(Quyển 1) Tên Tổng Tài Lắm Chuyện

Chương 43






"Tôi với cô thì có chuyện gì mà nói chứ" Cô ngồi trên giường nheo mắt hỏi cô ta, cô thấy hành động của cô ta cực kì khả nghi
Cô ta đứng dậy, đưa cho cô một cái giấy gì đó rồi nói "Thời gian gặp do cô quyết định" Nói rồi cô ta xách túi đi ra ngoài, chỉ tầm vài phút sau thì anh đi vào
"Làm cái gì mà trầm tư suy nghĩ thế?" Vừa vào phòng anh đã thấy mặt cô đơ đơ sao rồi lên câu hỏi vừa có chút lo lắng cũng vừa có chút trêu đùa trong đó
Thấy có tiếng động cô mới giật thót mình và giấu tờ giấy Triệu Lan vừa đưa lắc đầu nói với anh "Không có gì, tại thấy anh đi lâu quá"
"Thật không?" Anh không để ý đến hành động bất thường của cô lắm, nghĩ đến chắc cô lại định bày trò trêu đùa anh thôi
Cô ngồi trên giường vẫy vẫy anh lại gần hỏi "Khi nào thì em xuất viện được?"
"Sao vậy, muốn về nhà à?"
"Ừm, em nhớ nhà"

"Cũng được, để anh hỏi bác sĩ xem sao" Anh cười nói với cô lại hỏi "Có cảm thấy mệt gì không? Đi đứng đỡ chưa?"
Cô gật đầu vui vẻ "Đi lại cũng ổn cả, nếu mà du dú ở đây mãi chắc em sẽ tự kỉ mất"
Anh vuốt tóc cô "Anh sẽ đưa em về nhà sớm nhất có thể"
Hình như anh không nhớ là TRiệu lan vẫn đang ở nhà thì phải, ở viện có một hôm mà cô đã không biết ở nhà xảy ra chuyện gì.

Là anh không nhớ ả Triệu Lan còn ở đó hay đã đuổi ả ta đi rồi, sao hôm nay tự dưng ả ta lại đến tìm cô, và cô bỗng nhớ ra
"Cái người lái xe đam vào em tìm thấy chưa?"
"Phát hiện biển số xe giả, hiện tại vẫn đang tìm kiếm, chắc có nhân vật nào đó lớn lắm mới có thể che dấu tên đó trước thế lực của tôi nhưng mà! em cứ yên tâm, tôi chắc chắn sẽ khiến hắn và người đứng đằng sau trả giá"

"Ừm, còn chuyện của! Triệu Lan"
"Tôi sẽ đuổi cô ta đi cho em"
Cô biết thế là được rồi, lo nghĩ nhiều làm gì cho đau đầu, cô nhờ anh lấy hộ cô cái máy tính để cô có thể viết truyện lúc rảnh, anh cũng đã hỏi được ngày xuất viện cho cô nhưng ít nhất cũng phải một tuần lên là cô sẽ rất buồn chán trong 1 tuần này, đâu phải ngày nào anh cũng ở cạnh cô đâu
Cô nũng nịu cầm tay anh lắc qua lắc lại "Hay là anh xin bác sĩ cho em xuất viện sớm hơn đi"
"Không được"
"Đi mà, chồng ~" Mặt anh đỏ hết cả lên, nhìn đi chỗ khác vẫn rất cương quyết
"Không"
"Ông xã ~"
----------------------------------------