Quyền Tài

Chương 1014: Xã trưởng tòa soạn bị cách chức!




Buổi trưa.

Ủy ban kỷ luật.

Phòng làm việc chủ nhiệm phòng giám sát số một.

Reng reng reng, Tạ điện thoại của Tuệ Lan gọi đến đây, " Chuyện của Nam Khởi Thần Báo đã biết?"

Đổng Học Bân nghiêm mặt nói: "Vừa xem xong, xã trưởng bọn họ bây giờ vẫn là Đổng Hải Đào chứ? Sự tình lần trước ông ta còn chưa nhớ? Còn lặp đi lặp lại nhiều lần bôi đen anh?"

"Hẳn là Lưu Hải Tân tìm tới, Đổng Hải Đào có thể nghĩ lầm là ý của Lưu tư lệnh viên."

"Chuyện này cũng có quan hệ cùng Lưu Quốc Vĩ? Ông ta thấy con trai bị mất chức không phục muốn đâm anh một đao?"

"Phỏng chừng không liên quan cùng Lưu tư lệnh, vừa rồi Lưu Quốc Vĩ tới phòng làm việc của em tìm em, tuy rằng không có nói rõ, nhưng ý tứ trong lời nói là nói cho em biết ông ta cũng không biết gì, nếu như thật sự là ông ta động tay, ông ta sẽ không làm ra cái thái độ này, hơn nữa cũng sẽ không dùng loại tiểu xảo này."

"Vậy chính là Lưu Hải Tân?"

"Ừm, nghe nói quan hệ của hắn cùng Đổng Hải Đào cũng không tệ lắm."

"Thằng oắt con, phân cao thấp đến nghiện rồi!"

"Anh đó, cũng là bình thường không chú ý, cứ chê Tạ tỷ anh nói phiền, cho dù anh xử lý không tốt quan hệ của các phương diện cũng không cần phải khiến cho quá căng thẳng? Anh lại la ó, chuyện gì đều là đem đắc tội người, hiện tại được rồi chứ? Sự việc đã bại lộ, tất cả chuyện trước đây đều đăng báo, lần này em xem tên nhóc anh làm sao bây giờ." Dứt lời, Tạ Tuệ Lan lại nói: "Bất quá thật ra cũng tốt, những chuyện này đè cũng đè không được, giữ lại cũng là một quả bom hẹn giờ, hiện tại tên nhóc anh vừa lên phó xử, tạm thời cũng không động đậy, lúc này tuôn ra tới cũng không phải chuyện xấu, dù sao sớm muộn gì cũng phải trải qua, không bằng tới sớm hơn lúc anh muốn lên chính xử, như vậy đi, em gọi mấy cú điện thoại giúp anh xử lý một chút, buổi tối anh cũng đừng làm cơm, có thể tối nay em không trở về."

Đổng Học Bân quật cường nói: "Không cần em, anh tự mình chọc ra phiền phức thì tự mình anh giải quyết."

"Mấy thứ này của anh lãnh đạo cơ bản đều rõ ràng, trong lòng đều biết, ví dụ như vấn đề tài sản một tỷ, bất quá dân chúng cũng không biết, hiện tại dân chúng đều rất hận tham quan, nhất là áp lực dư luận trên internet, lỡ như thật làm ra, thành phố cũng phải thỏa hiệp, đây mới là khó nhất làm."

"Dù sao thì cứ để tự mình anh xử lý đi."

"Tên nhóc anh, cũng là quá mạnh."

Cúp điện thoại, Đổng Học Bân hít sâu một hơi, gọi một cú điện thoại cho bí thư khu uỷ khu Nam Sơn Cảnh Nguyệt Hoa, "Nguyệt Hoa, là tôi."

"Tôi biết." Cảnh Nguyệt Hoa thản nhiên nói.

"Xem Nam Khởi Thần Báo chưa?" Đổng Học Bân hỏi.

"Thư ký vừa đưa đến đây cho tôi, đang xem." Không đợi Đổng Học Bân nói nữa, Cảnh Nguyệt Hoa lạnh lùng nói: " Trong vòng hai ngày, Đổng Hải Đào cuốn gói cút đi!"

"Cảm ơn."

"Không cần, báo đã phát ra là thu không trở lại, chính cậu chú ý."

"Tôi rõ ràng, một hồi tôi sẽ nghĩ biện pháp."

"... Ừm."

Hai người đều đã là cái quan hệ này, có vài lời cũng không cần phải nói nhiều.

Cúp điện thoại, Đổng Học Bân cũng lật danh bạ điện thoại di động, ngay sau đó lại gọi cho phó chủ nhiệm phòng giám sát số một Lưu Hán Khanh, "Lão Lưu, là tôi."

"Chủ nhiệm, ngài nói đi."

"Kiểm tra lại Lưu Hải Tân!"

"Lưu Hải Tân? Không phải đã mất chức?"

"Kiểm tra chuyện khác! Đem tình huống của hắn từ ngày đầu tiên tiến vào thể chế đến hiện tại tra rõ ràng! Có tình huống trực tiếp báo lên!"

"Được, tôi rõ ràng, tôi đi làm ngay."

Lưu Hán Khanh cũng nghe nói chuyện của Nam Khởi Thần Báo, biết Đổng Học Bân phát hỏa, đã bị mất chức còn muốn tra? Lưu Hán Khanh tự nhiên rõ ràng ý tứ của Đổng Học Bân, đây là muốn làm ra bằng chứng Lưu Hải Tân tham ô nhận hối lộ, hoặc là ít nhất phải là một vụ án hình sự, phải đủ Lưu Hải Tân chịu hình phạt, bằng không căn bản không cần phải tra. mạng của Lưu Hán Khanh là được Đổng Học Bân từ dưới tường cứu ra, chút nhiệm vụ ấy ông đương nhiên không hai lời, cũng biết Đổng chủ nhiệm vì sao không đem chuyện này cho La Hải Đình mà là cho mình, bởi vì thời gian công tác của mình tại công tác ủy ban kỷ luật dù sao cũng dài hơn so với La Hải Đình, trong phương diện tra việc này khẳng định mạnh hơn so với La Hải Đình một ít.

Một lần hai lần đùa giỡn với ủy ban kỷ luật chúng tôi?

Lưu Hán Khanh cũng là bị Lưu Hải Tân chọc cho tức giận, cho dù cha của mày là Lưu Quốc Vĩ, mấy ngày trước cũng không phải chịu thua Đổng chủ nhiệm sao? Lưu Hải Tân mày bản thân không chiếm lý, tên nhóc mày còn không buông tha? Cái này không phải muốn chết sao! Mày nghĩ rằng cán bộ ủy ban kỷ luật là cái gì cũng không biết? Trang trí sao? Cho tới bây giờ đều là ủy ban kỷ luật bọn họ tra người khác, còn chưa có nghe nói qua một cán bộ của cục du ngoạn muốn tra người của ủy ban kỷ luật!

Lưu Hán Khanh lúc này gọi mấy cú điện thoại cho người phía dưới.

Không cho mày một bài học mày còn không biết mình là ai hả?

...

Nam Khởi Thần Báo.

Tổng bộ, phòng làm việc xã trưởng.

Đổng Hải Đào sau khi báo chí được phát ra hai giờ, đã có chút hối hận, hiện tại vị trí của ông ta cực kỳ xấu hổ, rơi vào tình huống khó xử. Xã trưởng Đổng Hải Đào trăm triệu lần cũng không ngờ rằng, người thứ nhất gọi điện thoại tới cho mình là thường ủy thị ủy Lưu Quốc Vĩ, Lưu tư lệnh viên mới đầu đã mắng một trận, làm Đổng Hải Đào bị mắng đến ngơ ngác, trong lòng nói không phải ông cho con trai ông tìm tôi sao? Sao ông còn phát hỏa?

Giờ khắc này Đổng Hải Đào mới rõ ràng, thì ra những lời của Lưu Hải Tân nói với ông ta đều là chuyện phiếm, Lưu Hải Tân căn bản không được cha hắn đồng ý!

Đổng Hải Đào trong lòng biết không ổn, trong lòng không khỏi căng thẳng!

Hay lắm Lưu Hải Tân! Thằng nhóc mày là hãm hại tao đây sao??

Sau khi gửi bài viết đưa tin chọc Đổng Học Bân, Nam Khởi Thần Báo tại khu Nam Sơn vẫn đều bị đẩy ra sát biên giới, Đổng Hải Đào bị đè ép nửa năm không ngẩng đầu lên, trong lòng đương nhiên đối với Đổng Học Bân không có chút hảo cảm nào, lúc này thấy Lưu Hải Tân tới, Đổng Hải Đào tâm tư khẽ động, nghĩ muốn mượn cơ hội này bước lên thuyền của Lưu Quốc Vĩ, có một chỗ dựa vững chắc tại thành phố, ít nhất toà soạn bọn họ sau này sẽ sống khá giả một chút, cho dù Đổng Hải Đào nghĩ nát óc, cũng không thể ngờ rằng Lưu Hải Tân vì muốn bôi đen Đổng Học Bân mà tới giả truyền thánh chỉ!

Sau vài phút.

Không đợi Đổng Hải Đào nghĩ được đối sách, điện thoại của thư ký Mã Lỵ, thư ký của bí thư khu uỷ khu Nam Sơn Cảnh Nguyệt Hoa lại gọi đến đây.

"A lô, Mã thư ký." Đổng Hải Đào khách khí nói.

Mã Lỵ lạnh như băng nói: "Khu ủy quyết định, từ hôm nay trở đi ông nghỉ ngơi vài ngày đi."

Đổng Hải Đào kinh ngạc, "Nghỉ ngơi? Chúng tôi bên này còn..."

"Ông cũng có thể lý giải là tạm thời cách chức! Nói như vậy hiểu chưa?" Mã Lỵ dứt lời, tít tít tít một tiếng, điện thoại đã bị cô ấy cắt đứt.

Tạm thời cách chức??

Đổng Hải Đào hít một ngụm khí lạnh, bước đầu tiên tạm thời cách chức? Bước thứ hai đi tra? Bước thứ ba mất chức? Đổng Hải Đào quá lý giải những quá trình này, sắc mặt lập tức thay đổi, không thấy Nguyệt Hoa bí thư và Đổng Học Bân quan hệ có bao nhiêu tốt, không xem bọn họ có cái gì lui tới, sao lần này... Đổng Hải Đào đã biết gặp phải thiết bản!

Trên chính trị là như thế này.

Một bước sai, thua cả bàn cờ!

Đứng vào hàng như thế nào cũng là một môn học vấn rất thâm sâu!

...

...