Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn

Chương 83: Thiếu



*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Edit: Hoàng Bích Ngọc

NewYork nổi danh là sân huấn luyện của võ đạo.

Trù Nhiên tìm được Trình Diễm tự nhiên đi tới: "Nghe nói cô hạ xuân dược với Lại Tư mấy chục lần, duy nhất có một lần thành công, nhưng mà vẫn tự cô cởi quần áo xuống."

Ánh mắt Trình Diễm phát lạnh, cả người căng thẳng, chuẩn bị cho cú đánh bất ngờ, người phụ nữ này không phải là người dễ bắt nạt, cô ta là người phụ nữ duy nhất cùng Lại Tư trở về khi đi đảo Luyện Ngục. Ở nơi đó, cô ngay cả tiến cũng không dám tiến.

"Cô muốn làm cái gì?"

"Không cần khẩn trương, tôi là có lòng tốt đến tìm cô, cô xem, bên cạnh tôi cũng không có người nào đi theo."

Trình Diễm không chút nào lơi lỏng, trong lòng thầm nghĩ, cho dù không ai đi theo, chống lại người phụ nữ ma quỷ này, cô cũng có mấy phần bị đánh bại. Sau đó ánh mắt chợt lóe, suy nghĩ tìm chỗ chạy trốn. Hai nhà đối nghịch, ai có thể tin cô ta có lòng tốt đến đây.

"Tôi chỉ là có lòng tốt tới nhắc nhở cô, nếu không phải một năm trước Lại Tư không cố ý, cô cho rằng anh ấy sẽ trúng xuân dược của cô sao?"

Trình Diễm lạnh lùng hừ một tiếng, cô đương nhiên là biết, Lại Tư rõ ràng là tính kế cô, sau đó chính bản thân mình thuận tiện ăn luôn Tuyết Thuần.

Trù Nhiên sắc mặt bình thường, chỉ là vẫn tiếp tục nói: "Dĩ nhiên Lại Tư sẽ không vì cô mà tự mình uống xuân dược, tại sao không chuyển mục tiêu đi? Họ Tuyết kia thuần khiết như vậy, trúng bẫy của cô, đối với cô chuyện đó quá dễ dàng."

"Cô có ý gì?" Trình Diễm nhíu mày, vô cùng cảnh giác

"Nếu họ Tuyết cùng với người anh trai ngoài dã thú kia của cô, cùng Trình Lãng phát sinh quan hệ, như vậy, Lại Tư anh ấy còn có thể vẫn muốn họ Tuyết kia sao? Theo như tôi được biết, Lại Tư có tính thích sạch sẽ, đặc biệt là với phụ nữ, phụ nữ không sạch sẽ, anh ấy ngay cả chạm vào cũng thấy ghê tởm."

Trình Diễm đôi mắt sáng ngời, lần này cô ta nói trúng tim đen của cô, nhưng cô vẫn không dám làm. Bởi vì Lại Tư trông coi Tuyết Thuần thật sự rất kín kẽ, lúc nào cũng giống như hận không thể đem cô ta dính lấy một chỗ, càng không hận có thể đem cô ta hòa cùng một cơ thể với chính mình.

"Tóm lại cô có mục đích gì?" Trình Diễm không phải dạng dễ đối phó, lại có vài phần hiểu biết với Trù Nhiên, tự nhiên không dễ bị lừa gạt giống Thiến Sở Sở.

"Đương gia đời trước có mấy người vợ?" Trù Nhiên khoan thai nghịch móng tay hỏi.

"Năm." Trình Diễm không có nhẫn nại đáp, chuyện này ngay cả người qua đường cũng biết. Cô chắc chắn Trù Nhiên sẽ không hỏi những câu vô dụng, cho nên cô nhẫn nại mà đáp

"Chúng ta đều có điểm giống nhau, đều muốn có được Lại Tư. Nếu Lại Tư đối với họ Tuyết kia nản lòng thoái chí, cô cho rằng Lại Tư còn có thể chỉ lấy một người vợ sao?"

Ánh mắt Trù Nhiên dừng lại ở trước ngực, Lại Tư sẽ trở thành người đàn ông của cô.

"Ý của cô là?" Trình Diễm mơ hồ đoán được cái gì đó, có chút không dám tin, Trù Nhiên này thật sự là gan to mật lớn, nếu không thành công, Lại Tư không giết cô ta mới là lạ.

"Cô yên tâm, tôi cũng không làm chuyện nếu không nắm chắc. Nếu thành công, tôi và cô, cũng có thể trở thành vợ của Lại Tư, đương nhiên là, cô sẽ xếp thứ hai." Vẻ mặt Trù Nhiên dữ tợn cười lạnh, giọng điệu âm trầm, giống như con rắn độc thè lưỡi: "Phải biết rằng họ Tuyết kia, là người trong mộng của rất nhiều người đàn ông, có rất nhiều người thích cô ta."

Trình Diễm mỉm cười: "Kết quả nghe qua thật là mê người, nhưng muốn tôi hạ xuân dược với Tuyết Thuần, tôi còn muốn xem một chút xem có phải kế hoạch của cô thật sự hoàn mỹ không có một chút sơ hở nào cả. Bằng không, tôi cũng không dám mạo hiểm dù chỉ một phần nhỏ."

"Cô yên tâm, xuân dược này, là mạn tính, năm ngày sau mới thấy hiệu quả, không ai có thể hoài nghi đến cô."

"Chủ mẫu muốn vào không ạ? Đương gia đã phân phó, Chủ mẫu có thể tùy ý ra vào thư phòng."

Tuyết Thuần khóe mắt nhảy dựng lên, từ trước đến nay chưa bao giờ thấy Lam Dạ nhúng tay vào chuyện của người khác.

"Ai ở bên ngoài?" thanh âm của Lại Tư của truyền đến.

Tuyết Thuần lấy mắt trừng anh ta, Lam Dạ không có môt chút khác thường, mắt lạnh hướng bên trong nói: "Là Chủ mẫu ạ."

Bên trong truyền đến âm thanh rất nhỏ xạc xạc, chỉ chốc lát sau Lại Tư từ bên trong đi ra: "Có chuyện gì, vào trong rồi nói."

Tuyết Thuần đi theo vào trong: "Kỳ thật cũng không còn chuyện gì, anh cứ bận việc của anh đi, cứ bận đi."

Con ngươi đen nháy của Lại Tư như có cái gì hiện lên, nhanh đến nỗi Tuyết Thuần còn không nhận ra điểm kỳ lạ."Được rồi, em thích làm gì thì cứ làm đi."

Nửa giờ trôi qua, Tuyết Thuần bất an xoa xoa bàn tay bé nhỏ, đi qua đi lại trước bàn làm việc của Lại Tư.

Đang vùi đầu vào công việc bỗng nhiên Lại Tư ngẩng đầu nói: "Tuyết Thuần có gì muốn nói sao?"

"A?" Tuyết Thuần giật mình, gương mặt lập tức hiện vẻ khó xử, mới gật gật đầu, thấp giọng trả lời: "Phải."

Lại Tư buông luôn văn kiện trên tay xuống, cởi kính mắt, ánh mắt mang theo sự điềm đạm không thể quan sát kỹ, kỳ vọng nhìn thẳng ánh mắt của cô. Con ngươi đen của anh tràn đầy dũng cảm, cơ trí, lóe ra sự tinh ranh.

Trái tim Tuyết Thuần nhảy dựng lên một cái, người này giống như nhìn thấy tất cả ánh mắt của cô. Cô biết, chỉ cần cô nói ra, tất cả đều có khả năng phát sinh sự thay đổi, đây là cái giá của cô khi hoài nghi và không tín nhiệm anh. Lại Tư không bao giờ tha cho những người hoài nghi vào năng lực của anh, người như vậy sao có thể để cô lên án? Nhưng Trình Lãng chịu khổ, cô cũng có trách nhiệm lớn.

"Lại Tư." Tuyết Thuần muốn nói lại thôi, cô có chút hận chính mình do dự không quyết. Thật ra cô có thể bỏ qua, nhưng tình huống của Trình Lãng bên kia không thể bỏ qua a! Cô cắn chặt răng, nhưng trong lòng vẫn hoài nghi không dứt: "Anh có biết cả nhà Trình Lãng đã xảy ra chuyện gì không?"

Lại Tư nhíu mày, ý bảo cô tiếp tục nói. Vẫn là hỏi ra rồi, chung quy cô vẫn còn nghi ngờ anh.

"Xí nghiệp của gia tộc anh ấy bị phá sản, còn có ba anh ấy là trưởng lão của gia tộc, đột nhiên về hưu, có phải anh có liên quan không?"

Cô cố ý không có nói đến nguyên nhân mà Trình Lãng bị thương nặng, không có trực tiếp chất vấn có phải là anh làm hay không. Cô thầm nghĩ cần phải bình tĩnh nói chuyện. Nếu như cái rào lớn như Trình Lãng không vượt qua nổi, thì bọn họ sớm muộn cũng xảy ra vấn đề.

Cái việc cô tự cho là đúng rồi nhẹ nhàng hỏi thăm, nhưng Lại Tư chỉ cần liếc mắt một cái là có thể nhìn thấy ý nghĩ của cô. Một giây đó anh thấy như chính mình bị đâm một nhát.

"Trình trưởng lão lén lút làm ra hành vi không đứng đắn, ông ta ở nội bộ gia tộc kết bè kết phái, ảnh hưởng đến 


Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.