Ràng Buộc

Chương 9




Hàn Huyền Phi tắm rửa xong, thấy Kỳ Dịch đang tựa vào giường say sưa đọc truyện tranh, hắn không nói lời nào ngồi xuống mép giường.

Kỳ Dịch lập tức bỏ sách xuống, trở người đi xuống giường, vội vàng hôn một cái lên mặt trước khi Hàn Huyền Phi né tránh, cười nói: “Mấy cuốn truyện này rất kích thích! Cậu là con nít trong sáng, ngàn vạn đừng xem!“ Sau đó thì cầm lấy quần áo đi vào trong phòng tắm.

Hàn Huyền Phi dùng khăn lau đầu, thuận tay mở tivi, ánh mắt bất giác nhìn lên đống truyện tranh trên đầu giường. Kỳ Dịch thật sự đã kêu người mua loại sách đó về, vừa ăn xong cơm thì đã leo lên giường nằm đọc truyện, hiếm khi hắn không sỗ sàng bên mình. Truyện này có gì hay mà xem?

Cái gì gọi là quá kích thích, tôi không cần xem ……….nhưng dường như thật sự rất kích thích ………những nữ sinh đó sao đều rộng rãi xem loại sách này? Thế đạo thật sự thay đổi rồi?

Hàn Huyền Phi nghĩ lung tung, đem khăn tắm vứt bên giường, do dự một hồi, cuối cùng vẫn là nhịn không được cầm lên một quyển.

Vừa nhìn vào, Hàn Huyền Phi lại đỏ mặt tía tai. Tình tiết bên trong thập phần kích tình, vẽ cũng rất rõ ràng, thậm chí có một số quyển, vẽ bộ vị giao hợp của hai người rất rõ ràng. Càng khiến hắn cảm thấy toàn thân phát nhiệt, biểu hiện mê loạn khi ân ái đó …….thật sự rất thoải mái, hắn cũng biết làm tình như vậy sẽ thoải mái như thế nào, khiến người ta thần hồn điên đảo …….. Khi vật đó của Kỳ Dịch tiến vào trong thân thể hắn ……..A! Hàn Huyền Phi bối rối phát hiện sao mình lại có phản ứng này!

Xem truyện tranh mà lại có phản ứng! Nhất thiết không được để cho Kỳ Dịch phát hiện ………..thật sự là mất mặt.

Hắn vội vàng mang quyển truyện trong tay đặt về chỗ cũ, ngồi ở cuối giường, cách xa xa đống sách đó, hai mắt nhìn chăm chăm vào màn hình tivi, muốn chuyển sự chú ý đi, làm cơ thể khôi phục lại nguyên trạng.

Kỳ Dịch sau khi ra, nhìn thấy Hàn Huyền Phi, cũng không nói gì, tiếp tục nằm lên giường xem truyện.

Hàn Huyền Phi nghe thấy Kỳ Dịch ở phía sau thỉnh thoảng lại cười khúc khích, có khi lại phát ra tiếng than thở, những âm thanh này nhắc nhở cho Hàn Huyền Phi biết, Kỳ Dịch đang xem cảnh hai nam nhân giao hoan, chỉ là Kỳ Dịch không lên tiếng, hắn cũng cảm thấy, Kỳ Dịch nhất định là đang bị những hình vẽ rõ ràng đó hấp dẫn ……

Hàn Huyền Phi vốn không thấy trên tivi đang chiếu cái gì, hình ảnh trong sách và hình ảnh giao hoan cùng Kỳ Dịch lại hiện lên, khiến toàn thân hắn sắp phát hoả ra rồi.

Đột nhiên một luồng hơi nóng thổi vào trong tai hắn, hắn giật mình, phát giác Kỳ Dịch đã ở sau lưng mình từ lúc nào, vừa nãy còn thổi vào trong tai mình.

Hàn Huyền Phi lén lút cắn chặt môi, tận sức bỉnh ổn lại âm thanh, nói: “Đừng ồn nữa, tôi đang xem tivi.”

Kỳ Dịch cười ha ha, chạm vào hạ thân Hàn Huyền Phi, nói vào trong tai hắn: “Xem phim phong cảnh cũng có thể làm cho cậu hứng thú đến cương lên hay sao, xem bộ dạng bảo bối của tôi thật là quá thèm khát rồi. Đều tại tôi không tốt, đừng khó chịu mà, tôi sẽ thoả mãn cho cậu liền.” Nói xong liền liếm lên vành tai Hàn Huyền Phi.

Hàn Huyền Phi run một trận, máu huyết toàn thên đều chạy lên mặt, hắn thẹn đến không thể nói ra lời. Không biết làm sao, hắn đem mặt vùi vào trong tay, không chịu ngẩng lên.

Kỳ Dịch thấy vậy, cười lớn hơn, đem cơ thể cứng đờ kia ôm vào lòng, dùng tay xoa vào lưng hắn: “Hey, cậu thật là quá đáng yêu rồi! Viên đá bướng bỉnh, lúc đáng yêu lại như trẻ con. Được rồi, được rồi, bỏ tay xuống, đừng mắc cỡ nữa.”

Kỳ Dịch gỡ tay Hàn Huyền Phi xuống, mạnh mẽ ngẩng cái đầu bướng bỉnh đang cúi thấp của hắn lên, nhẹ nhàng tiếp cận miệng hắn, hôn sâu lên đôi môi nhạt kia.

Hàn Huyền Phi vùng vẫy, lại bị Kỳ Dịch ôm cứng hơn.

Hắn cảm thấy vật ướt át kia đang chui vào trong miệng, dịu dàng khiêu khích cái lưỡi rụt rè của mình. Lưỡi của Hàn Huyền Phi bị mút sâu vào, tiến vào trong một khoang miệng khác, bị khuấy động. Đầu lưỡi linh động liếm lên phần nhạy cảm của hắn, lướt qua kẽ răng, mút đi nướt bọt của hắn. Nước bọt không phải của hắn cũng từ từ tràn vào khoang miệng, quấn lấy nhau, trôi vào trong cổ họng.

Nụ hôn dịu dàng như vậy khiến cho Hàn Huyền Phi không có cảm giác bị xâm phạm, đầu của hắn dần ngã vào trong lòng Kỳ Dịch, không cảm thấy quần áo của mình đã bị người ta cẩn thận cởi ra. Thân trên của hắn đã lộ ra hết, quần cũng đã bị kéo đến chân, phân thân của hắn đã trương lên run rẩy , giống như đang mê hoặc người khác chạm vào.

Kỳ Dịch kết thúc nụ hôn dài, hài lòng nhìn Hàn Huyền Phi mặt đã đỏ ửng, thấy hai chấm trước ngực đã đứng thẳng lên. Thấy biểu hiện của Hàn Huyền Phi có hơi mơ màng, liền dùng ngón cái ấn lên nó, nhẹ nhàng xoay một vòng.

Một luồng điện chạy lên, khiến Hàn Huyền Phi nhịn không được phát ra một tiếng rên rỉ rất nhỏ. Hắn lần đầu phát ra tiếng rên rỉ làm Kỳ Dịch được một cơn kích thích lớn, hắn không vội vàng dùng môi quét trên chấm nhỏ đã ửng đỏ kia, dùng ngón tay nhẹ nhàng xoa nắn nó, còn dùng răng khẽ cắn vào.

Hàn Huyền Phi chịu không được loại kích thích quá mạnh này, vội đẩy Kỳ Dịch ra, ngồi dậy, muốn dùng tay lau đi nước bọt trên mặt, mới phát hiện mình đã gần như khoả thân, còn quần áo Kỳ Dịch thì vẫn còn nguyên vẹn trên người.

Hắn kinh ngạc vì mình đã bước đến loại thất thần này, đưa tay muốn kéo lại quần, nhưng bị Kỳ Dịch ngăn cản. Kỳ Dịch tiến gần đến miệng Hàn Huyền Phi, khiến cho lúc nói chuyện hơi thở phả vào mặt hắn, cho đến khi đôi mắt hắn hoảng loạn, mới thấp giọng nói: “Giao cậu cho tôi đi, tôi sẽ làm cho cậu hạnh phúc, Huyền , tôi yêu cậu!“

Hàn Huyền Phi không biết làm sao nhìn gương mặt người kia đã gần trong gang tấc.

Hắn từng căm hận người này ………nhưng bây giờ lại dịu dàng đến vậy ………..

Hơn một tháng nay Kỳ Dịch ôn tình che chở cho hắn, từng chút từng chút làm giảm bớt sự cương ngạnh trong tim hắn.

Hắn cũng biết sự nhẫn nại của mình đã sắp đến giới hạn, thân thể đã từng bị khai phá, khát vọng sung sướng đã đầm đìa. Lúc này, tay của Kỳ Dịch như một luồng ma lực nhen nhóm nó, dục hoả bắt đầu hừng hực thiêu đốt, lí trí dang bị thiêu huỷ dần dần ………

Nhưng thật sự phải làm tình với một người đàn ông ? Sa vào trong vực sâu của mối tình đồng giới ? Hơn nữa còn là một tên xã hội đen , bản thân mình lại là cảnh sát ………Tính kiên cường của hắn trước giờ chưa từng bị hỗn loạn như vậy , Hàn Huyền Phi do dự không quyết, đem mặt né tránh ánh mắt của Kỳ Dịch.

“Huyền …… Huyền, tôi yêu cậu.” Kỳ Dịch vẫn thì thào, hôn lên má Hàn Huyền Phi, thuận thế hôn lên cái cổ ưu mỹ, dùng sức mút vào xương quai xanh, lưu lại ngấn tích thuộc về mình. Hắn đưa bàn tay to lớn vuốt ve an ủi trên sống lưng Hàn Huyền Phi, cảm thấy trong nội bộ của Hàn Huyền Phi truyền ra một cơn run nhẹ.

Huyền của hắn kì thực là có cảm giác, chỉ vì lòng tự tôn quá cao làm hắn không cách nào chấp nhận sự thật: Cơ thể đang khát cầu sự âu yếm của người từng dày vò hắn tàn khốc.

Dùng sự nhiệt tình và dịu dàng của tôi để cảm hoá cậu ………. Huyền yêu quí của tôi ………..

Hắn lật khuôn mặt đang nghiêng đi của Hàn Huyền Phi qua, hôn lên đôi môi mỏng manh đó. Một tay trượt dần xuống hạ thân , phân thân của Hàn Huyền Phi đã ngẩng cao đang nằm trong tay Kỳ Dịch.

Khi chỗ nhiệt hoả nhạy cảm bị nắm chặt, khoái cảm như điện giật, dọc theo sống lưng mà chui vào trong não. Toàn thân Hàn Huyền Phi căng cứng, thở hổn hển, hắn hoảng loạn muốn rút vật đó ra khỏi tay Kỳ Dịch, lại bị Kỳ Dịch gắt gao giữ chặt.

Hàn Huyền Phi bối rối ngước mắt nhìn Kỳ Dịch, lại bị dục vọng trong mắt Kỳ Dịch hút sâu vào. Tay Kỳ Dịch bắt đầu xáo lộng, khoái cảm quá lớn khiến Hàn Huyền Phi không chống đỡ nổi nữa, trong đầu là một khoảng không, cả người xụi lơ trước ngực Kỳ Dịch.

Kỳ Dịch ôm vòng qua người Hàn Huyền Phi, bồng hắn lên giường, nhẹ nhàng đặt xuống. Một tay xoa nắn phân thân đang trương to, Kỳ Dịch lấy trong hộc tủ ở đầu giường ra một lọ cao thuốc, bôi lên hậu đình đang mê loạn bất kham của Hàn Huyền Phi.

Ngón tay Kỳ Dịch tiến vào trong khe hỡ, ma sát trong mật huyệt, cảm thấy nó đang từ từ mở ra, thu hút ngón tay tiến vào.

Hắn chậm rãi đưa ngón tay dính đầy thuốc trơn vào trong tiểu huyệt đang khép chặt, tiểu huyệt trắng mịn như muốn nuốt hết ngón tay đó, đưa nó vào chỗ sâu nhất trong cơ thể.

Kỳ Dịch ở bên trong muốn khấy động mở rộng, tận lực mở chỗ lâu rồi không có ngoại vật tiến vào, rất cẩn thận không làm cho Hàn Huyền Phi cảm thấy đau đớn.

Khi ngón tay thứ hai chọc vào, dị vật mãnh liệt khiến Hàn Huyền Phi đang mơ màng đã tỉnh táo một chút. Hàn Huyền Phi xê dịch cơ thể, muốn đẩy vật trong nội thể ra ngoài. Nhưng ngón tay bên trong đã nhấn vào chỗ nhạy cảm, xoa nhẹ, người ở trên cũng cúi xuống, đem phân thân cứng như sắt của Hàn Huyền Phi ngậm vào trong miệng.

Trước và sau đều bị kích thích mãnh liệt làm cho tất cả phản kháng của Hàn Huyền Phi đều hỏng hết, hắn cong người, run lên một trận kịch liệt, nhưng lại vô lực ngã phịch xuống giường. Dục vọng đã nuốt hết tia lí trí cuối cùng, hắn chỉ có thể mê muội mở rộng cơ thể, mặc cho nam nhân đùa giỡn chỗ kín đáo của mình.

Thấy huyệt khẩu cơ hồ đã mở ra, ngọc hoành trương lên đã sắp nổ tung, tiền đoan chảy ra một luồng dịch thể. Hơn nữa sự nhẫn nại cũng đã đến giới hạn, Kỳ Dịch nhịn không được nữa mở rộng chân Hàn Huyền Phi ra, đem chân Hàn Huyền Phi gác lên vai mình, lấy hung khí cực đại của mình đối chuẩn với tiểu huyệt đang không ngừng co rút, mạnh mẽ húc một cái, thiết bổng đó đánh thẳng một đường, chạm vào chỗ sâu nhất trong cơ thể mềm mại.

A!

Kỳ Dịch gầm nhẹ một tiếng. Dục vọng bị áp chế trong thời gian dài đã được giải phóng, khoái cảm mãnh liệt muốn nổ tung, Kỳ Dịch dùng sức lực toàn thân mới không lập tức phát tiết vào cơ thể mỹ diệu kia ……..

Đối với ngọc hoành to lớn kia thì tiểu huyệt nhỏ hẹp vẫn giống như bị cưỡng ép phá vỡ xâm nhập vào, chỗ yếu ớt kia phải chịu sự va chạm mãnh liệt. Hàn Huyền Phi theo thói quen giấu đi tiếng kêu trong miệng, đau đớn kêu rên. Đôi chân mày vì nhịn đau mà co chặt lại, hai mắt nhắm nghiền, đôi tay bấu chặt ga giường.

Cơ thể run rẩy cho Kỳ Dịch biết, hắn đau đớn vì bị cự vật xâm nhập. Kỳ Dịch ráng nhịn lại dục hoả đang xông lên điên cuồng, ngừng lại không dám động loạn trong nội thể Hàn Huyền Phi.

Tay của Kỳ Dịch vuốt ve phân thân mềm nhũn vì đau của Hàn Huyền Phi, xoa bóp lên xuống, dùng ngón cái quẹt qua linh khẩu, nhẹ nhàng sờ lên khe hỡ nhỏ trên mặt.

Thấy dục vọng đã dần dần trở về với Hàn Huyền Phi, đôi mày nhíu chặt đã dãn ra, tình dục dày đặc lại nhuốm lên mặt hắn, Kỳ Dịch lúc này mới bắt đầu lay động.

Bắt đầu cẩn thận trừu sáp từng bước không khống chế được, khoái cảm chồng chất khiến Kỳ Dịch cực độ nôn nóng. Hắn gia tăng sự lay động trong nội thể Hàn Huyền Phi, mỗi lần đều đem vật thể hoàn toàn cắm vào tiểu huyệt nhỏ bé, lại dùng toàn lực trọng trọng đâm vào. Mỗi lần thẳng tiến, vật thể như cây chuỳ cực đại muốn phá nát trực tràng yếu ớt, hưởng thụ nghe tiếng rên rỉ không cách nào nhịn được của Hàn Huyền Phi.

Hông của Hàn Huyền Phi bị treo ở không trung, không thể nào dùng sức, khiến cảm giác va chạm càng kịch liệt. Ngọc hoành hoàn toàn xông vào trong nội thể làm hắn rên lên không ngớt, đã mất đi sức lực để giãy dụa, khi Kỳ Dịch cường hãn trừu tống, cái đầu vô lực của hắn loạng choạng lắc.

Loại tư thế này khiến hắn hoàn toàn bị khống chế, khiến toàn thân hắn tràn ngập mùi vị dâm đãng, cám dỗ dục hoả của Kỳ Dịch càng thêm cao trào. Kỳ Dịch không tiết chế sự va chạm mãnh liệt, dường như muốn phá huỷ người dưới thân , đem vật thể như trường mâu của mình đâm vào trong cơ thể đó, xuyên qua người.

Phía sau trừu sáp ma sát mang đến kích thích mãnh liệt, khoái cảm pha lẫn sự đau đớn không thể nào lí giải, bức Hàn Huyền Phi sắp phải kêu lên thất thanh . Hắn áp chế tiếng kêu kích tình, lại làm cho cơ thể càng thêm nhạy cảm, khi tay Kỳ Dịch lại lần nữa nắm chặt vật phía trước, Hàn Huyền Phi không thể nào áp chế được bản thân nữa, một cơn dồn nén rất nhỏ, khiến hắn kêu lên một tiếng.

Đầu của hắn ngẩng cao về phía sau, hầu kết lên xuống kịch liệt, cả người đầy mồ hôi. Hắn run run nhấc tay lên, đưa ngón tay vào trong miệng cắn chặt, ngăn chặn tiếng kêu vì khoái cảm quá lớn mà phát ra.

Kỳ Dịch đem hai chân đang gác cao của Hàn Huyền Phi xuống, để nó kẹp hai bên hông mình, đưa tay ôm lấy người đã hoàn toàn vô lực, rút ngón tay bị cắn đến sắp bật máu kia ra, thương tiếc ngậm lấy, thấm ướt từng ngón từng ngón.

Hàn Huyền Phi bị giao hoan điên cuồng đến sắp phát điên được một cơ hội thở dốc, hắn mở to đôi mắt vì dục vọng mà ướt át, ngơ ngác nhìn động tác của Kỳ Dịch. Hắn có thể cảm thấy sự thương tiếc của Kỳ Dịch là xuất phát từ trong lòng, cũng cảm nhận được bản thân đang từng chút một bị đắm chìm, hắn đưa tay ra, chủ động vòng qua cổ Kỳ Dịch, đem người dán sát vào vòng tay Kỳ Dịch.

Cuồng hỉ chiếm cứ toàn thân Kỳ Dịch, Kỳ Dịch siết chặt người trong lòng, hôn lên cái trán đang đổ mồ hôi kia, lại bắt đầu một trận xung kích mới.

Hưng phấn hài lòng hắn càng gia tăng sức lực, cuồng bạo dùng cây kiếm dài của mình đâm xuyên qua cơ thể mỏng manh, mỗi lần xuyên qua đều làm cơ thể Hàn Huyền Phi run lên.

“A …………….A ………A!“

Không cách nào dùng tay để ngăn miệng lại, lại không cắn môi được, Hàn Huyền Phi mất đi sự khống chế, khi Kỳ Dịch tiến công đã kêu lên.

“Mạnh một chút ……..mạnh chút …….” Hàn Huyền Phi đã không còn biết mình đang nói cái gì, không ngừng khẩn cầu Kỳ Dịch tiến công vào sâu hơn.

Hắn ôm chặt Kỳ Dịch, lí trí đã tan nát chìm đắm trong khoái cảm mà Kỳ Dịch mang đến. Khi cơn sóng vô tình từng cơn từng cơn ập đến, hắn chịu không nổi kích tình cuồn cuộn trong cơ thể, tất cả huyết dịch trong nội thể đang sôi sục, gào thét, chồng chất …….giống như sắp nổ ra………

“A ……Tôi không xong rồi ………dừng, dừng lại đi …………tôi không được nữa rồi ………..” Hàn Huyền Phi thất thanh kêu lên, hai tay vô lực thả lỏng, cả người ngã về sau.

Kỳ Dịch thưởng thức biểu hiện cao trào đã gần như mê loạn của Hàn Huyền Phi, càng gia tăng tốc độ lay động vật cực đại của mình, ma sát vào nội đạo sắp bốc cháy.

Hàn Huyền Phi kêu lên gần như mất tiếng, kịch liệt vặn vẹo cơ thể: “Tôi không được rồi ………A …………..A ………Cậu sắp đâm chết tôi rồi!“

Tiếng kêu của hắn khiến Kỳ Dịch phát cuồng, lời nói dâm loạn sắp bức ra, hắn đột ngột tăng tốc động tác, gia tăng sức lực kịch liệt, càng điên cuồng kịch liệt trừu tống trong nội thể Hàn Huyền Phi.

“A ……..” Hàn Huyền Phi đột ngột bật dậy, gắt gao nắm lấy phân thân mình, toàn thân cứng đờ điên cuồng run rẩy. Dịch thể đặc sệt trắng đục bắn ra, bắn vào trước ngực Kỳ Dịch, rơi xuống bụng hắn.

Hậu huyệt co rút kịch liệt đồng thời đem đến sự khoái cảm cực đỉnh điểm cho Kỳ Dịch, khiến Kỳ Dịch cũng bắn ra dịch thể nóng hổi vào tận sâu trong cơ thể Hàn Huyền Phi ……..

Cả phòng trở nên yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc, trong không khí toả ra mùi tanh nồng tính ái ……..

Không biết đã ngã trên người Hàn Huyền Phi bao lâu, Kỳ Dịch không dễ dàng gì mới tỉnh táo lại sau cơn cao trào thất thần, thể xác và tâm hồn tràn đầy cảm giác hạnh phúc, hắn rút phân thân đã mềm nhũn ra, cúi đầu, liên tiếp hôn lên người Hàn Huyền Phi đang thở gấp kia, cẩn thận ôm hắn vào trong lòng.

Từ từ hoàn hồn lại, Hàn Huyền Phi đẩy Kỳ Dịch ra, lại thấy Kỳ Dịch tuy là quần áo nhếch nhác, nhưng toàn thân vẫn còn mặc áo ngủ, còn mình lại không một mảnh vải, toàn thân lồ lộ ra trước ánh đèn sáng trưng. Hắn vừa giận vừa thẹn cuộn người lại, đưa tay kéo chăn che lại cơ thể dơ bẩn.

Kỳ Dịch tức cười nhìn hắn: “Che cái gì? Toàn bộ trên dưới cơ thể cậu từ lâu tôi đã thấy hết, sờ hết rồi!“

Hàn Huyền Phi bị Kỳ Dịch nhắc tỉnh vừa nãy tất cả động tác sắc tình của mình, lời nói dâm ô cũng đã phun ra rồi. Hắn bị cảnh không biết thẹn của mình vừa nãy làm cho hoảng sợ, xấu hổ vô cùng ngồi ngơ ngác trên giường, lúc này vốn không biết phải đối diện với Kỳ Dịch như thế nào.

Kỳ Dịch thấy đôi mắt hắn hiện ra sự thẹn thùng, vội vàng ôm hắn lại, chọn lời nói trăm ngàn dịu dàng nói ra. Hết nửa ngày, Hàn Huyền Phi vẫn ngồi thẫn thờ trong chăn không nói lời nào.

Kỳ Dịch nghĩ một hồi, rồi nhảy xuống giường, cởi sạch quần áo trên người.

“Tôi cũng cho cậu xem, cậu muốn nhìn chỗ này của tôi, tôi cho cậu xem hết.” Nói xong liền bày ra tất cả mọi góc độ trên cơ thể trước mặt Hàn Huyền Phi.

Hàn Huyền Phi động một cái, ngước mắt lên thấy Kỳ Dịch bày ra đủ mọi tư thế lực sĩ, cảm thấy thực sự rất tức cười, bất giác muốn cười lên. Kỳ Dịch thấy hắn đã đỡ hơn, lại vội vàng trèo lên giường, cười nói: “Làm tình thì phải cởi ra hết, cậu lại không phải là phụ nữ bó chân, sao lại phong kiến như vậy? Sao hả? Chúng ta làm một lần nữa đi!“

“Tôi không muốn!” Hàn Huyền Phi vội vàng cự tuyệt, trèo xuống giường.

“Muốn làm tự cậu làm đi, tôi phải đi tắm.” Hắn vừa vào phòng tắm liền xoay người khoá cửa lại.

Bị bỏ rơi Kỳ Dịch nhìn xuống phân thân đang ngẩng cao của mình, bất đắc dĩ nói: “Ngoan ngoãn nhịn đi, người ta không thèm cậu nữa.” Hắn tuy vẫn còn muốn làm một trận đại can ba trăm hiệp với Hàn Huyền Phi, để giải toả dục vọng hơn một tháng nay. Nhưng dục tốc bất đạt, Kỳ Dịch trong lòng biết rõ, không dễ dàng gì Hàn Huyền Phi mới chịu chấp nhận mình, sẽ có cơ hội đại chiến đến lê minh.

“Tôi sẽ chơi cho đến khi cậu hứng thú mà ngất xỉu mới thôi, cậu chờ đó!” Kỳ Dịch một mình trong phòng nghiến răng nói.

*********

Kỳ Dịch nằm trong chăn, ôm Hàn Huyền Phi, vừa than thở vừa vuốt ve cơ thể hắn. Luôn động viên Hàn Huyền Phi làm một lần nữa, nhưng Hàn Huyền Phi chết cũng không đồng ý. Muốn dùng tay khiêu khích dục vọng của hắn, nhưng tay chưa đưa đến chỗ đó, đã bị chặn lại, thậm chí bị Hàn Huyền Phi hung hãn nhéo chặt.

Kỳ Dịch làm một chút vừa phải cắn răng chịu đựng mu bàn tay bị nhéo đau, vừa muốn ôm chặt Hàn Huyền Phi, không muốn hắn rời xa mình một milimet nào, lại rục rịch tìm cơ hội sở mó lung tung.

Hàn Huyền Phi luôn phải ngăn cản bàn tay ma quỷ của Kỳ Dịch, vừa nhéo lại vừa đánh, còn muốn giãy ra khỏi vòng tay Kỳ Dịch, không cho hắn hôn loạn. Hai người tranh chấp túi bụi trong chăn không thể dàn xếp, động tác nhỏ rất nhanh đã trở thành hai người đang đánh nhau, ở trên giường lăn lộn. Kỳ Dịch nhất thời không khống chế được Hàn Huyền Phi, cho dù khều vào hông hắn, cúi đầu gặm vào cổ hắn, còn đưa đầu lưỡi ra liếm liếm. Hàn Huyền Phi sợ ngứa nhịn không được cứ cười mãi, liều mạng giãy dụa cơ thể, đánh loạn xạ lên người Kỳ Dịch, muốn hắn dừng sự hành hạ này lại.

Cho đến khi Hàn Huyền Phi thực sự không tài nào nhịn được, kêu to lên: “Cậu còn làm như vậy, tôi sẽ giận đó.” Kỳ Dịch mới chịu ngừng tay, đắc ý đem Hàn Huyền Phi gắt gao áp xuống hạ thân, cười hi hi nhìn hắn. Hàn Huyền Phi luôn thở hổn hển, không phục trừng mắt nhìn Kỳ Dịch, hừ một tiếng rồi xoay đầu đi mặc kệ Kỳ Dịch. Kỳ Dịch tiến gần đến mặt hắn, ngửi loạn nói: “Mặc kệ tôi? Bỏ mặc tôi, tôi sẽ làm lại đó, mau giống như lúc nãy cười với tôi một cái đi.”

Hàn Huyền Phi tuy mặt không thèm để ý nhưng hắn già trái non hạt, khi Kỳ Dịch vừa làm một động tác, hắn lập tức bị doạ đến mềm nhũn ra: Được rồi, được rồi , tôi cười, tôi cười!“ Không được tự nhiên cả nửa ngày, bị Kỳ Dịch thúc giục mới xả ra một nụ người quái. Kỳ Dịch nhìn thấy liền cười to ha ha: “Làm gì mà miễn cưỡng vậy? Cười giống như gặp quỷ, khó coi đến vậy.”

Hàn Huyền Phi bị Kỳ Dịch cười làm cho ngại ngùng, giận dỗi kêu lên: “Thì chính là gặp quỷ đó, thấy được con quỷ to đầu nhà cậu! Quỷ háo sắc!” Lời nói chưa dứt, đã nhịn không nổi cười lên khúc khích.

Hắn vì nụ cười của mình mà giật mình, vội vàng nín lại, mất tự nhiên né khỏi ánh mắt của Kỳ Dịch.

Hắn không muốn quá thân mật với Kỳ Dịch, trong lòng bắt đầu hối hận bản thân đã hời hợt. Hắn xấu hổ cúi mắt xuống, không biết nên bày ra biểu hiện gì mới tốt.

Kỳ Dịch thấy Hàn Huyền Phi biểu hiện khó xử, trong lòng hểu được liền cười lên, ôm hắn vào lòng, không làm loạn nữa, bắt đầu khẽ tiếng trò chuyện tạp nham với hắn.

“Đúng rồi, sao cậu lại biết tiếng Nhật?“ Kỳ Dịch đột nhiên nhớ đến chuyện làm hắn cảm thấy rất kì lạ này.

“Ở trại quản giáo lúc buồn chán, đã học được.” Hàn Huyền Phi sớm đã mượn một cái cớ rất tốt.

Kỳ Dịch không có biểu thị gì, lại hỏi: “Còn học được gì nữa?“

“Còn biết được một ít tiếng Anh, lúc trung học học cũng không đến nỗi tồi, học tuỳ tiện cũng thi đậu.”

“Ha, thiên tính học ngoại ngữ của cậu rất tốt ha!”

“Phải đó, tôi còn biết mấy thứ tiếng nữa.” Hàn Huyền Phi không muốn tiếp tục vấn đề này nữa, làm ra một bộ mặt mệt mỏi. Quả nhiên, Kỳ Dịch lập tức bỏ việc dò hỏi, đắp chăn lại cho hắn, nói: “Hôm nay mệt cả ngày rồi, mau ngủ đi.”