Tựu mới buông ngón tay của Bạch Lưu Ly ra, xác định không chảy máu nữa mới bọc tay nàng trong lòng bàn tay mình, vẫn là đau lòng nói: “Làm cái này làm cái gì, nàng nào biết làm, để cửa hàng làm không phải tốt sao, hà tất lăn qua lăn lại bản thân.”
“Người khác làm có thể nào cùng mình làm một dạng, ngốc tử.” Lòng bàn tay của Bách Lý Vân Tựu thật ấm áp, mặc dù còn mang theo chút thấp ý, nhưng là lại để Bạch Lưu Ly cảm thấy dị thường ấm áp, nhưng vẫn là giả bộ liếc hắn một cái nói, “Hơn nữa, ai nói ta không biết? Ta đây sắp làm hơn một nửa rồi.”
Bách Lý Vân Tựu nhìn đế hài nhỏ hơn chân mình rất nhiều, tuy rằng còn muốn nói cái gì nữa cuối cùng cười nói: “Vậy vi phu sẽ chờ mang hài nương tử tự mình làm.”
Lúc này Bạch Lưu Ly mới thoả mãn cười, liếc mắt nhìn hai tiểu gia hỏa ngủ say sưa trên giường một mắt, đứng lên khoác khăn trên đầu vai của Bách Lý Vân Tựu, lôi kéo hắn đi ra ngoài phòng, “Ra ngoài phòng ngồi một chút, ta giúp ngươi lau tóc.”
Bách Lý Vân Tựu không có cự tuyệt, mặc Bạch Lưu Ly kéo hắn ra ngoài phòng, trong đình viện đè vai hắn xuống để hắn ngồi xuống ghế, sau đó Bạch Lưu Ly đứng ở phía sau hắn giúp hắn dùng khăn nhẹ nhàng lau tóc.
Gió đêm thật lạnh, phất ở trên mặt tự có loại thích ý, Bách Lý Vân Tựu dựa lưng vào lưng ghế dựa, đầu hơi ngửa về phía sau, khép hờ mắt hưởng thụ thích ý giờ khắc này.
Gió đêm quất vào mặt, cũng để lời của Bạch Lưu Ly phất vào lỗ tai hắn, “Hôm nay hoàng bảng dán, nhìn chưa?”
“Ân.” Bách Lý Vân Tựu khẽ ứng tiếng, cũng không hề có lời kế tiếp.
Bạch Lưu Ly vẫn như cũ đang nhẹ nhàng vì hắn lau tóc, cũng không có dự định muốn nói chuyện, một lát, mới nghe Bách Lý Vân Tựu nói tiếp: “Kỳ thực, xử lại hya không với ta mà nói thủy chùng đều không quan trọng, bởi vì ta cho tới bây giờ cũng không có trách hắn.”

“Ta đã từng hỏi A Chiểu, nếu có một ngày ta cùng với hắn thành địch nhân, hắn là có rút kiếm cùng ta tương hướng không, hắn nói vĩnh viễn không có một ngày như vậy, hắn vĩnh viễn sẽ không rút kiếm hướng ta.” Thanh âm trầm thấp của Bách Lý Vân Tựu theo gió bay, nhẹ nhàng nhàn nhạt, phảng phất đang nói một chuyện cùng mình không quan hệ, “Hắn bất quá là thay đổi một loại phương thức để ta giải thoát mà thôi, nếu thật muốn ta nói cái gì, ta nên cảm tạ hắn mới phải, cảm tạ hắn để ta đi ra một vòng gông xiềng của Vân vương phủ, ngày đó, hắn hoàn toàn là có thể giết ta, thế nhưng hắn không có.”
“Hắn thả ta, mà hắn lại đem bản thân phong vào cái lồng cả đời cũng không chạy thoát.” Bách Lý Vân Tựu lo lắng mở mắt ra, nhìn trời cao tràn đầy tinh thần, làm như cạn tiếu, “A Chiểu là chí hữu cuộc đời này của ta, cũng thành như hắn nói, hắn sẽ không bao giờ rút kiếm hướng ta, ta cũng thế.”
“Ta bất tại hồ thế nhân nhìn ta thế nào, thế nhưng lòng của A Chiểu làm sao cũng không qua được đạo khảm này, có thể không vì ta sửa lại án xử sai, cả đời này của hắn cũng sẽ không hài lòng.” Bách Lý Vân Tựu khẽ thở dài một hơi, “Chuyện này, chắc là trở ngại nặng nề, A Chiểu lại vẫn làm, hôm nay, hắn là có thể an tâm chút ít đi.”
Bạch Lưu Ly không nói lời nào, chỉ buông khăn xuống, ngược lại cầm lấy lược vì Bách Lý Vân Tựu chải đầu, vừa chải vừa chậm rãi nói: “Bách Lý Vân Tựu, ngươi có từng hối hận ly khai Tố thành không?”
Bách Lý Vân Tựu mặc mặc, nói: “Lưu Ly vì sao hỏi như vậy?”
“Không có gì.” Bạch Lưu Ly khẽ lắc đầu, nếu sớm đã ly khai thành, cần gì phải hỏi lại, hôm nay, hắn chỉ là của nàng, không hề thuộc về Tố thành càng không thuộc về Trạch quốc.
Bạch Lưu Ly bỗng nhiên từ sau ôm lấy Bách Lý Vân Tựu, nàng thường xuyên sẽ cảm thấy bất an, bởi vì nàng cảm thấy, trong lòng của hắn, căn bản không có chân chính buông Trạch quốc xuống buông Tố thành xuống, nếu hắn không như thể sẽ không đối với thế sự rõ như lòng bàn tay, chỉ là hắn không đề cập qua cái gì trước mặt nàng mà thôi, nhưng nàng lại thường xuyên nghe được hắn cùng với Ám Dạ nói, mà Ám Dạ sở dĩ hàng tháng phải áp tiêu, cũng là cùng chuyện này hữu quan.
Chỉ là hắn không đề cập tới, nàng liền giả không biết, nhưng hôm nay, nàng lại giác làm sao không lừa được bản thân.
Bạch Lưu Ly đột nhiên bất an ôm để Bách Lý Vân Tựu giật mình, sau đó cầm hai tay của nàng để trước người mình, coi như có thể học tới suy nghĩ trong lòng nàng, ôn hòa lại kiên định nói: “Ta không hối hận ly khai Tố thành, Lưu Ly không nên suy nghĩ bậy bạ, ta sớm đã không phải là Vân vương gia Bách Lý Vân Tựu từ trước, hôm nay ta chỉ là Vân Tựu một giới bình dân, bây giờ là như vậy, sau này cũng vậy.”
Bạch Lưu Ly không đáp lời, chỉ là thật sâu cúi người xuống, hôn lên môi của Bách Lý Vân Tựu.
Vừa vặn Ám Dạ bên ngoài trở về mang tin tức cho Bách Lý Vân Tựu, vừa lúc nhìn thấy một màn này, vội vàng lại lui trở lại, trong lòng lặng yên suy nghĩ, tin tức này. . . Ngày mai lại nói cũng không có gì gấp gáp đi.