[Quyển 1] Mặt Trăng Trong Vòng Tay Tôi

Chương 158: Lựa chọn




Edit: Vân Linh Nhược Vũ

Vu Thục Hoa nhíu mày: "Đương nhiên là con ruột!"

Tống Thu Thu làm bộ nghi ngờ: "A! Thật sự xin lỗi! Cháu không biết... Cháu còn tưởng chỉ là họ hàng thôi... Nếu là con ruột... Sao chú dì không xem Kỳ Nguyệt thi đấu? Hôm nay Kỳ Nguyệt cũng thi đấu mà!"

Tống Thu Thu vờ như không biết, chân thành hỏi.

Nghe vậy, Vu Thục Hoa và Kỳ Vạn Lý đều hơi xấu hổ.

Kỳ Vạn Lý vội nói:"Cháu nói hôm này Kỳ Nguyệt cũng thi đấu?"

Tống Thu Thu gật đầu: "Đúng vậy! Kỳ Nguyệt tham gia chạy ba nghìn mét! Chú dì không biết sao?"

Vu Thục Hoa hơi lúng túng, liếc chồng mình một ái, oán giận nói: "Tối qua chỉ lo Trăn Trăn, quên hỏi nó. Đứa nhỏ này, sao không chịu nói cho chúng ta một tiếng..."

Tống Thu Thu chớp chớp mắt: "Nếu nói, chú dì sẽ đi sao?"

Kỳ Vạn Lý đáp ngay: "Đương nhiên sẽ đi, bạn học này, cháu biết Kỳ Nguyệt thi đấu lúc nào không?"


Tống Thu Thu cười tủm tỉm: "Trùng với lúc Kỳ Trăn thi bắn súng!"

Quả nhiên, Kỳ Vạn Lý lộ ra vẻ khó xử: "Thời gian trùng nhau..."

Tống Thu Thu gật đầu, cố ý nói: "Đúng vậy! Chú dì muốn đi thì phải nhanh lên, sắp thi đấu rồi, cháu đang chuẩn bị đi cổ vũ cho cậu ấy nè! Chú dì có muốn cùng cháu đi không? Cháu dẫn đường cho!"

Vu Thục Hoa nhíu mày: "Việc này... Nhưng, chú dì đã đáp ứng sẽ xem Trăn Trăn thi đấu rồi..."

Trong lòng Tống Thu Thu âm thầm bĩu môi, cô ấy biết sẽ thế mà.

Khó trách tối qua Nguyệt bảo không đề cập chuyện này với họ.

Sợ rằng cậu ấy đã sớm đoán ra có nói họ cũng không tới!

Sau một lát do dự, Kỳ Vạn Lý nhìn vợ mình: "Hay thế này đi, tôi đi xem Trăn Trăn, bà đi xem Nguyệt Nguyệt."

Vu Thục Hoa hơi khó xử:"Nếu là bình thường thì không thành vấn đề, ông cổ vũ cho Trăn Trăn là được. Nhưng hôm nay nhà Trần tổng cũng đến, nếu tôi không ở đó, ông là người không biết nói chuyện, thế phải làm sao đây? Mắt lớn trừng mắt nhỏ hả? Khó khăn lắm chúng ta mới hẹn cùng nhau ăn một bữa cơm, mấy ngày nữa phải về rồi, lần sau không còn cơ hội tốt như vậy."


Bà ta nghĩ nhân cơ hội tốt này, tìm cơ hội tác hợp cho Trần Cảnh và Kỳ Trăn.

Thật sự không phải bà ta bất công, mọi việc có nặng có nhẹ có nhanh có chậm, dù sao đây cũng là chuyện chung thân đại sự của Trăn Trăn.

Huống chi, có đôi khi không thể trách bọn họ làm ba mẹ bất công, thật sự con gái lớn không chịu gần gũi với họ, lại hiếu thuận với người chú ăn chơi lêu lổng của nó...

"Vậy tôi đi xem Nguyệt Nguyệt...?' Kỳ Vạn Lý lại kiến nghị.

"Không được..." Vu Thục Hoa do dự, "Mấy trận đấu gần đây Trăn Trăn không phát huy ổn định, ông tốt nhất nên ở cùng nó..."

Cuối cùng, bà ta suy nghĩ: "Nguyệt Nguyệt chỉ thi chạy bộ thôi, chắc không có gì quan trọng, huống chi Nguyệt Nguyệt một mình chắc chắn không thành vấn đề! Bằng không, chờ Trăn Trăn đấu xong, chúng ta sẽ qua xem Nguyệt Nguyệt?"


Kỳ Vạn Lý trầm mặc, tuy không nói chuyện, nhưng cũng đồng ý với cách nói của Vu Thục Hoa.

Xem biểu cảm của ông ta thì chắc không yên tâm về Kỳ Trăn, nhưng lại cảm thấy chỉ xem Kỳ Trăn mặc kệ Kỳ Nguyệt thì quả thật hơi bất công, huống chi bạn học của Kỳ Nguyệt còn ở đây, khó tránh khỏi có chút xấu hổ và khó xử.

Sau vụ việc năm đó, ông ta luôn muốn xoa dịu quan hệ với con gái lớn, nhưng không biết bắt đầu từ đâu.

Con gái lớn quá mức độc lập, thế nên bọn họ hoàn toàn không có cơ hội bù đắp, mỗi lần gặp mặt đều không biết nên ở chung với Kỳ Nguyệt thế nào mới phải.