Quyền Thần

Chương 812: Nhu tình sau cuộc chiến




Nội dung cuốn sổ thứ hai của Tiêu Thái Sư là tự nói tuổi già sức yếu, có tật hoa mắt ù tai, muốn cáo lão hồi hương, rời khỏi triều đình.

Hàn Huyền Xương gần như nghĩ tới mình nhìn nhầm nội dung, lại xem một lần nữa, cực kỳ chính xác, không khỏi kinh hãi vạn phần mà nhìn Tiêu Thái Sư, đã thấy Tiêu Thái Sư thần sắc cực kỳ binh tĩnh, buông chén trà, hiền hòa cười nói:

- Huyền Xương không cần giật mình, chữ trên cuốn sổ này của lão phu, chính là lời tâm huyết, tuyệt không giả dối.

Lão ngồi dựa vào ghế, thở dài:

- Mười bảy tuổi lão phu bắt đầu vào triều làm quan, hiện giờ đã sáu ba, đã bốn mươi sáu năm trong triều… Bốn mươi sáu năm qua đi trong nháy mắt, lão phu cũng từ thiếu niên lúc trước trở thành sáu mươi hôm nay…!

Hàn Huyền Xương cũng không nhìn cuốn sổ thứ ba, mà khép sổ con trong tay lại, vẻ khiếp sợ trên mặt chưa tiêu:

- Thái sư càng già càng dẻo dai, tinh thần khỏe mạnh, sao lại có lòng lui ẩn? Hơn nữa lần kinh biến này, quốc sự chưa yên, còn có rất nhiều đại sự cần Thái Sư quyết đoán, cho dù là triều đình hay là bên trong nội các, cũng không thể không có Thái Sư.

Tiêu Thái Sư vuốt chòm râu bạc lắc đầu cười nói:

- Người khác không biết, chẳng lẽ bản thân lão phu còn không biết sao? Hai năm này, thân thể lão phu ngày càng yếu, chỉ sợ không sống được bao lâu. Chỉ có điều mạnh mẽ chống đỡ túi da già này, nguyện có thể làm nhiều hơn cho quốc gia, nhưng…!

Nói tới đây, lão Thái Sư ho khan một hồi, lập tức lấy khăn tay ra, lau lau khóe miệng, lúc này mới cười khổ nói:

- Nhưng thân xác này quả thật không được, có lòng đền nợ nước, lại không còn sức lực.

Lão dừng một chút, khẽ thở dài:

- Đời người, quan trọng nhất là biết tiến thoái, cần phải hiểu được đạo lý tới lúc nên lui lại thì phải lui, Huyền Xương, ngươi thấy đúng không?

Hàn Huyền Xương thở dài:

- Thái Sư bảo trọng thân thể mới đúng.

Tiêu Thái Sư cười ha ha, chỉ vào cuốn sổ nói:

- Trước không đề cập tới việc lui ẩn, còn có một cuốn số cuối cùng, lại không biết ý Huyền Xương thế nào?

Lúc này trái tim Hàn Huyền Xương vẫn chưa bình tĩnh, mở cuốn sổ thứ ba, chỉ nhìn vài lần, khuôn mặt biến sắc, thất thanh nói:

- Thái Sư, chuyện này… !

Tiêu Thái Sư bình tĩnh nói:

- Huyền Xương không cần giật mình.

Lão trầm mặc một lát, rốt cục nói:

- Huyền Xương còn nhớ rõ lúc đại hôn lệnh lang, lão phu từng có một lời nói khi say?

Hàn Huyền Xương thở dài:

- Huyền Xương chỉ cho là Thái Sư nói đùa.

- Nửa thật nửa giả.

Tiêu Thái Sư chậm rãi nói:

- Ngày đó lão phu muốn cầu thân với Huyền Xương, gả hòn ngọc quý trên tay ngài cho cháu trai Minh Đường của ta, chẳng qua sau nghĩ lại, là lão phu trèo cao… !

Hàn Huyền Xương vội vàng chắp tay nói:

- Thái Sư nói đùa. Minh Đường hiền chất tuấn tú lịch sự…!

Tiêu Thái Sư không đợi Hàn Huyền Xương nói xong, đã xua tay ngăn lại: Nguồn: http://truyenfull.vn

- Hắn có bao nhiêu cân lượng, lão phu sao có thể không biết, đơn giản là một tên ăn chơi trác táng, văn không thành võ không xong, so với lệnh lang, kém cả trời đất. Chỉ đổ thừa mấy năm nay lão phu tận tâm quốc sự, người cha vô năng kia của hắn cũng không dạy được thứ gì hữu dụng, ài…!

Hàn Huyền Xương vội nói:

- Thái Sư khiêm tốn, đứa con kém cỏi của ta, cũng ngoan cố khó bảo.

Tiêu Thái Sư lại cười nói:

- Lệnh ái hiểu thư biết lễ, thông minh xinh đẹp, điều này lão phu biết được, sau này nghĩ lại, lão phu tự biết Minh Đường khó có thể xứng đôi với lệnh ái, cho nên từ bỏ ý niệm kia trong đầu.

Lão dừng một chút mới nói:

- Chẳng qua tổ tiên hai nhà Tiêu Hàn, đều theo Yến Võ bệ hạ nam chinh bắc thảo, có tình huynh đệ… Nhưng những năm gần đây, hai nhà chúng ta chính kiến không hợp, không quá hiểu nhau, ta nghĩ nếu tổ tiên hai nhà chúng ta có linh, thấy tình cảnh như này, nhất định sẽ không vui vẻ. Lão phu vẫn có lòng kết thân gia với Hàn gia, hòa thuận vui vẻ, mới là chính đào… !

Hàn Huyền Xương thả cuốn sổ xuống, cũng không nói gì.

- Linh Chỉ tuy không phải cháu ruột lão phu, nhưng lão phu vẫn đối đãi với nàng như cháu gái ruột, hơn nữa cũng đã bái tổ tông Tiêu gia ta, ghi vào gia phổ.

Tiêu Thái Sư sắc mặt bình thản, khẽ vuốt râu bạc trắng, chậm rãi nói:

- Cuốn sổ này của lão phu, khẩn cầu Thánh thượng ban hôn, gả Linh Chỉ vào Hàn gia ngươi, cũng đã sớm tính đến… !

Hắn cười rộ lên nói:

- Con gái Hàn gia ngươi không gả tới Tiêu gia ta, con gái Tiêu gia ta gả đến Hàn gia ngươi, cũng là một chuyện vui lớn.

Hàn Huyền Xương cười theo hai tiếng, lại hơi cứng ngắc.

Ba cuốn sổ của Tiêu Thái Sư hôm nay, mỗi cuốn đều khiến người ta khiếp sợ, cho tới bây giờ Hàn Huyền Xương vẫn chưa phục hồi tinh thần lại, chỉ cảm thấy chuyện này quá mức khó tưởng.

Đặc biệt cuốn sổ Tiêu Thái Sư xin từ chức, đây gần như là việc không thể tưởng tượng.

- Thái Sư có lòng kết thân gia với Hàn gia ta, tự nhiên là chuyện rất tốt.

Hàn Huyền Xương trầm ngâm một lát, rốt cục nói:

- Chỉ có điều… Hàn Thương đã có vợ, điều này… !

- Huyền Xương không cần đa tâm, lão phu cũng không có lòng chia rẽ nhân duyên.

Tiêu Thái Sư khẽ thở dài:

- Chỉ có điều lão phu biết rõ Hàn Thương là người thành thật, Linh Chỉ hứa gả cho Hàn Thương cũng có thể yên binh qua ngày, dù chỉ là thiếp thất, đó cũng là kết quả rất tốt.

Trong nhất thời Hàn Huyền Xương không biết trả lời thế nào mới tốt, sau một lúc lâu mới nói:

- Thái sư đã từng thảo luận với gia huynh chưa?

Tiêu Thái Sư thản nhiên cười nói:

- Mấy ngày nay lệnh huynh khí sắc không tốt, dường như thân thể không ổn, hai ngày nay đều nghỉ ngơi trong phòng. Lão phu đã khuyên hắn về phủ nghỉ tạm, hắn cũng không nghe… Chẳng qua việc này sau này sẽ phải nói một lần.

Hàn Huyền Xương khẽ gật đầu, không nói gì.

Lúc này chợt nghe tiếng bước chân vang lên ngoài cửa, lại nghe được Tiêu Hoài Kim phân phó:

- Nhanh mang bát trà nóng cho bản quan!

Trong giọn nói, Tiêu Hoài Kim một thân quan phục đã vào tới.

Lục bộ thượng thư đều có thể vào các, Tiêu Hoài Kim thân là Công bộ thượng thư, tự nhiên có tư cách này.

Hắn sải bước tiền vào, nhìn thấy Tiêu Thái Sư và Hàn Huyền Xương đang ngồi nói chuyện với nhau, nhìn qua có vẻ cực kỳ thân thiết, không khỏi ngẩn ra, liếc ba cuốn sổ trong tay Hàn Huyền Xương, nhíu mày, lập tức đi tới ngồi xuống một chiếc ghế bên cạnh.

Trong này lửa than rừng rực, rất ấm áp.

- Hiện giờ quan chức trống ghế ít nhất có bảy tám mươi cái.

Tiêu Hoài Kim nói:

- Quan viên lớn nhỏ của Tô gia bị tịch thu sản nghiệp, số bạc này cũng đủ triều đình dùng được lâu dài… !

Hắn liếc nhìn Hàn Huyền Xương, cười lạnh nói:

- Hàn đại nhân, Hộ bộ lệnh huynh sẽ không thiếu bạc, đến lúc đó khoản tiền này của Công bộ, nên phát xuống thoái mái.

Hàn Huyền Xương bình tĩnh cười nói:

- Bản quan phụ trách Lễ bộ, xét nhà do Đại Lý Tự và Hình Bộ phụ trách, phát bạc cũng là chuyện của Hộ bộ, Huyền Xương cũng không thể nói rõ. Chẳng qua nói gì thì nói, Tiêu Thượng thư xử lý công trình, khơi thông đường sông, sửa cầu đường, xây dựng kiến trúc, đó đều là chuyện lớn của quốc gia, Hộ bộ sẽ không chậm trễ công việc của Công bộ.

Tiêu Hoài Kim lạnh lùng cười, lại thấy Tiêu Thái Sử nhìn mình cực kỳ sắc bén lạnh lùng, không dám nói thêm gì, vừa mới đưa trà tới, Tiêu Hoài Kim vội vàng nhận chén trà, mượn cơ hội xuống đài.

Hàn Huyền Xương đưa bao cuốn sổ về phía Tiêu Thái Sư, đứng dậy chắp tay nói:

- Thái Sư ngồi lại, hạ quan cáo lui trước!

Lại chắp tay với Tiêu Hoài Kim, lúc này hắn mới rời phòng nhỏ, đi ra cửa chính.

Tiêu Hoài Kim thấy Hàn Huyền Xương rời khỏi, lúc này mới buông chén trà, đứng dậy, trong miệng than thở một câu:

- Giả nhân giả nghĩa!

Hắn đi đến bên Tiêu Thái Sư, hỏi:

- Phụ thân, đây là sổ gì?

Hắn liền muốn lấy xem.

Tiêu Thái Sự lại cầm về, thu hồi trong tay áo.

Tiêu Hoài Kim ngẩn ra, hơi khó hiểu, liền ngồi xuống bên cạnh Thái Sư, nhẹ giọng hỏi:

- Phụ thân, Hàn Huyền Xương lại nói gì với ngài đó? Có phải thổi phồng công lao của con hắn lần này?

- Kẻ có công, không cần thổi phồng!

Tiêu Thái Sư lạnh lùng liếc Tiêu Hoài Kim, giọng nói trầm thấp:

- Từ hôm nay, làm tốt chuyện của mình, không nên can thiệp chuyện người khác, ngươi há mồm càng khiến ta chú ý che đậy, nên noi hay không nên nói, ngươi cũng không cần phải mở miệng.

Tiêu Hoài Kim sửng sốt, ngạc nhiên nói:

- Phụ thân, đây là vì sao?

- Vì gia tộc.

Tiêu Thái Sư vẻ mặt lạnh lùng:

- Đến hôm nay nếu ngươi còn không rõ, vậy ngươi nên thành thật ngồi suy nghĩ rõ ràng đi.

Tiêu Hoài Kim kính sợ phụ thân mình từ trong thâm tâm, không dám nhiều lời, chuyển đề tài nói:

- Phụ thân, quan viên trong lần mưu phản này, trước mắt tra ra một trăm sáu mươi chín người, tính thêm thân tín cấp dưới cùng với gia quyến trong phủ của bọn họ, hiện giờ hơn hai ngàn người bị giam giữ, mấy nhà tù đều đã nhốt đầy, hôm nay thu dọn mấy tòa nhà để giam giữ loạn đảng, chiếu theo Yến luật, phản loạn chính là tội diệt tộc, một đám người này ngày nào không xử quyết, sẽ phiền toái thêm ngày đó, không bằng nội các sớm đưa ra lệnh xử quyết, chém hết đám loạn đảng này.

Tiêu Thái Sư nhíu mày nói:

- Lão phu vừa mới nói, chẳng lẽ ngươi nghe không hiểu? Việc này, khi nào đến lượt ngươi hỏi đến? Chém giết loạn đảng, lúc nào cần tới ngươi?

Tiêu Hoài Kim cúi đầu, trong nhất thời rất là xấu hổ.

Tiêu Thái Sư chắp hai tay sau lưng, chậm rãi ra phòng nhỏ, đi đến ngoài cửa chính, ngẩng đầu nhìn trời, thì thào tự nói:

- Việc này, tự có người tới lo.

Đang lúc hoàng hôn, Hàn Mạc ở ngoài thành đợi năm ngày, rốt cục nghe thấy biết thế cục trong thành đại khái ổn định, lúc này mới an bài tốt đóng quân ngoài thành, vội vàng vào thành về thẳng phủ nhà mình.

Đã nhiều ngày nay, tuy rằng hắn biết người nhà vô sự, nhưng vẫn vướng bận, không khi nào không nghĩ tới.

Trải qua đại nạn, mới biết rất nhiều thứ quan trọng.

Dưới sự hộ vệ của mười kỵ binh, Hàn Mạc tới trước cửa phủ, cửa phủ đóng chặt, bên ngoài cửa lại có binh sĩ hộ vệ, trải qua một kiếp nạn này, phủ đệ quan to thế gia thủ hộ nghiêm mật hơn ngày xưa rất nhiều.

Binh sĩ tự nhiên biết Hàn Mạc, khom người thi lễ, Hàn Mạc lại đi tới gõ cửa, nửa ngày cửa mới mở một bên, người mở cửa bên trong nhìn thấy Hàn Mạc, vui vẻ bất ngờ nói:

- Thiếu gia!

Hàn Mạc cũng không nói nhiều, vào bên trong phủ, chỉ thấy trong phủ yên tĩnh, đi qua chính viện, ngẫm nghị một chút, cuối cùng đi tới viện động, tới viện động chỉ thấy trong phòng chính có thắp đèn dầu.

Đám nha hoàn ngoài cửa nhìn thấy Hàn Mạc, đều mừng rỡ, lập tức có nha hoàn vào nhà bẩm báo, Hàn Mạc cũng không nói nhiều, vào thẳng trong phòng, chỉ thấy Hàn phu nhân nắm tay Tiểu Thiến, đang từ trong phòng ra nghênh đón.

Hàn Mạc nhìn thấy người thân của mình, trong lòng xúc động, nhìn thấy hai mắt Tiểu Thiến xưng đỏ, như phấn đào, nhìn qua rất đáng thương, hai má hơi tái nhợt, rất khác so với làn da trắng nõn ngày xưa.

Đôi mắt xinh đẹp kia nhìn chính mình, hơi vui vẻ bất ngờ, hơi ủy khuất, cũng còn sợ hãi lưu lại.

Hàn Mạc yêu thương trong lòng một hồi, lúc này cũng bất chấp bọn nha hoàn trong phòng, trên người vẫn mang theo giáp trụ dính máu tiến tới, một tay ôm Tiểu Thiến vào ngực, dịu dàng nói:

- Không có việc gì, không cần sợ hãi, tướng công ở nơi này… khiến mọi người chịu khổ!

Tiểu Thiến cũng ôm lấy Hàn Mạc, nước mắt nhỏ xuống giống như trân châu, nức nở nói:

- Tiểu Thiến nghĩ tới sẽ không còn được gặp lại tướng công… !