Rể Quý Trời Cho

Chương 256: Triệu xuân diệu buồn bã




Sau khi năm sáu người đàn ông trói Triệu Xuân Diệu lại, không nói lời nào đã khiêng anh ta ra khỏi khách sạn, không quan tâm đến Lục Thiên Điệp ở trong phòng.

“Mẹ nó, mày lại chơi ông đây, không ngờ lại dùng phụ nữ để dụ tao, chúng mày biết ông đây là ai không, mau thả tao ra, nếu không tao sẽ khiến chúng mày hối hận!” Triệu Xuân Điệu vùng vẫy, nhưng ở trong tay của năm sáu người đàn ông, anh ta giống như một con côn trùng, không có khả năng thoát khỏi.

“Mẹ nó, mày không phải là một tên rác rưởi ở có tiếng ở Hồng Thành sao, thành thật một chút cho tao, đại ca của tao muốn gặp mày, nếu như mày dám kêu lên, bây giờ bọn tao sẽ giết chết mày.” Một người đàn ông trừng mắt với Triệu Xuân Diệu, Triệu Xuân Diệp không dám kêu nữa.

Lục Thiên Điệp ở trong phòng, vẻ mặt sững sờ, cô không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, chỉ nghe thấy Triệu Xuân Diệu hét một câu, sau đó bên ngoài cửa lại không có động tĩnh gì nữa.

Cô vội vàng mặc quần áo, sau đó đi ra cửa, liếc nhìn một lượt, thấy bên ngoài không có ai, “Lâm Thanh Diện” cũng không biết đã đi đâu.

Lúc nãy cô láng máng nghe thấy “Lâm Thanh Diện” hét lên một tiếng tiên nữ khiêu, sau đó lại không có động tĩnh gì nữa, chả lẽ “Lâm Thanh Diện” đã bị ai đó bắt đi?

Cô chưa từng thương lượng với bất kỳ ai muốn làm cái gì mà tiên nữ khiêu, hơn nữa người đưa cô đến khách sạn là “Lâm Thanh Diện”, cô không hề muốn làm như vậy.

Bởi vì cảm thấy chuyện này có chút kỳ quái, Lục Thiên Điệp cũng không dám ở lại khách sạn, thu dọn đồ đạc của mình, vội vàng rời khỏi nơi này.

Chuyện xảy ra ở đây đã khiến cô hoàn toàn tỉnh táo, nhớ lại những tình tiết lúc nãy, cô chỉ cảm thấy “Lâm Thanh Diện” hôm nay cô gặp có chút kỳ lạ, nhưng cô cũng không có cách nào chứng minh cái gì, bây giờ cô không thể gọi điện thoại cho Hứa Bích Hoài, hỏi Hứa Bích Hoài Lâm Thanh Diện có chuyện gì.

Chuyện này cô không có ý định nói với ai, nếu như không bị người khác phát hiện ra, tốt nhất nên giữ chuyện này ở trong lòng.

Trong một con hẻm tối bên cạnh khách sạn, mấy người đàn ông khiêng Triệu Xuân Diệu đến đây, lúc này ở đó có một người đàn ông mặc áo khoác bò đang đứng hút thuốc dưới ngọn đèn mờ.

Bóng lưng của người đàn ông kia trông khá cô đơn, vừa nhìn là biết anh ta đã trải qua chuyện gì đó rất bi thảm, người bình thường sẽ không có phong cách buồn bã như vậy.

Mấy người đàn ông dẫn Triệu Xuân Diệu đến phía sau người đàn ông kia, ném anh ta xuống đất, một người đàn ông trong đó lên tiếng: “Đại ca, bọn em đã đưa cái đồ bỏ đi này về, bây giờ anh muốn xử lý cậu ta như thế nào cũng không có vấn đề gì, ngõ này là ngõ cụt, bình thường sẽ không có ai đi qua, cho dù chúng ta có giết chết cậu ta cũng sẽ không có ai biết.”

Triệu Xuân Diệu nghe thấy điều này, bị dọa đến mức run cầm cập, vội vàng cầu xin những người này: “Các vị đại ca, tôi biết các anh muốn tiền, các anh làm điều này không phải là muốn tiền sao, tôi có tiền, chỉ cần các anh thả tôi ra, các anh muốn bao nhiêu tiền tôi sẽ cho các anh bấy nhiêu.”

Luc này người đàn ông đang đứng hút thuốc dưới ánh đèn quay người lại, ném tàn thuốc trên tay xuống đất, sau đó giẫm lên.

“Lâm Thanh Diện, mẹ nó mày đang lừa ai vậy? Một tên bỏ đi như mày còn có tiền sao? Tiền của mày không phải đều là ăn cơm mềm mà có sao, ngươi còn không biết xấu hổ mà nói ra sao?”

“Vị đại ca này, anh nhận nhầm người rồi, tôi không phải là Lâm Thanh Diện gì đó, tôi thật sự không lừa các anh.” Triệu Xuân Diệu vội vàng giải thích.

Người đàn ông đi thẳng đến trước mặt Triệu Xuân Diệu, giơ tay lên, tát mạnh vào mặt Triệu Xuân Diệu.

“Mẹ nó, mày thật sự nghĩ rằng Hứa Trai Hiệp tao là đồ ngu sao? Đã tới lúc này mà mày vẫn còn giả vờ trước mặt tao mày không phải là Lâm Thanh Diện? Cả cái Hồng Thành này, trừ cái đồ bỏ đi như mày còn có ai có cái khuôn mặt khiến người khác chán ghét này nữa, còn có ai trông giống như vậy?”

Người này chính là Hứa Trai Hiệp đã bị đuổi ra khỏi công ty nhà họ Hứa, hôm đó tài khoản ngân hàng của anh ta cũng đã bị phong tỏa, còn bị một nhóm người bắt đến đồn công an, những người kia nói anh ta ngầm chiếm đoạt tài sản của người khác sau đó chuyển vào tài khoản của mình, ban đầu cảnh sát muốn kết tội anh ta, nhưng sau đó hình như có ai đó đã ra mặt, cuối cùng anh ta chỉ bị giam giữ mấy ngày, sau khi bị đánh vài trận, anh ta đã được thả ra.

Sau đó Hứa Trai Hiệp trở nên nghèo túng và chán nản, không một xu dính túi, quả thật không khác gì một tên ăn mày trên đường.

Anh ta cảm thấy mình biến thành như vậy tất cả đều là do Hứa Bích Hoài và Lâm Thanh Diện hại, sự căm phẫn đối với bọn họ ở trong lòng đã lên đến đỉnh điểm, anh ta từng âm thầm thề ở trong lòng, cho dù có ngồi tù, cũng phải khiến Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài hối hận vì đã đối xử với anh ta như vậy.

Để có đủ sức mạnh đối phó với Lâm Thanh Diện và Hứa Bích Hoài, Hứa Trai Hiệp đã dựa vào một số quan hệ trước đây của mình, tập hợp một vài anh em, hình thành một băng nhóm nhỏ, hằng này đều đi theo Hứa Bích Hoài đi làm và tan ca, muốn tìm cơ hội bắt Hứa Bích Hoài đưa đến một nơi không có người, khiến cô hối hận cả đời này.

Nhưng Hứa Bích Hoài đi làm luôn có Lý Huỳnh Thái đi theo bảo vệ, Hứa Trai Hiệp biết Lý Huỳnh Thái không dễ trọc vào, vì vậy vẫn luôn tìm cơ hội để ra tay.

Tối hôm nay, anh ta và người của anh ta nằm vùng ở gần Vịnh Đăng Long, thấy “Lâm Thanh Diện” một mình đi ra ngoài, xung quanh không có ai, Hứa Trai Hiệp lập tức dẫn người âm thầm đi theo.

Bọn họ vẫn luôn đi theo đến tận khi Triệu Xuân Diệu dẫn Lục Thiên Điệp vào khách sạn, Hứa Trai Hiệp mới quyết định, tối nay Lâm Thanh Diện một mình đi ra ngoài, anh ở bên ngoài dụ dỗ những người phụ nữ khác, chắc chắn sẽ không để cho người khác biết, vì vậy Hứa Trai Hiệp mới kêu thuộc hạ của mình đi vào trong khách sạn bắt Triệu Xuân Diệu ra.

Anh ta cứ nghĩ là muốn bắt Lâm Thanh Diện sẽ lãng phí nếp nhăn, dù sao anh ta cũng biết Lâm Thanh Diện không dễ đối phó, nhưng anh ta không ngờ đến thuộc hạ của mình dẫn “Lâm Thanh Diện” đến đây một cách dễ dàng như vậy, điều này khiến anh ta có chút kinh ngạc.

Nhưng anh ta cũng không suy nghĩ cẩn thận, cho là “Lâm Thanh Diện” vì thất tình mà đi tìm phụ nữ, nên chột dạ, không còn lợi hại như trước nữa.

“Người…. người anh em, tôi thật sự không phải là Lâm Thanh Diên, tôi chỉ trông giống anh ta thôi, đây là hiểu nhầm.” Triệu Xuân Diệu suýt chút nữa thì bật khóc, anh ta vẫn cho rằng những ngày tháng Lâm Thanh Diện ở Hồng Thành sống rất thoải mái, có nhiều mỹ nữ vui vẻ, tình nguyện ngả vào lòng như vậy, bây giờ anh ta mới biết, kẻ thù của Lâm Thanh Diện cũng không ít.

Người phụ nữ của mình còn chưa được chạm vào, bây giờ thay Lâm Thanh Diện chịu tội.

“Được rồi, mày đừng giả vờ ở đây nữa, cho dù cái khuôn mặt này của mày có biến thành tro, tao cũng sẽ không nhận nhầm, mày và con đ* Hứa Bích Hoài kia hại tao thê thảm như vậy, hôm tao sẽ để cho mày biết kết cục của việc xúc phạm tao!”

Nói xong, anh ta trực tiếp đá vào ngực Triệu Xuân Diệu, trút hết lửa giận tích tụ trong lòng lên người Triệu Xuân Diệu.

“Chúng mày cũng đừng ngây người ra nữa, cùng tao đánh cái tên ngu ngốc này, đánh đến chết, không cần lương tay, nó chỉ là một tên phế vật, cho dù đánh chết cũng sẽ không có ai gây phiền phức cho chúng ta!”

Mấy tên thuộc hạ của Hứa Trai Hiệp lập tức lao đến, anh một đấm tôi một đạp xử lý anh ta.

Tiếng kêu thảm thiết của Triệu Xuân Diệu không ngừng vang vọng trong con ngõ, đến tận rạng sáng hôm sau mới từ từ dừng lại.

Sáng sơm ngày hôm sau, Triệu Xuân Diệu mặt mũi bầm tím nằm trên đất, đột nhiên cảm thấy trên mặt mình xuất hiện một chút nước ấm, anh ta mơ mơ màng màng mở mắt ra, phát hiện chỉ có một con chó đang tiểu vào mặt anh ta.

Anh ta định đứng lên đá bay con chó kia đi, nhưng sau khi bị Hứa Trai Hiệp đánh suốt một đêm, cơ thể của anh ta sớm đã không nghe lời, lúc này ngay cả sức để đứng dậy cũng không có.

“Lâm Thanh Diện, CMN! Mày đúng là đáng chết! Người là mày chọc đến dựa vào cái gì mà bắt ông đây ăn đánh thay cho mày! Bây giờ ngay cả một con chó cũng ức hiếp tao, cứ đợi đấy cho tao, cho dù mày đã chết, tao cũng đào xác mày lên, xé xác mày thành trăm mảnh!” Triệu Xuân Diệu tức giận nói.

Con chó kia bị dọa sợ lùi về phía sau hai bước, còn hướng về phía Trần Xuân Diệu sủa hai tiếng, giống như đang khiêu khích anh ta.

Triệu Xuân Diệu nghiến răng nghiến lợi đứng dậy, lấy điện thoại ở trong túi ra, phát hiện mặc dù màn hình bị vỡ, nhưng vẫn có thể sử dụng được.

Anh ta gọi điện thoại cho Lạc Hân, bây giờ anh ta không hề cảm thấy một mình mình có thể tạo dựng tên tuổi ở Hồng Thành, hơn nữa, để trả thù, để những người ở cái Hồng Thành nhỏ bé này biết được sự lợi hại của anh ta, anh ta chỉ có thể tìm Lạc Hân để tìm cứu viện.

“Mẹ, bây giờ mẹ lập tức phái mấy vệ sĩ đến đây cho con, con muốn bọn họ tới trong hôm nay, nếu không sau này mẹ đừng mong có thể nhìn thấy con!”

….

Kinh Đô, tầng trên cùng tòa nhà Thiên Nguyên.

Một người đàn ông trung niên mặc vest đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn ra thành phố Kinh Đô nhộn nhịp.

“Chủ tịch, Tôn Ngọc Thành vẫn còn hôn mê, vết thương của anh ta rất nghiêm trọng, trong một thời gian ngắn tôi sợ khó mà tỉnh lại được, thật sự không ngờ đến, cái tên rác rưởi năm đó bị đuổi ra khỏi nhà họ Lâm lại mạnh đến như vậy, ngay cả Tôn Ngọc Thành cũng bị thương nặng dưới tay anh ta.” Một người đã lớn tuổi ở bên cạnh anh ta nói.

“Thực lực của Tôn Ngọc Thành chỉ ở tầm trung mà thôi, có thể làm cậu ta bị thương thì tính làm cái gì, nhưng tên tiểu tử kia quá kiêu ngạo, giết hại con gái bảo bối của tôi, còn thoát khỏi nhà giam của tôi, đây là trắng trợn đối đầu với thương hội Thiên Nguyên của tôi, tôi nhất định phải tìm ra được cậu ta, báo thù cho con gái!” Ánh mắt của chủ tịch tràn đầy sát khí, hai tay nắm chặt thành quyền, giống như cái chết của con gái có ảnh hưởng rất lớn với ông ta.

“Tôi đã phái người đi kiểm tra tất cả camera xung quanh tòa nhà Thiên Nguyên, trước mắt vẫn chưa thể xác định tên tiểu tử kia đã đi đâu, bây giờ chỉ có thể tạm thời chờ đợi tin tức.” Ông lão nói, lúc này, điện thoại của ông ta rung lên, lấy ra nhìn qua, là một bức ảnh do nhân viên tình báo của ông ta gửi.

Bức ảnh đó chính là cảnh Triệu Xuân Dương ôm Lục Thiên Điệp vào khách sạn, phía sau còn có thêm hai chữ: Hồng Thành.

Ông lão đưa bức ảnh cho chủ tịch xem, nói: “Thưa ngài, đã tìm được dấu vết của Lâm Thanh Diện, người của tôi tối qua đã chụp được cậu ta ở một khách sạn ở Hồng Thành.”

Chủ tịch cầm điện thoại liếc nhìn một cái, trong ánh mắt hiện lên sự u ám, lòng bàn tay dùng lực bóp chiếc điện thoại đến mức biến dạng.

“Con gái của tôi chết thảm trong tay của cậu ta, cậu ta còn có tâm tư đi tìm phụ nữ để chơi, được lắm, được lắm!” Chủ tịch nghiến răng nghiến lợi.

“Lập tức chuẩn bị vé máy bay đi đến Hồng Thành, dặn người của ông trông chừng cậu ta cho tôi, tôi muốn bắt cậu ta nợ máu phải trả bằng máu!”