Qủy Vương Gia Đích Tuyệt Thế Độc Phi

Chương 66: Chương 66: Dược Dẫn Huyết, Giải Độc Bị Quấy Rối




CHƯƠNG 66: DƯỢC DẪN HUYẾT, GIẢI ĐỘC BỊ QUẤY RỐI
Editor: Luna Huang
“Ân.” Bách Lý Vân Tựu chỉ là nhàn nhạt lên tiếng, không có hất tay của Bạch Lưu Ly ra, cũng không có theo dự liệu của Mục Chiểu bắn ra lệ khí, chỉ thấy ánh mắt của hắn chỉ là bình tĩnh nhìn Bạch Lưu Ly, mắt hắn hàm chứa nụ cười nhợt nhạt để Mục Chiểu thấy thế nào đều cảm thấy có chút… Ngây ngô!
Đúng! Chính là ngây ngô! Tựa như con cóc gặp được thiên nga mất hồn dường như ngu xuẩn! Ánh mắt không hoa chứ? Đây là lãnh diện nam sao? Chẳng lẽ trúng độc gì của Bạch Lưu Ly rồi?
Kỳ thực trình độ kinh ngạc trong lòng Bạch Lưu Ly cùng Mục Chiểu không kém là bao nhiêu, nàng bất quá là lại một lần nữa không chứa bất luận cái tâm tư gì không chứa một tia lãnh ý về phía Bách Lý Vân Tựu hữu hảo cười, phản ứng của hắn cư nhiên như thế… Ngây ngô?
Bất quá, dáng tươi cười của hắn có chút ngây ngô này không giống cạn tiếu cạn tiếu giả ý câu thần của hắn thường thường, lúc này hắn vậy không có che nửa bên mặt nạ phân nửa bên phải thật thật cạn tiếu, tao nhã bất tận, lại ngây ngô đến có chút… Khả ái.
Tuy rằng dùng cái từ khả ái này để hình dung một đại nam nhân nhiều năm mang mặt quỷ thân cao bảy thuốc có chút kỳ quái, nhưng Bách Lý Vân Tựu trước mắt đúng là cho nàng cảm giác như vậy.
Nàng cho rằng bất cứ chuyện gì với hắn mà nói đều bất vi sở động, bất cứ chuyện gì cũng không thể khi trong mắt hắn trầm tĩnh như hàn đàm nhấc lên gợn sóng, nhưng không nghĩ hắn sẽ ở trong nụ cười thuần túy của nàng thất thần, thật là một nam nhân kỳ quái thâm bất khả trắc.
Bất quá như vậy với nàng mà nói khó không phải là một chuyện tốt.
Nhiên, thất thần của Bách Lý Vân Tựu bất quá chỉ một chút mà thôi, đợi hắn lấy lại tinh thần thì Bạch Lưu Ly trắc xoay người chỉ vào buồng trong đối với hắn làm một thế “Thỉnh”, không quên lạnh lùng cảnh cáo Mục Chiểu: “Bạch mỗ không thích trong quá trình khám và chữa bệnh bên cạnh có người quấy rối, nếu là Mục đại thiếu gia muốn độc trên người Vương gia nhanh một chút giải hết, còn thỉnh Mục đại thiếu gia an tĩnh tại tháp nằm cho thỏa đáng.”

Ngụ ý của Bạch Lưu Ly rất rõ ràng, Mục Chiểu tuyệt bất năng đi vào nhà, vạn nhất quấy rầy nàng lệnh nàng trong quá trình giải độc xảy ra chuyện không may dẫn đến giải độc thất bại, Bách Lý Vân Tựu không tốt là lỗi của Mục Chiểu hắn.
Mục Chiểu khinh thường cố sức hừ một tiếng, hoàn cánh tay ôm ngực đi tới tháp ngồi xuống, chẳng thèm hừ lạnh nói: “Tiểu gia còn không hiếm lại đi vào phòng ngươi phá.”
Nói xong, Mục Chiểu nằm trên tháp nhắm mắt, Bạch Lưu Ly lần thứ hai hướng Bách Lý Vân Tựu mỉm cười, Bách Lý Vân Tựu đúng là đem biểu hiện ở chinh lăng biểu hiện ở nét mặt, chỉ là ngắn ngủi chinh lăng rất nhanh trong mắt hắn tiêu thất, phút chốc đem tay bị Bạch Lưu Ly nắm trong ở lòng bàn tay rút trở về, lại khôi phục diện vô biểu tình như khí giới của hắn trong ngày thường, đi theo phía sau Bạch Lưu Ly đi vào trong.
Đây rốt cuộc là chuyện gì xảy ra, Bách Lý Vân Tựu cụp mắt giơ tay lên đè mi tâm của mình, hắn mới vừa rồi dĩ nhiên thất thần, hắn dĩ nhiên trong nụ cười vậy không hàm một tia cát bụi của nàng thất thần, thật là đáng chết, hắn cư nhiên cảm thấy nàng cười rộ lên thì ánh mắt dị thường mỹ lệ mê người, ấm so với thái dương, hòa xuân phong xuân phong, lượng so với tinh không, hắn cư nhiên cảm thấy đó là đẹp không thể diễn tả bằng ngôn từ, làm hắn hơi bị thất thần.
Tại sao lại có cảm giác như vậy, tại sao lại có phản ứng như thế, thật chẳng lẽ theo như lời A Chiểu, hắn chưa tiếp xúc qua bao nhiêu nữ nhân, đến nữ nhân là một chuyện gì cũng không biết, nàng toán là trừ người kia ra là nữ tử đầu tiên hắn tiếp xúc gần gũi quan sát, có thể nguyên nhân chính là như vậy, hắn mới sẽ cảm thấy ánh mắt của nàng đẹp, bất quá rõ ràng nàng không như thế cười hắn cũng không có cảm thấy nàng đẹp đến mê người.
Thực sự là không ổn, hắn lại cũng sẽ đối với nữ nhân có cảm giác, đáng chết, hết lần này tới lần khác nữ nhân này không chỉ có giết không được, không động được.
Bách Lý Vân Tựu trước khi đi nhập buồng trong nhìn thoáng qua Mục Chiểu nằm ở tháp gác chéo chân một mắt, chỉ thấy Mục Chiểu hướng hắn nhếch miệng không hình tượng cười, hắn liền vào phòng.
Hai tay Mục Chiểu gối ở sau ót, tròng mắt xinh đẹp vòng vo chuyển, sau đó như nghĩ đến cái gì đáng giá hắn cao hứng chợt một kích, đứng lên, nhìn thoáng qua bức rèm che buồng trong một mắt, cười híp mắt đi ra dược các.
Đại ác nữ, cư nhiên ngại tiểu gia vướng bận? Lãnh diện nam, ngươi cư nhiên sỏa không sót hướng tức phụ vừa xấu vừa ác của ngươi cười, cư nhiên xem lời của tiểu gia là rắm, vậy tiểu gia cho đính hôn này của các ngươi náo nhiệt một chút nữa.

Buồng trong nhỏ, chỉ là phân nửa ngoại đường, cũng cùng ngoại đường bố trí ngắn gọn, mặt đông bên cửa sổ hé ra đằng sàng có thể cho hai người nằm xuống, trên đằng sàng đệm chăn màu xanh, bệ cửa sổ để một chậu thực vật xanh đậm, hai bên trái phải còn ba chồng sách chỉnh tề, bàn nhỏ có ấm trà tử sa cùng tử sa bôi, còn có một sách bìa trắng đã mở.
Phòng nhỏ phía tây hé ra trường án vải bông bạch sắc, án thượng từ bắc hướng nam lần lượt trưng bày tiểu đao cụ ngân chất từ nhỏ đến lớn, cái nhíp, kéo các loại, rậm rạp đâm vào vải bông chính là ngân châm phẩm chất dài ngắn không đồng nhất, ba vò rượu, hai ngọn dầu nành, cái bao tay vải bông trắng, một con rương nhỏ mộc chế, còn có ba con người gỗ mộc chế kích thước không đồng nhất, ngẫu trên thân tinh tường có huyệt vị nhân thể, trên tường sau trường án treo chữ “Y” to tướng, bên cạnh có một áo choàng ngắn bạch sắc, giữa nhà hé ra đằng trác hình tròn, bên cạnh còn có ba đằng ỷ, trên bàn bày một chậu thực vật xanh đậm đồng dạng bệ cửa sổ, tại đây khí trời vẫn như cũ dạt dào.
Phòng nhỏ phía bắc diện phía bắc diện đinh khắp tường tấm ván gỗ, hình vuông ngang dọc, trong từng ô vương có những bình sứ đủ mọi hình dạng màu sắc, cách góc tường còn có hai rương lớn hắc sắc, trên cái rương chỉnh tề hơn mười quyển sách đơn giản, bố cục như vậy, để Bách Lý Vân Tựu nhất thời không biết bản thân đi vào rốt cuộc là một địa phương nào, lại khi nhìn đến đằng sàng chăn đệm nếp uốn thì có chút hiểu rõ.
Ngọa thất sao?? Thân là gia chủ của Bạch gia, ngọa thất lại trong dược các, còn đơn giản như vậy sao?
“Phòng các đơn sơ, mong rằng Vương gia không chê, mời ngồi đi.” Bạch Lưu Ly lần lượt lôi ra đằng ỷ, hướng Bách Lý Vân Tựu khách khí một tiếng đi tới tủ âm tường trên tường phía bắc diện, lần lượt từ trong hộc tủ lấy xuống tám bình sứ, đặt trên đằng trác trước mặt Bách Lý Vân Tựu nhất nhất bày xong làm mang về tủ âm tường lấy bình dược cữu, sẽ ở trường án phía tây lấy một vò rượu nhỏ, lúc này mới đi tới bên người Bách Lý Vân Tựu, đem ít rượu cùng tiểu dược cữu đưa cho Bách Lý Vân Tựu, nói: “Phiền, Vương gia Vương gia rượu rót vào dược cữu, khuấy một hồi rót vào chậu hoa.”
Bách Lý Vân Tựu chưa bất kỳ nghi vấn nào, tiếp nhận vò rượu cùng dược cữu Bạch Lưu Ly đưa tới liền làm theo, Bạch Lưu Ly xoay người từ trường án nam diện đưa qua hai ngân châm, đem tiểu đầu giường thu về bên gối, sau đó đem ngân châm phóng tới tiểu kỷ, bên này Bách Lý Vân Tựu đem rượu trong tiểu dược cữu rót vào chậu hoa, chỉ thấy lá cây xanh đậm chẳng những không bị rượu mạnh đốt trọi, trái lại có vẻ càng xanh, chỉ bất quá trong mắt Bách Lý Vân Tựu chúng nó không có bất kỳ biến hóa nào.
“Vương gia xong rồi?” Bạch Lưu Ly lúc này mới ngồi vào một chiếc ghế khác bên người Bách Lý Vân Tựu, nét mặt chăm chú cùng nghiêm túc nàng thế giới này cũng không biểu hiện qua trước mắt bất luận kẻ nào, đối với nàng mà nói, nàng có thể giết một người không yên lòng, cũng không thể lúc hành y có qua loa, không chỉ có là bởi vì nàng là độc thế gia cuối cùng, càng bởi vì đây là tổ huấn chảy trong máu của nàng, thiên khả liệt địa có thể biến đổi tổ huấn không thể hủy, bởi vì nếu không có tổ huấn, chỉ sợ đời trước nàng căn bản cũng không có lý do sống tiếp, tức liền đến cuối cùng nàng vẫn là không có biện pháp nghiên cứu ra trị liệu bệnh di truyền của gia tộc.
Nàng trên mặt nghiêm túc cùng chăm chú cũng là Bách Lý Vân Tựu ở trên mặt nữ nhân nào đã gặp, mặc dù hắn vẫn chưa tiếp xúc qua bao nhiêu nữ nhân, nhưng hắn đích xác chưa hề trên người nữ nhân nào thấy qua vẻ mặt như nàng vậy, đây mới thực là nàng? Không phải là Bạch Lưu Ly lại cùng Bạch Lưu Ly lớn lên giống nhau như đúc?
Nhiên, Bạch Lưu Ly vẫn chưa đợi Bách Lý Vân Tựu lên tiếng trả lời, liền đem túi cẩm chứa xích ngọc đưa tới trước mặt hắn, nghiêm túc nói: “Như vậy lại mời Vương gia đem xích ngọc trong túi bóp nát thành phấn, ta tin tưởng Vương gia có thể làm được, nghiền quá nát tốn thời gian, bất quá trước đó Vương gia cần dùng rượu rửa tay trước.”

Bạch Lưu Ly nói, nâng vò rượu lên, mở nắp, Bách Lý Vân Tựu vươn tay, như muốn đổ rượu trong vò vào tay, chỉ nghe hắn thản nhiên nói: “Xích ngọc đã có công hiệu Bạch cô nương nói, lại đang trong tay của Bạch cô nương, nếu dùng nó trị liệu mặt của cô nương chẳng phải là nhanh hơn hơn sao?
“Nếu là lúc đó Lưu Ly khi lấy được xích ngọc dùng trị liệu mặt của Lưu Ly, như vậy hiện tại lấy cái gì giải độc cho Vương gia? Truy ái còn không phải như độc dược sao, Lưu Ly cũng không có nói ngoa.” Bạch Lưu Ly giật lại miệng túi cẩm, đem xích ngọc đổ đến lòng bàn tay của Bách Lý Vân Tựu, thanh âm cũng nhàn nhạt, “Không tới lúc không có dược cứu, như xích ngọc dược trân quý như thế bất khả vận dụng.”
“Đã như vậy, Bạch cô nương ứng với đem xích ngọc hảo hảo thu.”
“Vậy muốn Lưu Ly trơ mắt nhìn Vương gia leo lên sàng của người hạ độc sao?” Bạch Lưu Ly hừ nhẹ một tiếng, thanh âm lạnh lùng, mang theo khinh bỉ cùng chẳng thèm, “Như vậy đối với Lưu Ly mà nói không có một chút chỗ tốt, lấy xích ngọc cứu Vương gia, ngày sau có lẽ sẽ thu hoạch hồi báo không tưởng được không nhất định, Lưu Ly nói có đúng không, Vương gia?”
“Có thể.” Bách Lý Vân Tựu khi nói chuyện ngũ chỉ thu nạp, lại mở ra, nguyên bản xích ngọc êm dịu hóa thành bột mịn, Bạch Lưu Ly mang tương tiểu dược cữu chuyển qua phía dưới lòng bàn tay của hắn, để hắn đổ bột mịn của xích vào trong tiểu dược cữu, chỉ thấy Bạch Lưu Ly tiếp nhận bột mịn xích ngọc xong đưa bình nhỏ lần lượt mở nắp, đem thuốc đổ vào trong tiểu dược cữu.
“Huống hồ dược vốn chính là dùng tới cứu người, giữ lại có thể có gọi là dược được sao?” Tuy rằng nàng vốn là dự định giữ lại xích ngọc có công dụng khác, bất quá dùng trên người Bách Lý Vân Tựu, có thể thật có thể như nàng nói, ngày sau có lẽ sẽ thu hoạch hồi báo không tưởng được, “Huống hồ Vương gia đã tặng Lưu Ly u thảo, Lưu Ly giữ lại xích ngọc càng lộ vẻ vô dụng rồi, dùng để cứu trượng phu tương lai của Lưu Ly là không thể tốt hơn.”
Bạch Lưu Ly nói, giơ tay tiểu đao tiểu đao ngân chất lên cắt lòng bàn tay của mình, đem giọt máu không ngừng nhỏ nhập tiểu dược cữu, “Hiện tại thỉnh Vương gia khoan y nằm trên giường, thuốc này trước phải trước bôi vào lòng ngực.”
“Xử nữ huyết?” Bách Lý Vân Tựu nhìn huyết của Bạch Lưu Ly trong tiểu dược cữu, thanh âm lãnh đạm.
“Vương gia thực sự là thông minh, không lấy phương thức giải độc trước Lưu Ly nói, vậy xử nữ huyết liền là một trong thuốc dẫn.” Bạch Lưu Ly bình tĩnh giải thích, tựa hồ nàng vẫn chưa cảm giác được đau đớn lòng bàn tay.
Bách Lý Vân Tựu không hề vấn, bắt đầu khoan y của mình.
“Muội muội, ngươi có ở bên trong không?” Ngay khi Bạch Lưu Ly đi tới trước mặt Bách Lý Vân Tựu đang ngồi trên giường, Bạch Trân Châu hơi thanh âm lo lắng ngoài phòng vang lên.

Bạch Trân Châu? Nhãn thần Bạch Lưu Ly chợt lãnh.
Bạch Lưu Ly nhìn thoáng qua Bách Lý Vân Tựu thần sắc vô thay đổi, đang muốn đi đến cửa phòng, bỗng nhiên từ bức rèm che cửa phòng trúng đạn một viên đá nhỏ, nàng khó khăn lắm lãnh tĩnh né qua, lại có ba viên đá nhỏ đồng thời bay tới!
Trong phòng nhỏ hẹp, trong tay nàng còn bưng tiểu dược cữu tới kịp buông xuống, dù cho tốc độ Bạch Lưu Ly mau nữa, cũng không có cách nào hoàn toàn tách ba viên đá nhỏ đang bay tới ra, chân trái của nàng hất một viên đá nhỏ lên đá ra, lệnh nàng vì vừa tách viên đá nhỏ thứ hai ra còn chưa tới kịp đứng vững chân đi phía trước quỳ gối, đúng là chính đối mặt với Bách Lý Vân Tựu rồi ngã xuống.
Hỏng! Bạch Lưu Ly trong lòng thầm kêu bất hảo, vốn tưởng rằng Bách Lý Vân Tựu chí ít sẽ giúp nàng một tay, ai biết vào lúc này hòn đá nhỏ ghê tởm bay đến, chính hướng tiểu dược cữu trong tay của nàng bay tới!
Bách Lý Vân Tựu chuyện đương nhiên dẫn đầu giơ tay lên tiếp được hòn đá nhỏ này, cũng bởi vậy hắn không rảnh vươn tay đỡ Bạch Lưu Ly.
Vì vậy, Bạch Lưu Ly cứ như vậy liền áp trên người Bách Lý Vân Tựu!
“Muội muội! Các ngươi…Đây là đang làm gì?” Cùng lúc đó, Bạch Trân Châu xốc bức rèm che lên, gương mặt khiếp sợ.
Mục Chiểu đứng ở sau lưng nàng vẻ mặt đắc ý cười.
—— đề lời nói ngoài ——
Canh hai dâng, mặc dù có điểm tới trì. Cầu tha thứ, thúc quá bận rộn. Ngày mai vẫn là sáng sớm canh tân, ngày hôm nay chỉ do ngoài ý muốn