(Quyển 1) Mau Xuyên Nữ Phụ: Nam Thần Cầu Anh Đừng Hắc Hoá!

Chương 130: [TG5] Mộng hồi thanh xuân (18)




👨🏻‍🎓Chương 130👩🏻‍🎓


🍀🍀Mộng hồi thanh xuân: Ôn nhuận học trưởng, quá đau ta (18)🍀🍀


Edit: Thuần An


♓️♓️♓️♓️♓️♓️ >


Sau khi tan học, Vô Dược liền trực tiếp đi rồi. Tống Minh Tước cũng không tính quá chán ghét, khi học không có làm ra cái động tác nhỏ gì. Vô Dược còn không có đối với hắn sinh ra cảm giác chán ghét, bất quá nếu nói muốn theo đuổi cô, cô nhất định phải cách xa hắn.


Niên Tứ Thần đã ở khu dạy học của bọn họ chờ cô trước.


Cô chạy chậm đến bên cạnh hắn, lộ ra một cái nụ cười ngọt ngào: "Tứ Thần!"


Niên Tứ Thần cười cười, xoa xoa trên đầu cô, ôn nhu hỏi: "Mệt không?"


Vô Dược chủ động cọ cọ chui vào trong lòng ngực anh trả lời: "Nếu em nói em mệt, anh sẽ ôm em đi sao?"


Vô Dược vừa mới nói xong Niên Tứ Thần liền trực tiếp đem cô bế lên, cười hỏi: "Như vậy vừa lòng không?"


"Ha ha ha!" Vô Dược cười cười trả lời: "Ân! Bổn cung cực kỳ vừa lòng."


Ngữ khí của Niên Tứ Thần có chút bất đắc dĩ, nhưng càng có thêm phần sủng nịch: "Công chúa điện hạ vừa lòng là tốt rồi, vậy thì giữa trưa công chúa điện hạ muốn ăn gì?"


Vô Dược vòng tay lên cổ anh, ở gương mặt anh hôn một cái: "Em muốn ăn anh... làm cơm*."


*Đoạn này ai học tiếng trung sẽ biết, ban đầu Vô Dược nói: "我想吃你" => "Em muốn ăn anh"
Sau đó nói thêm: "做饭" => "我想吃你...做饭" => "Em muốn ăn cơm anh làm".


"Em cái tiểu nghịch ngợm." Niên Tứ Thần tuy rằng là dùng câu nói trách cứ, nhưng lại không có một chút ngữ khí trách cứ nào.


Vô Dược cọ cọ cổ anh, sau đó nói: "Chúng ta nhanh trở về đi, em thật đói."


"Được!" Niên Tứ Thần ôm cô chậm rãi hướng ký túc xá hiện tại đến.


Thời điểm rời đi, còn cố ý hướng cách đó không xa nhìn một cái, khóe miệng hơi gợi lên, lộ ra một nụ cười đặc biệt đắc ý.


Tống Minh Tước nhìn thân ảnh bọn họ chậm rãi đi xa, đáy mắt xẹt qua một tia không cam lòng.


Cuối cùng hừ một tiếng, nói cho chính mình không cần cấp, chờ sau khi hắn đem da mặt hồ ly dối trá này của Niên Tứ Thần kéo xuống, cô nhất định sẽ không thích anh nữa.


Nghĩ đến đây, tâm tình trở nên tốt hơn rất nhiều. Sau đó chậm rãi rời đi.


...


Sau khi Vô Dược ăn xong cơm trưa, không dấu vết đánh giá anh.


Anh vẫn ưu nhã ăn bữa cơm như cũ, nhìn đến hành động của cô, hơi hơi nghiêng đầu nghi hoặc hỏi: "Làm sao vậy?"


"Không có việc gì!" Vô Dược lắc lắc đầu.


Trong lòng nghĩ đến anh hẳn là không biết đâu? Hay là cảm thấy đối thủ quá yếu không cần để ý? Hay là đối với cô có tin tưởng?


Cô ngáp một cái, chậm rãi nói: "Em mệt mỏi, buồn ngủ quá."


Một đoạn thời gian này, cô không sai biệt lắm đều là buổi tối rất ít ngủ, đến ban ngày lại cọ đến trên người anh ngủ.


Niên Tứ Thần bất đắc dĩ thở dài, anh càng ngày càng hoài nghi có phải trên người mình mang theo cái đồ vật gì có thể yên giấc hay không? Bằng không vì cái gì mỗi lần cô vừa đến bên cạnh anh, cô liền kêu mệt.


Anh đem cô bế lên để cô ngồi trên đùi của mình, cọ cọ cái mũi của cô: "Vừa mới ăn xong liền nằm lên giường đối với thân thể không tốt."


Tay Vô Dược vòng lên eo anh, gối đầu trong lòng ngực hắn, nỉ non nói: "Vậy anh chờ một chút lại đem em để trên giường đi..."


Con ngươi anh ôn nhu rất nhiều, nhưng vẫn nhàn nhạt mở miệng: "Ngủ nhiều như vậy cũng không sợ buổi tối ngủ không được?"


Cô tựa hồ nghe được, sau đó trả lời: "Không có anh ở bên cạnh, em rất khó ngủ..."


Niên Tứ Thần sửng sốt, sau đó nhìn cô một cái thật sâu.


Nếu anh nhớ không lầm, sau khi sự kiện kia xảy ra, cô thường xuyên đến bên cạnh anh ngủ.


Kết hợp với lời cô vừa nói, có phải từ khi đó cô đã bắt đầu như vậy hay không? Rời khỏi anh nhiều năm như vậy, có phải cô không có một giấc ngủ ngon nào hay không?


Nghĩ đến đây con ngươi anh không khỏi âm trầm xuống, đáng chết, lúc trước anh không nên buông tha cho người nọ đơn giản như vậy.


Đau lòng hôn hôn mặt cô, sau đó chậm rãi ôm cô về phòng.


24/12/2020 - 25/12/2020