Rể Quý Trời Cho

Chương 551: Tri kỉ




Trước tòa cao ốc Lam Khấu.

Lúc này trời đã nhá nhem tối, đường xá đông đúc, mà cả tòa cao ốc Lam Khấu cũng không có mấy nơi còn sáng đèn, hầu hết mọi người đã về nhà, chỉ còn một số người trực ban.

Lâm Thanh Diện đứng trước cửa tòa cao ốc Lam Khấu, thấy cửa đã khóa, có chút trầm tư.

Vốn dĩ không muốn nói với Thư Hân, bản thân trực tiếp đến công ty của cô ta tìm một chỗ để ngủ, như vậy cũng bớt đi một chút phiền phức.

Nhưng sau khi đến đây, Lâm Thanh Diện mới nhớ ra, mình không có chìa khóa công ty của Thư Hân.

Lúc trước, Lâm Thanh Diện cũng đã từng yêu cầu Thư Hân đưa chìa khóa cho mình, Thư Hân cũng nói sẽ đưa cho Lâm Thanh Diện một bộ, nhưng sau đó không có động tĩnh gì, bây giờ nghĩ lại, điều này rất có khả năng là Thư Hân cố ý.

Bất lực thở dài một tiếng, Lâm Thanh Diện lấy điện thoại ra, gọi cho Thư Hân.

“Tôi đang đứng trước cửa công ty cô, không có chìa khóa, cô nhờ ai đó đưa chìa khóa qua đây cho tôi đi.” Lâm Thanh Diện nói.

Đầu bên kia điện thoại có tiếng nhạc ồn ào, và tiếng mọi người đang lớn tiếng nói chuyện, giọng nói tê tê dại dại của Thư Hân vang lên: “Tôi đang xã giao, không rời đi được, anh đến chỗ tôi đi, nếu không tôi cũng không đi được, quán karaok Hoàng Triều, phòng bao xa hoa nhất.”

Thư Hân nói xong, không cho Lâm Thanh Diện cơ hội lên tiếng, đã cúp điện thoại.

Lâm Thanh Diện nghe thấy tiếng tút tút tút, lại thở dài.

“Gần đây lúc nào cũng thở dài, giống như một ông già vậy.” Bật cười tự giễu cợt mình, anh quay người đi đến bên đường, bắt xe đi đến quán karaok Hoàng Triều.

Không lâu sau, chiếc taxi đã dừng trước cửa quán karaok Hoàng Triều, sau khi Lâm Thanh Diện xuống xe đi thẳng vào trong, sau khi hỏi nhân viên phục vụ phòng bao xa hoa nhất ở đâu, đi thẳng đến đó.

Anh muốn lấy chìa khóa từ chỗ Thư Hân, sau đó quay lại tòa cao ốc Lam Khấu, nên gọi điện thoại cho Thư Hân nói là anh đã đến rồi, bảo cô ta đưa chìa khóa ra.

Thư Hân nói cô ta đã uống say, mấy người uống rượu cùng cô ta đều là những người đàn ông trung niên mập mạp, cô ta sợ lát nữa bản thân không còn trụ được nữa sẽ bị lợi dụng, nhất định bắt Lâm Thanh Diện đi vào phòng bao, nếu không cô ta sẽ không đưa chìa khóa cho Lâm Thanh Diện.

Lâm Thanh Diện chỉ có thể đẩy cửa phòng bao đi vào.

Trong phòng bao, ánh sáng lập lòe đủ màu, âm thanh inh tai nhức óc, ngồi bên trong đều là những người thành công theo nghĩa đen, có đàn ông, có phụ nữ.

Thư Hân là người nổi bật nhất trong số đó, Lâm Thanh Diện vừa đi vào đã nhìn thấy cô ta ngồi giữa sofa, mấy người đàn ông trung niên ở bên cạnh đều đang nheo mắt nhìn chằm chằm vào cô và mỉm cười.

Lâm Thanh Diện vừa đi vào, người ở bên trong phòng bao đã lập tức quay đầu nhìn anh, rất rõ ràng mọi người đều không quen người này, trên khuôn mặt đều hiện lên sự ngạc nhiên.

Thư Hân đứng dậy, mỉm cười đi đến trước mặt Lâm Thanh Diện, nói: “Giới thiệu với mọi người, đây là bạn….”

Thư Hân muốn nói Lâm Thanh Diện là bạn trai của cô ta, trước khi Thư Hân nói ra mấy từ đó, Lâm Thanh Diện đã trừng mắt với cô, Thư Hân cũng rất biết điều, lập tức sửa lại.

“…..Tri kỷ.”

Mấy người đàn ông trung niên ngồi trên sofa lúc nghe thấy từ đầu tiên mà Thư Hân nói ra, sắc mặt đều trở nên có chút khó coi, nhưng đợi Thư Hân nói xong, lại ôn hòa trở lại.

Lâm Thanh Diện có chút không nói nên lời liếc nhìn Thư Hân, không ngờ mình lại trở thành tri kỷ của Thư Hân.

Thư Hân nắm lấy cánh tay của Lâm Thanh Diện, kéo Lâm Thanh Diện ngồi xuống sofa, Lâm Thanh Diện lịch sự chào hỏi với mấy người trong phòng bao, hôm nay đã bị Thư Hân lừa đến đây, muốn rời đi là điều không thể nào, vì vậy chỉ có thể miễn cường ở đây đợi buổi xã giao của Thư Hân kết thúc.

Đúng lúc anh vì bị người khác hiểu nhầm mà trong lòng cảm thấy có chút buồn bực, nên ở đây uống rượu để giải tỏa tâm trạng.

“Người bạn tri kỷ này của tôi khá nhút nhát, không giỏi giao tiếp, nên hi vọng mọi người có thể thông cảm một chút, anh ấy đến đây là vì sợ tôi uống say không về được, nên cố ý qua đây đón tôi, tôi thay anh ấy cạn một ly trước, hết ly này, mọi người cứ tùy ý nha.”

Thư Hân nói với mọi người một câu, sau đó cầm cốc rượu trước mặt lên, một hơi uống cạn.

Lâm Thanh Diện nhìn dáng vẻ nói nói cười cười của cô với mọi người, trong lòng không khỏi khâm phục năng lực xử lý các mối quan hệ của đào hạng sang, xem ra Lâm Trung Thiên chọn Thư Hân là người phụ trách của thành phố T, quả nhiên không phải là không có lý do.

Lâm Thanh Diện cứ ngồi bên cạnh Thư Hân như vậy, nhìn Thư Hân xã giao với những người ở trong phòng bao, trong cuộc trò truyện của bọn họ, Lâm Thanh Diện cũng nghe ra, những người này có lẽ đều là khách của Lam Khấu, hôm nay bọn họ đã bàn thành công một vụ làm ăn, nên đến đây uống rượu ăn mừng.

Mấy người đàn ông trung niên kia không ngừng tìm đến Thư Hân để kính rượu, Thư Hân không có một ngoại lệ nào, toàn bộ đều uống hết, sau khi uống xong cũng lại giống như người bình thường, khiến Lâm Thanh Diện thật sự bái phục tửu lượng của Thư Hân.

Có thể là vì Thư Hân tỏ ra khá thân thiết với Lâm Thanh Diện, nên mấy người đàn ông trung niên đầu trọc ngồi bên cạnh Thư Hân có chút bất mãn, nên cầm ly rượu lên để mời rượu Lâm Thanh Diện.

“Tiểu huynh đệ, cậu cũng đừng ngồi lì ở đây, cùng chúng tôi uống rượu đi, cậu có thể làm bạn tri kỷ của Thư Hân, chắc hẳn cũng là một người có tài, kẻ hèn này bất tài, là lão tổng của công ty mỹ phẩm Phân Phương, Quách Kiện, đã có cơ hội gặp mặt, chi bằng chúng ta kết bạn, làm quen với nhau.”

Lâm Thanh Diện cầm cốc rượu lên, đáp lại người đàn ông kia, sau đó uống cạn ly rượu.

Quách Kiện thấy Lâm Thanh Diện uống rươu, cũng không do sự, lập tức uống hết ly rượu của mình, giống như muốn thăm dò Lâm Thanh Diện, hỏi: “Không biết tiểu huynh đệ hiện đang làm gì? Mở công ty hay là đầu tư?”

“Không làm gì cả, trước mặt cũng chỉ được xem là…..một kẻ lang thang vô công rỗi nghề.”

Quách Kiện nghe thấy Lâm Thanh Diện nói như vậy, trong mắt lập tức lóe lên sự khinh thường, lúc nãy ông ta thấy Lâm Thanh Diện ăn mặc rất bình thường, bây giờ nghe thấy Lâm Thanh Diện nói mình là kẻ lang thang, vô công rỗi nghề, ông ta không hề nghi ngờ.

“Haha, tiểu huynh đệ thật sự biết nói đùa mà, nếu như cậu thật sự là kẻ lang thang, vô công rồi nghề, sao có thể trở thành tri kỷ của Thư Hân chứ.” Quách Kiện cười, cảm thấy mặc dù Lâm Thanh Diện là tri kỷ của Thư Hân, nhưng lại không có tài cán gì, nên cũng không có nhiều sự uy hiếp, lập tức không đem anh đặt vào mắt..

Lâm Thanh Diện cười, không nói gì.

Một nhóm người tiếp tục nói chuyện, không lâu sau, chủ đề lại xoay quanh những mỹ nữ của thành phố T.

Thư Hân với tư cách là đóa hoa giao thiếp có tiếng ở thành phố T, đương nhiên có thể xếp vào top đầu.

Trong lúc nói chuyện, trên mặt Quách Kiện lộ ra một nụ cười gian xảo nói: “Sự xinh đẹp của Thư Hân, đương nhiên không cần phải nói, nhưng nếu muốn nói đến trong sáng, dịu dàng, gần đây tôi thật sự có phát hiện ra một người, cô chủ lớn của nhà họ Tô mới xuất hiện gần đây, xinh đẹp như vậy, chắc chắn là xếp số 1 nha.”

Mấy người lập tức gọi thêm rượu, bắt đầu nói về cô chủ mà mình đã từng gặp qua kia.

Có thể là vì uống rượu, Quách Kiện nói chuyện cũng không hề kiêng dè, thậm chí còn mang theo một chút màu sắc nói: “Trong đời này, những người phụ nữ mà tôi gặp qua không phải là con số ít, duy nhất chỉ có cô chủ nhà họ Tô kia là chưa từng thử qua, cũng không sợ mọi người chê cười, thực ra tôi đã từng nghĩ đến cảnh tượng đè cô chủ nhà họ Tô kia xuống giường từ rất lâu rồi.”

Ông ta nói xong, mấy người đàn ông trong phòng bao đều cười cười, mà những người phụ nữ kia cũng che miệng cười, mọi người đều là người trưởng thành, rượu vào, nói những lời như vậy cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng bọn họ không chú ý đến, Lâm Thanh Diện lúc này, vẻ mặt đã lạnh như băng, một luồng sát khí từ trong mắt anh phóng ra.

Thư Hân biết cô chủ nhà họ Tô kia chính là người mà Lâm Thanh Diện muốn tìm, cũng biết rõ địa vị của người kia trong lòng của Lâm Thanh Diện, vì vậy vội vàng nói với Quách Kiện: “Tổng giám đốc Quách, ở đây có nhiều phụ nữ như vậy, ông đừng nói những lời như vậy.”

Quách Kiện cười haha một tiếng, nói: “Thế thì sao, đều đã trưởng thành, nói là hiểu, nói thật, cô chủ nhà họ Tô kia, thật sự….”

Ông ta vẫn chưa nói xong, một bàn tay đã xuất hiện, đánh vào mặt ông ta.