Quyền Thần

Chương 531: Cô nương lạnh lùng trong bóng đêm




Hàn Mạc rời khỏi phòng của Quan Mộ, về tới phòng mình.

Trong phòng đốt ngọn đèn dầu, ở đây giống như ở phủ của chính mình, tĩnh lặng vô thanh. Người của hiệu buôn ngày ngày ngủ rất sớm, chỉ có hai tên đứng ngoài cửa canh gác, còn lại đều đã đi nghỉ.

Việc này thực chất là đảm bảo có tinh thần tốt để làm việc, nhưng có một nguyên nhân cốt lõi bên trong đó là tránh xảy ra những điều ngoài ý muốn xảy ra. Mặc dù những tên này đều có mững thân thủ vô cùng nhanh nhạy, nhưng đối với một nước lớn như Phong Quốc, khó có thể biết trước được sẽ xảy ra chuyện gì, về đêm, ở yên trong phòng vẫn là an toàn nhất.

Hàn Mạc sau khi bước vào phòng liền đóng cửa lại, lúc này ánh mắt mới hướng về phía Hồng Tụ đang ngồi xếp bằng ở trên giường.

Ngũ quan của nàng trông thật sắc, làn da trắng ngần, nhưng trên khuôn mặt luôn hiện lên vẻ lạnh lùng, làm người khác khi nhìn vào nó cảm thấy rất khó gần.

Lúc này nàng vẫn trong trang phục nam nhân, trên miệng vẫn dán 2 hàng ria nhỏ, nếu người nào không rõ nội tình thì cũng không biết được, nhưng Hàn Mạc thì biết rõ, nên càng nhớ khuôn mặt trước lúc nàng hoá trang. Lúc đó khuôn mặt trắng nõn nà của Hồng Tụ đã được hoá trang bằng một màu nám vàng, thêm vào hai bờ ria mép, nhưng trong con mắt Hàn Mạc, nó không những không xấu mà còn có một cảm giác rất khác lạ.

Cái cảm giác này làm Hắn nhớ lại kiếp trước đã từng xem qua trên truyền hình, Thượng Hải thời xã hội cũ, trongnhững câu lạc bộ ca vũ trong đêm, ở đó cũng có những mỹ nữ dán đôi ria mép giả dạng nam nhân. Không những không làm mất đi vẻ mê hoặc của phụ nữ mà còn làm tăng thêm phần phấn khích.

Ngọn đèn loé sáng, Hồng Tụ ngồi xếp bằng ở góc giường, song song với giường của Hồng Tụ, được thiết kế một chiếc giường khác, và đó chính là giường nghỉ của Hàn Mạc.

Hai chiếc giường trông rất đơn giản, nhưng chăn chiếu thì rất sạch sẽ và gọn gàng, khoảng cách giữa hai giường cũng không quá một mét.

Hồng Tụ vì muốn che giấu mùi hương tỏa ra từ cơ thể, cho nên luôn mang bên mình dược thảo để khỏa lấp mùi hương cơ thể, khi ngửi sẽ cảm thấy một mùi rất lạ, tuy không nồng nhưng cũng đủ để che giấu mùi hương trên cơ thể mình.

Hàn Mạc tiến về phía giường của mình và nằm xuống, gối đầu lên hai tay, hơi hướng về phía Hồng Tụ.

Không biết do trời sinh hay là sau này mới luyện được, trên người Hồng Tụ luôn mang theo khí chất của một sát thủ, nàng có khả năng sát thủ bẩm sinh, hơn nữa còn có thể rất điềm tĩnh mà ra tay.

Mặc dù chỉ là một cô nương 17, 18 tuổi, nhưng đã lạnh lùng như vậy, như một cái máy giết người không ghê tay, nhìn có vẻ không có chút hỉ nộ ái lạc, Hàn Mạc không biết nên nhìn nhận thủ đoạn do Tiết Công Nhan dạy với thái độ như thế nào nữa.

Có thể huấn luyện được một siêu sát thủ trong bóng tối, th ật kính ph ục tài n ăng c ủa lão, nh ưng đồng thời cướp đi ni ềm viu và c ảm tính c ủa m ột c ô gái, qu ả th ật quá tàn nh ẫn.

Cô nam quả nữ cùng ở một phòng, bình thường mà nói, cho dù không xảy ra chuyện gì, nhưng lúc nào cũng lan toả một không khí ấm áp, ho ặc có th ể n ảy sinh m ột chuy ện thú v ị nào đó.

Theo lẽ thường, m ột nam thanh và m ột nữ tú cùng trong một phòng, lẽ t ất nhiên nhịp đ ập của trái tim s ẽ loạn hơn thường lệ, đặc bi ệt trong màn đêm tĩnh mịch này, trái tim loạn nhịp khó mà tránh được.

Nhưng thật tiếc, cùng phòng với Hồng Tụ nhưng Hàn Mạc lại không có cảm giác này.

Quả thực, trong lòng Hàn Mạc, diện mạo của nàng ta cũng không tồi, hơn nữa do tập luyện võ nghệ, nên vóc dáng rất tuyệt, trước khi hoá trang, ngực nở mông mẩy, chân dài eo thon, với làn da trắng ngần khoẻ khoắn.

Nhưng nàng ta lạnh lùng quá, lạnh lùng đến độ không còn cảm xúc của con người nữa, nếu một cô nương không có bi ểu hiện của hỉ nộ ái lạc, thì rất khó làm cho đàn ông có cảm giác, càng khó có thể nảy sinh tình cảm.

Muốn tiếp xúc với người đ ẹp, nhưng sẽ ngại vẻ lạnh lùng thái quá. Hàn Mạc không khỏi nhớ tới Tiểu Thiến ở nơi Yến Qu ốc xa xôi, trong đầu thậm chí vụt loé bóng dáng của Diễm Tuyết Cơ, sống cùng với họ tình cảm thắm thiết, nam nữ hoan ái, như vậy mới vui sướng.

Nghĩ đến đây, không khỏi thoát ra tiếng thởi dài.

Thính giác của Hồng Tụ r ất nhạy bén, hơn nữa kho ảng cách giữa hai người lại rất gần, tiếng thở dài tuy kh e khẽ nhưng Hồng Tụ nghe r õ mồn một, mắt mở to, nàng quay đầu lại, ánh mắt chạm ngay vào ánh mắt của Hàn Mạc, cô không né tránh ánh mắt đó, không vì ánh mắt của Hàn M ạc làm ngại ngùng, thản nhiên nhìn Hàn Mạc.

Không biết vì sao, Hán M ạc trước kia không ngần ngại nhìn vào bất cứ ánh mắt nào, nh ưng ánh m ắt c ủa H ồng Tụ nhìn vào cơ th ể Hàn M ạc, làm h ắn có chút kh ông thoải mái, Hắn cười m ột tiếng và hỏi:

- Cô… nhìn ta như vậy là có ý gì?

Hồng Tụ nhiú mày lại, thản nhiên đáp:

- Ngài cũng đang nhìn chằm chằm vào ta đó thôi.

Hàn Mạc vẫn hai tay kê đ ầu, nghĩ một lát rồi nói:

-Ta nhìn cô chỉ là đoán xem cô có phải học thi ền định hay không thôi.

Ngừng một chút cười và nói:

- L ão tăng kiên nhẫn nhập đ ịnh để thi gan với ngươi!

- Ta không phải Hoà thư ợng!

Hồng Tụ thản nhiên đáp:

- Chẳng qua ngồi thiền để b ản thân có thể sống lâu hơn mà thôi!

Hàn Mạc hiểu hàm ý trong câu nói của cô ta, thân là m ột sát thủ bóng tối, lợi dụng tất cả thời gian rảnh rỗi để d ưỡng thể lực và tinh lực dồi dào, ng ồi thi ền cũng là m ột ph ương pháp dưỡng t âm, có thể dưỡng thể lực và tinh lực dồi dào, ngoài ra còn thể luy ện đ ược khả n ăng nhẫn nại tốt.

Đối với một sát thủ bóng t ối mà nói, thủ đoạn trong bóng tối rất mãnh liệt, đó là điều không thể thiếu được, nhưng muốn sống lâu hơn, nhất định phải có một tâm lý điềm tĩnh và sức chịu đựng cực tốt.

Ph ương pháp luyện tập th ân thể của Hồng Tụ, hiển nhiên chính là toạ thiền nhập định.

- Có một việc cần ngươi giúp!

Hàn Mạc trầm ngâm một chút rồi nói.

Thần sắc của Hồng Tụ rất điềm tĩnh, nhìn Hàn Mạc, đợi Hàn M ạc ra lệnh.

Hàn Mạc nhìn thoáng chút rồi đóng chặt cửa sổ lại, m ột tay kê đầu duỗi ra, ra hi ệu cho Hồng Tụ ngồi gần lại. Hồng Tụ nhíu màu lại, nhưng cũng từ trên giường đi xuống, đi đến bên Hàn M ạc, vóc dáng thon thả đứng bên giường, đầu hơi cúi, đứng đó nhìn Hàn Mạc đang nằm.

- Chế một loại thuốc!

Hàn Mạc nằm trên giường nhìn Hồng Tụ nói.

Đôi mày liễu của Hồng Tụ vẫn nhíu lại, nhưng đôi mắt đẹp vẫn nhìn chằm chằm vào khuôn mặt Hàn Mạc.

Phối độc dược đó chính là sở trường của cô, nhưng cô không biết Hàn Mạc muốn loại độc dược nào, và Hàn Mạc chế độc dược để làm gì cũng không làm cô quan tâm.

Hàn Mạc hạ giọng nói;

- Ngươi kề sát vào đây một chút!

Hồng Tụ nhìn vẻ uể oải của Hàn Mạc, dừng lại một chút rồi ngồi xổm xuống, nhìn có vẻ rất kính cẩn ngồi bên giường.

Hàn Mạc lúc này mới khẽ mỉm cười, quay đầu lại gần chỗ nàng. Hồng Tụ thấy Hàn Mạc quay đầu gần lại, cũng không né tránh , nhưng ánh mắt hiện nên vẻ lạnh lùng, một tay nhanh như cắt di chuy ển đến th ắt lưng, đ ụng phải con dao g ăm bên hông.

Hàn M ạc mặc dù là chỉ huy của nàng, nàng phải tu ân theo mệnh lệnh mà hắn đưa ra, nh ưng nếu như vị chỉ huy trẻ tuổi này muốn lợi dụng nàng, Hồng Tụ chắc chắn sẽ phản kháng lại.

Hàn Mạc cũng cảm thấy phản ứng của Hồng Tụ, cười nhạt, hạ giọng nói:

- Cô muốn làm gìđây, muốn động thủ với ta?

Hồng Tụ khẽ nghiến răng, nói:

- Bỉ chức không dám, nhưng…đại nhân nên tự trọng!

- Ngươi đang nghĩ gì vậy!

Hàn Mạc oánh trách nói:

- Ta muốn ngươi phối chế loại thuốc nào… ta không nói lẽ nào ngươi có thể biết?

- Đó là do bỉ chức đã hiểu lầm !

Giọng Hồng Tụ rất điềm tĩnh.

Hàn Mạc khẽ thở dài:

- Căn nguyên của sự hiểu lầm, chỉ là do cô hoài nghi nhân phẩm của ta mà thôi. Hồng Tụ à, nói gì thì nói ta và ngươi cũng không phải mới quen, lẽ nào…đến bây giờ ngươi vẫn chưa biết ta là một người như thế nào ư?

Hồng Tụ liếc nhìn Hàn Mạc, chậm rãi nói:

- Đại nhân là một người vô cùng to gan!

Hàn Mạc ha ha cười lớn:

- Cô thực sự cho là như vậy sao?

-Đúng vậy

Hồng Tụ hơi gật đầu:

- Đối với bỉ chức mà nói, không có việc gì màđại nhân không dám làm cả.

Hàn Mạc ha ha cười lớn, kề sát Hồng Tụ một chút, nói nhỏ:

- Lời cô nói chỉ đúng một nửa thôi, ta thực ra to gan, nhưng … có một số việc ta cũng không dám làm đâu!

Hồng Tụ nhìn Hàn Mạc, nhưng không nói gì, nhưng trong đôi mắt vẫn hàm ẩn một chút nghi vấn.

- Cô cho rằng ta muốn sàm sỡ với cô… thực ra đó mới là việc ta không dám làm!

Hàn Mạc tuy nói có vẻ trêu đùa nhưng trên khuôn mặt hiện nên nét nghiêm túc, không chút đùa cợt.

Vẻ mặt Hồng Tụ không có chút biểu cảm gì, chỉ : "Ừhm" một tiếng.

- Phối một loại thuốc

Hàn Mạc chuyển chủ đề, nói lại chuyện vừa nãy:

- Nhưng không phải để giết người, mà là… cứu người!

Hồng Tụ lắc đầu:

- Bỉ chức chế thuốc, chỉ có thể sát thương người, còn cứu người, phải mời đại phu!

Hàn Mạc mỉm cười, lắc đầu, vẫn kề sát vào Hồng Tụ, nhẹ nhàng phân phó:

- Thuốc này, ngươi có thể phối được không?

- Có thể!

Hồng Tụ không một chút do dự đáp:

- Nhưng bỉ chức phải đi tìm nguyên liệu, nguyên liệu đầy đủ, hai giờ sau thuốc có thể chế xong!

- Nguyên liệu có phức tạp không?

- Cần tám loại nguyên liệu

Hồng Tụ đáp:

- Có hai loại nguyên liệu ở Phong Quốc nhưng rất khó tìm được… nhưng trên người bỉ chức có mang theo những dược liệu khác, có thể luyện những dược liệu này để lấy những nguyên liệu còn thiếu để phối thuốc.

- Vậy tốt, muộn nhất… giờ này ngày mai giao thuốc cho ta! Bạn đang đọc truyện tại TruyệnFULL.vn - http://truyenfull.vn

Hàn Mạclấy tay kê đầu tiếp tục nằm xuống, bắt đầu lọc lại những kế hoạch đã vạch sẵn trong đầu.

Chú ý từng chi tiết nhỏ, từng quá trình, quyết không được xảy ra sự cố nào.

Lợi dụng tất cả những gì có thể lợi dụng để đạt được mục đích, đem từng điều kiện có lợi vào kế hoạch, cân nhắc kỹ càng, như vậy mới có thể chuẩn bị trước kế hoạch cứu viện một cách hoàn hảo nhất.