Rể Ngoan Xuống Núi, Tu Thành Chính Quả

Chương 4




Chương 4

Lý Dục Thần gật đầu một cách thành thật: “Đúng là có một chút”.

Bà Lâm càng cười đắc ý hơn: “Cậu cũng cảm thấy ngại nói ra, cảm thấy rất quá đáng đúng không?”

“Phải”, Lý Dục Thần hơi khó hiểu: “Bác biết cháu đến để làm gì sao?”

“Đương nhiên là biết”, bà Lâm khẽ thở dài: “Từ mười tám năm trước, cái tên Lý Dục Thần này đã đâm trong lòng tôi như một cái gai, sao tôi có thể quên được”.

Lý Dục Thần thầm nghĩ lần này phiền phức rồi, xem ra người ta rất coi trọng mối hôn sự này.

“Vậy, à thì, cháu…”, Lý Dục Thần cố gắng chọn lời, muốn giải trừ sự lúng túng có thể xuất hiện tiếp theo.

“Không cần vội”, bà Lâm ngắt lời anh: “Cậu vừa đi ra từ trong núi, tôi nói với cậu tình huống của nhà họ Lâm chúng tôi trước”.

“Nhà họ Lâm truyền thừa hơn một trăm năm, dù là tài sản hay địa vị đều có thể xem là gia tộc số một số hai của thành phố Hoà. Ví dụ như cái ghế cậu đang ngồi, đây là ghế tai quan gỗ hương chạm rồng thời nhà Minh, mấy năm trước phòng đấu giá Gia Đức từng đấu giá một cặp, có giá hai mươi ba triệu”.

Bà Lâm thoáng dừng lại, cố ý nhìn thoáng qua Lý Dục Thần, nhưng thấy Lý Dục Thần không hề có vẻ kinh ngạc thì hơi thất vọng.

“Cái ghế này chuyên để gia chủ nhà họ Lâm ngồi, trong biết bao năm qua, cậu là ‘người ngoài’ đầu tiên ngồi lên cái ghế này đấy”.

Bà ta cố ý nhấn mạnh hơn chữ “người ngoài” một chút, nhắc nhở thân phận của Lý Dục Thần.

“Cậu hiểu ý tôi chứ?”

Lý Dục Thần gật đầu: “Hiểu, nhà họ Lâm các người rất giàu có”.

Quản gia Lạc đứng sau lưng bà Lâm suýt thì cười thành tiếng, đừng nói tên này bị ngu nhé?

Bà Lâm hơi sững sờ, bà ta không cảm thấy Lý Dục Thần là một kẻ ngu, có thể chỉ là giả ngu mà thôi.

Biết bao nhiêu cậu chủ nhà giàu muốn ở rể nhà họ Lâm để cậy thế, giả ngốc một lúc cũng có mất gì đâu.

Đây mới chính là người thông minh.

“Vậy tôi sẽ nói rõ hơn nhé”.

Bà Lâm cao giọng, khiến giọng nói trở nên chói tai hơn rất nhiều.

“Gia tộc như nhà họ Lâm qua các đời thông gia đều chú trọng môn đăng hộ đối. Ví dụ như tôi, nhà mẹ đẻ của tôi họ Nghiêm, đến từ thành phố Mai, nhà họ Nghiêm chúng tôi cũng là gia tộc số một số hai ở thành phố Mai. Môn đăng hộ đối, hai nhà có thể giúp đỡ nhau trong chuyện làm ăn, vợ chồng mới có chung tiếng nói và mục tiêu”.

“Ý của bác là…”, Lý Dục Thần nghe một lúc thì thấy sai sai.

“Ý tôi là nhà họ Lâm không thể gả con gái cho một người nghèo không có thân phận được”, bà Lâm nói chuyện rất dứt khoát, không cho phép phản bác: “Dù là ở rể cũng không được”.

Lý Dục Thần chợt cảm thấy buồn cười.

Anh đến để từ hôn mà.

Nhưng trông có vẻ là bị người ta từ hôn thì đúng hơn.

Nhưng dù từ hôn hay bị từ hôn thì kết quả đều giống nhau, như thế cũng bớt được không ít việc.

Có điều thái độ của bà Lâm này thật quá kiêu căng.

“Thưa bác, bác có thể đại diện cho ông cụ Lâm không?”