Quyền Lực Tuyệt Đối

Chương 741: Tính toán nhỏ nhặt của Lục Cửu



Bộ phận Mặt trận tổ quốc hành động, Chủ tịch huyện Phạm hành động, còn Bí thư Lục cũng không được nhàn rỗi.

Lâm Vũ Tường, Long Hải Khác và Diệp Lâm đến huyện Vân Hồ đã là buổi tối thứ năm, Lục Cửu cùng Lâm Vũ Tường và các vị huyện Vân Hồ đến nhà khách dùng cơm tối, xong bữa nói chuyện vài câu rồi lại chia tay. Nhưng chiếc xe Toyota số một rời khỏi nhà khách huyện Vân Hồ vẫn chưa trở về văn phòng làm việc huyện ủy, mà nhanh chóng chạy đến trấn Vân Hồ, mặt trời dần dần lặn xuống.

Chạy đến thị trấn, trời đã tối đen như mực.

Chiếc xe Toyota chạy thẳng vào văn phòng làm việc Thành ủy, hướng hậu viện mà chạy đến.

Lãnh đạo thành phố Tề Hà còn không được ở biệt thự, vẫn ở ký túc xá ở Thành ủy, tuy nhiên không phải là nhà xưa cũ mà là được xây nguyên căn mấy năm trước. Lãnh đạo thành phố đều có ba phòng ở, hai phòng khách, sử dụng diện tích ước chừng một trăm hai mươi mét vuông, những người tri thức lúc bấy giờ ai cũng đều có phòng ở có diện tích thế này.

Nhưng đa số cán bộ bình thường và quần chúng đều có điều kiện ngang nhau, như vậy tiêu chuẩn khá cao.....

Xây dựng Ủy ban thành phố ở rất gần nơi vị trí của hai đơn vị xây dựng bên cạnh, hoàn toàn nằm trong giữa rừng dày đặc. Ủy ban của Hạ viện và ký túc xá khác của Thường vụ đã mở ra một khoảng cách nhất định, mặc nhiên trở thành một khu vực riêng biệt, từ một số loại cảm giác, nhưng cũng trong làm nổi bật bản sắc

Bản sắc của một quốc gia có một đẳng cấp xã hội nhất định.

Chiếc toyota ngừng lại ở lầu số một, lái xe nhanh chóng chạy nhanh xuống xe, mang theo rương thật to phía sau, mang giao cho Lục Cửu, chuyện này Lục Cửu đã sớm có chỉ thị, anh ta muốn đến thành phố vấn an một vị lãnh đạo.

Lái xe ngầm hiểu.

Chuyện như vậy, lái xe không chỉ giúp Bí thư Lục một lần hai lần mà đã sớm quen tay rồi.

Đi vào tòa lầu số một không cần nói cũng biết Bí thư Lục vấn an vị lãnh đạo Thành phố nào, tám phần là Bí thư Thành ủy Đàm Khải Hoa, nghe nói Bí thư Đàm rất xem trọng Lục Cửu.

Lục Cửu mang theo quà tặng nhanh chóng bước lên bậc thang.

Như thường nhật, Bí thư Lục đi đường không vội vàng hấp tấp, nhân vật số một này luôn biết nhận thức đúng nơi đúng chỗ. Đã đến văn phòng Ủy viên Thường vụ tỉnh ủy, gã không giống như trước, bị lãnh đạo nhìn gã chạy đến đây tặng lễ vật, cố tình mang lễ vật đến chỉ sợ không được tốt, phải có ý kiến.

Đàm Khải Hoa ở tại lầu bốn.

Tầng trệt này không có thang máy, mỗi ngày Đàm Khải Hoa lên lầu xuống lầu cũng xem như rèn luyện thể lực.

Lục Cửu nhanh chóng đến cửa phòng của Đàm Khải Hoa, cẩn thận nhấn nút chuông cửa. Sau khi nhấn nút, gã nhanh chóng lui về sau hai bước, đang trông chờ, cửa nhà Bí thư Thành ủy sẽ không dễ dàng mở ra vì người khác.

Mười mấy giây sau, cửa có gắn chống trộm từ từ mở ra, một người đàn bà trung niên khoảng hơn bốn mươi tuổi ra hiện ra ở cửa, bà mỉm cười hướng Lục Cửu gật gật đầu chào.

- Trình đại tỷ.

Lục Cửu cuối đầu kêu một tiếng, vẻ mặt tươi cười.

Trình đại tỷ là vợ của Đàm Khải Hoa, là người "phóng khoáng lạc quan", nghe cách xưng hô của Lục Cửu đối với cô ấy, có thể thấy được mối quan hệ của Lục Cửu và Đàm Khải Hoa thân thiết đến mức nào.

Nếu quan hệ bình thường thì sẽ gọi chức vụ của Trình đại tỷ một cách cung kính, mối quan hệ ảnh hưởng chặt chẽ, cách xưng hô "Trình đại tỷ" chỉ tiến một bước nữa mà nói chính là "chị dâu"còn gì.

Lục Cửu tạm thời còn chưa bước lên được bước kia, bởi vì Đàm Khải Hoa đến thành phố Tề Hà nhận chức thời gian chưa quá lâu. kinh doanh tình cảm, tình cảm được hình thành cần có khoảng thời gian đấy, mới 3- 5 ngày gặp nhau liền kề vai sát cánh, ôm nhau như huynh đệ, nhưng không có chút tin cậy nào cả. Có gã ta hướng bâ ấy xưng là "chị dâu", Lục Cửu trăm phần trăm là thân tín của Đàm Khải Hoa, có thể nhờ chuyện đại sự.

Trình đại tỷ khẽ mỉm cười, không nói gì, nhanh chóng né người sang một bên mời Lục Cửu vào nhà.

Phòng khách bố trí khá xa hoa, lấy màu vàng là màu chủ đạo, trên trần nhà có treo khá nhiều đèn pha lê, phát ra ánh sáng dịu dàng. Đàm Khải Hoa làm quan nhiều năm, trước khi đảm nhiệm chức Bí thư Thành ủy chính là Giám đốc sở Giao thông, quyền cao chức trọng, trong nhà trang hoàng khá lộng lẫy.

Đàm Khải Hoa đang ngồi trong phòng khách đang xem ti vi, khi thấy Lục Cửu bước vào, ông ấy liền mỉm cười gật đầu, vẫn chưa đứng dậy.

- Lục Cửu đến đấy à, đến đây ngồi đi.

Lục Cửu thuận tay đem quà đặt một bên, bước nhanh đi qua nói:

- Bí thư Đàm khỏe không?

- Ừ, ngồi đi ngồi đi.

Đàm Khải Hoa ngồi thẳng người lên một chút, không hoàn toàn dựa vào ghế sô pha, ông ta vẫn có chút khách khí, vẫn còn có chút xa lạ.

Mà Lục Cửu muốn đạt hiệu quả tốt nhất, khi gã đến gần người của Đàm Khải Hoa, Đàm Khải Hoa không có bất kỳ phản ứng nào, giống như bình thường vậy.

Từ từ sẽ đến không vội.

Lục Cửu ngồi xuống, liền lấy thuốc lá ra, hai tay đưa cho Đàm Khải Hoa, Đàm Khải Hoa tiếp lấy, gã đốt thuốc cho Đàm Khải Hoa lại châm cho mình một điếu.

Trình đại tỷ mang trà mời Lục Cửu, cười nói:

- Tiểu Lục, cậu không nên mang thuốc lá cho ông ấy, hút thuốc không tốt cho sức khỏe.

Vừa rồi ở cửa Trình đại tỷ không nói lời nào, lúc này đã vào phòng không được tự nhiên. Hơn nữa, nhìn cách cô xưng hô với Lục Cửu có thể nhìn ra được, cô đối với Lục Cửu có ấn tượng cũng tốt bằng không sao Lục Cửu khoảng bốn mươi tuổi, so với cô nhỏ hơn bảy tuổi, đường đường là Bí thư Huyện ủy, gọi "tiểu Lục" sợ không kêu được.

Từ khía cạnh khác mà nói, tính cách của Trình đại tỷ cũng khá mạnh mẽ.

Lục Cửu nói:

- Rất xin lỗi, xin lỗi Trình đại tỷ, đã thành thói quen rỗi, nhất định lần tới sẽ chú ý.

Đàm Khải Hoa khoát tay áo nói, ra hiệu không sao, lập tức nói:

- Bọn người Cục trưởng Lâm, có chương trình gì sao?

Lục Cửu đêm tối đến viếng thăm, nhất định sẽ điện thoại đến, bằng không có thể nhà Đàm Khải Hoa có thể sẽ có khách.

Lục Cửu vội vàng ngồi thẳng người, nụ cười trở nên gượng gạo, nghiêm túc nói:

- Bí thư Đàm, bọn người Cục trưởng Lâm, chương trình....

Hai hàng chân mày của Đàm Khải Hoa nhíu lại.

Cái gọi là chương trình kia Đàm Khải Hoa tự nhiên có thể hiểu được, bọn người Lâm Vũ Tường căn bản chỉ hướng Phạm Hồng Vũ, thành quả xuất sắc của công tác Mặt trận tổ quốc đều được ghi công cho Phạm Hồng Vũ.

Thật kỳ quái, sao lại có chuyện khó hiểu vậy chứ?

Đàm Khải Hoa thật sự không hiểu rõ chuyện này, trong lòng đang khá nghi ngờ.

- Phạm Hồng Vũ?

Đàm Khải Hoa nhìn Lục Cửu không nháy mắt, không chắc chắn nói.

Lục Cửu nhẹ nhàng lắc đầu nói:

- Không có gì, lúc này hắn đảo chân tâm thật ý.

Hai người giống nhau nên giải câu đố cũng giống nhau, Trình đại tỷ nghe không hiểu gì cả.

Đàm Khải Hoa "hừ" một tiếng nói:

- Cậu có thể chắc chắn chứ?

Đối với Phạm Hồng Vũ, trong tâm trí của Đàm Khải Hoa không có chút hảo cảm nào, người ông ta thích là Lục Cửu, gã vừa tài giỏi, vừa là cấp dưới biết điều, Phạm Hồng Vũ tài cán thì có nhưng nhất định hắn sẽ không được Đàm Khải Hoa trọng dụng.

Sau lưng hắn là Chủ tịch tỉnh cơ mà.

Đàm Khải Hoa biết mình không đủ tư cách.

Bản thân không thể nào sử dụng được thì cũng không để yên, Đàm Khải Hoa làm thế nào thích được Phạm Hồng Vũ? Chỉ có điều Lãnh đạo tỉnh ủy nhất định phải có sự sắp xếp như vậy, Đàm Khải Hoa cũng không có được tư cách như vậy.

Lục Cửu không vội vã trả lời, cẩn thận suy nghĩ một chút, mới chậm rãi nói:

- Bí thư Đàm, tôi cho là thật sự khẳng định, tên Phạm Hồng Vũ này là người cứng đầu nhưng không phải không hiểu quy củ. Hắn ta vừa mới đến huyện Vân Hồ mấy tháng, công tác còn chưa hoàn toàn nắm vững, sao lại có thể phát huy được phương diện khác chứ? Có điều gì tốt? Cho dù hắn nhìn không ra thì người khác xem cũng phải hiểu chứ.

Sau lưng Phạm Hồng Vũ có khá nhiều người chống đỡ như Vưu Lợi Dân, Khâu Minh Sơn, cha vợ Cao Hưng Hán, cha đẻ Phạm Vệ Quốc, không có ai là chưa có kinh nghiệm quan trường cả.

Phạm Hồng Vũ chưa đến hai mươi bốn tuổi đã giữ quyền Chủ tịch huyện, việc cấp bách chính là làm công tác của mình cho tốt, hắn đi nhúng tay vào việc Đảng ủy Mặt trận tổ quốc để làm gì? Chẳng lẽ hắn còn muốn trực tiếp đi làm Bí thư Huyện ủy sao?

Cùng là cấp Cục trưởng, Bí thư Huyện ủy và Chủ tịch huyện đó là hai chức vụ hoàn toàn khác nhau. Bí thư Huyện ủy do Ban tổ chức Tỉnh chỉ định, lãnh đạo Tỉnh ủy chủ chốt rất được chú ý. Chủ tịch huyện thật sự không có được đãi ngộ này.

Hai mươi bốn tuổi làm Bí thư Huyện ủy như vậy cũng đã quá rồi.

- Vấn đề là bọn người Lâm Vũ Tường vì sao nhất định phải kiên trì như vậy?

Đàm Khải Hoa không bác bỏ lời giải thích của Lục Cửu, vẫn có chút nghi ngờ.

Suy nghĩ của Lục Cửu và Đàm Khải Hoa không giống nhau, gã ta là người rất chú ý đến thành tích, chỉ có chút xíu đã khẳng định Lâm Vũ Tường đã đánh giá cao Mặt trận tổ quốc huyện Vân Hồ trong công tác khái thác hình thức mới, đây chính là thành tích đáng nói, và điều mấu chốt chính là thành tích này cuối cùng ai là người được nhận.

Lục Cửu muốn tranh thủ chính là vị trí "nhân vật chính này".

- Bí thư Đàm, tôi nghĩ dù có thế nào công tác của Mặt trận tổ quốc đều do Đảng ủy cai quản, điểm này có lẽ người của Cục trưởng Lâm hẳn rất rõ ràng.

Đàm Khải Hoa thản nhiên nói:

- Trong lòng hiểu rõ thì họ sao lại nhất thiết phải làm vậy? Bọn họ là cấp dưới Mặt trận tổ quốc Trung ương mà.

Ngụ ý muốn nói cho Lục Cửu, cho dù ông ta có ra mặt cho gã, chỉ sợ người ta chưa chắc đã nể mặt. Dù là Bí thư Thành ủy thành phố Tề Hà, cũng chưa phải là gì trong mắt Ban lãnh đạo Mặt trận tổ quốc Trung ương.

Lục Cửu trầm ngâm một chút dường như cố hạ quyết tâm, ngẩn đầu nhìn Đàm Khải Hoa, ánh mắt có vẻ khẩn cầu:

- Bí thư Đàm, nếu Mặt trận tổ quốc Trung ương được xem trọng như vậy, thì lãnh đạo tỉnh cũng rất được xem trọng.

Hai mắt Đàm Khải Hoa nhíu nhíu lại, nhìn Lục Cửu liếc một cái.

Lục Cửu nhanh chóng hạ thấp người, ánh mắt có ý khẩn cầu.

Tiểu tử này, thật sự nghĩ đưa chủ ý này trực tiếp đến Vinh Khải Cao rồi.

Tuy nhiên chỉ là lý thuyết, Lục Cửu cũng không có gì sai, nếu Mặt trận tổ quốc Trung ương được xem trọng, như vậy Bí thư Tỉnh ủy Vinh Khải Cao tự mình ra mặt cũng là hợp tình hợp lý. Chỉ cần Vinh Khải Cao tỏ rõ thái độ, không cần đó là Cục trưởng Lâm mà cho dù là lãnh đạo bộ phận Mặt trận tổ quốc đều phải thận trọng suy xét.

Đàm Khải Hoa rít một hơi thuốc, thân mình dựa vào sô pha nhíu mày suy nghĩ.

Lục Cửu liền im lặng, không dám nói câu nào, sợ quấy rầy suy nghĩ của Đàm Khải Hoa.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.