(Quyển 4) Mau Xuyên Nữ Phụ Bình Tĩnh Một Chút !!!

Chương 793: Nữ sinh hóa quỷ (2)




Vậy vì sao cô ấy lại rơi xuống núi?

Là vì thôn nhỏ nghèo khó bên kia núi.

Thỉnh thoảng sẽ có đoàn du lịch tới đây, phần lớn là nam, còn ở nhờ trong thôn. Ai cũng cảm thấy đây là một thôn nhỏ có những người dân chất phác.

Nhưng, đời không ai hay chữ ngờ.

Người trong thôn vẻ ngoài chất phác, nhưng thật ra đàn bà con gái trong thôn đều là mua từ ngoài vào hoặc cướp về.

Cơ bản nhưng ai đã bị mua đến thôn này rồi đều không có cơ hội ra ngoài, chỉ có thể ở lại đây, sinh con cho đàn ông trong thôn, sinh hết đứa này đến đứa khác.

Thôn này thiếu con gái, nhưng nhà nào nhà nấy đều thích có con trai. Sinh con gái không những không vui mà còn có thể bỏ rơi con. Sinh con trai thì mời rượu.

Từ ngày có con trai sinh ra, cha mẹ trong nhà sẽ dành tiền cưới vợ cho bọn chúng. Nhất là mấy năm nay, khi gái trẻ càng ngày càng khó mua, bọn chúng phải sứt đầu mẻ trán.

Nơi này rất hẻo lánh, người tới đây du lịch đa phần là nam.

Nhưng cũng may là có những người thích thám hiểm này mà bọn chúng mới kiếm được ba bốn người vợ. Bằng không, với trình độ của dân trong thôn, có ra ngoài cũng khó kiếm ra tiền.

Ba năm trước, nguyên chủ và bạn mình đến đây thám hiểm, cũng ở trong thôn này.

Ngoại trừ nguyên chủ ra thì còn một bạn nữ nữa, còn lại đều là nam.

Hai cô gái trẻ xuất hiện, lập tức nhận được vô số đánh giá. Ngày hai người vào thôn đã chú định là ngày bi kịch.

Người trong thôn đồng lòng lừa các nam sinh kia rằng sáng hôm sau sẽ dẫn mấy người đó đi chơi, có điều đường chỗ đó hơi khó đi, xung quanh cũng khá u ám, không hợp với con gái.

Hai cô gái không nghĩ nhiều, cũng cảm thấy khó đi, lại còn u ám đáng sợ nên dứt khoát không đi.

Sau khi con trai ra ngoài hết, người trong thôn thay đổi sắc mặt, từ hòa ái hiền từ trở thành dữ tợn đáng sợ.

Các cô bị nhốt vào hầm. Các nam sinh về thôn, người trong thôn nói hai cô đã đi rồi, dường như là có việc gì đó gấp lắm.

Trong túi không có tín hiệu nên không ai có thể gọi điện thoại. Cho nên, các nam sinh tin tưởng, còn ở lại trong thôn vài ngày rồi mới đi, hoàn toàn không biết hai bạn mình bị nhốt.

Người trong thôn làm chuyện này nhiều cũng quen tay, cho nên không dễ dàng bị nghi ngờ. Nhất là người ngoài, làm sao mà biết được bọn chúng vốn là người như thế nào.

Có ai ngờ rằng những ả đàn bà chết lặng cho con bú, thoạt nhìn cũng không mấy xinh đẹp đã từng có một thời trẻ đẹp?

Có ai ngờ rằng những mụ già sắc suy tàn nhẫn giữ lấy cánh tay các cô gái để cho con trai mình cưỡиɠ ɦϊếp cũng đã từng là nạn nhân bị cướp về?

Nguyên chủ và người bạn kia rất mau đã hiểu được mình đang ở đâu.

Cả hai được thả ra, rồi bị bán cho hai thằng lưu manh ngoài ba mươi tuổi trong thôn.

Cô bạn kia ngay ngày hôm đó đã bị giữ lại và bị cưỡиɠ ɦϊếp.

Nguyên chủ thì may mắn hơn một chút. Thằng lưu manh kia mấy ngày trước bị ngã gãy chân, không thể làm được chuyện khác.

Mỗi ngày nhắm mắt lại, cô ấy đều nghe thấy tiếng kêu thảm thiết ở bên cạnh.

Cô quyết định, phải chạy trốn. Cô chạy được rồi, nhất định sẽ quay lại cứu bạn mình, bắt hết những kẻ ác độc trong thôn này vào tù. Bọn chúng vừa nhẫn tâm vừa ngu muội, phải nhận được trừng phạt thích đáng.

Cô ấy giả vờ ngoan ngoãn vài ngày, cuối cùng cũng tìm được cơ hội để đào tẩu.