Rơi Vào Trái Tim Em

Chương 50: Chương 50





"Ừm!” Lý Thanh Minh rất nhanh bỏ qua đề tài này, nắm chặt tay Chu Phạm trở về ký túc xá.Trịnh Yên Yên và Từ Vụ cũng sớm nộp bài thi đang thu dọn hành lý ở ký túc xá.Quan hệ của bốn người khá xấu hổ, ở trong ký túc xá hầu như không nói chuyện với nhau.Chu Phạm cũng không biết nên xử lý loại quan hệ lúng túng này như thế nào, cô dứt khoát để nó phát triển một cách tự nhiên.7 giờ 42 phút, Chu Phạm thu dọn hành lý xong.

Miễn cưỡng tạm biệt Lý Thanh Minh xách vali ra khỏi ký túc xá trước.Đại học Tây Kinh cách ga tàu cao tốc một đoạn, Chu Phạm đặt xe trên điện thoại di động.


Lúc đi ra khỏi cổng trường cô đã thấy chiếc taxi mình đặt đợi trước cổng, cô đến gần xác nhận và lên xe.Đến ga tàu cao tốc cũng hơn 8 giờ.

Chu Phạm xuống taxi, kéo vali đi về phía ga tàu cao tốc.Cách chuyến tàu cao tốc của cô còn chưa đầy một giờ.

Chu Phạm ở khu vực chỗ ngồi chờ khoảng 40 phút, trong đại sảnh liền vang lên thông báo kiểm tra vé.Sau khi lên tàu, Chu Phạm tựa vào chỗ ngồi mềm mại từ trong túi xách lấy ra dây tai nghe màu trắng cắm vào điện thoại bắt đầu nghe nhạc.Trên đường sắt cao tốc ban đêm, ánh sáng lạnh như không có một chút nhiệt độ nào.

Cô nhắm mắt lại mi mắt mềm mại, rất dài, cả người nhìn qua ôn hòa lại phô trương.Không biết từ lúc nào, bên cạnh cô vốn không có người hiện tại xuất hiện thêm một người.Khi người nọ ngồi vào ghế không cẩn thận đụng phải Chu Phạm tai nghe không may bị kéo xuống.Lúc Chu Phạm nhặt dây tai nghe lên bỗng nhiên nhớ tới lần đầu tiên cô ngồi trên tàu cao tốc này, Lương Thù Tuyển đã nhặt được dây tai nghe của cô.Tình huống lúc đó, Chu Phạm đến bây giờ nhớ rất rõ, cô cũng cảm thấy giật mình vì sao mình có thể nhớ lâu như vậy.  -Khi đến thành phố Toại Nam cũng là gần rạng sáng.


Nhưng Chu Phạm đã nói dối chính là Chu Dự Gia còn chưa có nghỉ, ba mẹ vẫn ở nước ngoài như trước, căn bản không có ai đến đón cô về nhà.Đã lâu không thấy cảnh đêm của thành phố Toại Nam, Chu Phạm vừa xuống tàu cao tốc, liền nhìn thấy những tòa kiến trúc tầng lầu mang tính biểu tượng nhất thành phố Toại Nam, trong nháy mắt cảm thấy rất vui vẻ.Cảm giác về nhà thật tuyệt vời, không khí xung quanh đều ấm áp thoải mái, cả người tựa như ngâm mình trong bình mứt giá trị xa xỉ.Chu Phạm không vội về nhà, đầu tiên đi đến phố cổ thành phố Toại Nam, con đường kia cách ga tàu cao tốc không xa tương đối hẻo lánh.Nhưng người qua lại lại rất nhiều, phố cổ là một con phố nướng khá nổi tiếng, nơi đó là bảo tàng của Chu Phạm, cũng là nơi trước đây cô thích nhất.Bây giờ là rạng sáng, đang là thời điểm phố thịt nướng nhộn nhịp và làm ăn tốt nhất.Chu Phạm thành thạo xuyên qua đường lớn ngõ nhỏ đi về phía phố nướng thịt.

Vừa đến bên đường liền ngửi thấy mùi thịt nướng bay lơ lửng trong không khí.Cô cong môi, bụng cũng rất phối hợp vang lên, cô đi về phía một cửa hàng cũ mà cô yêu thích nhất.Cửa hàng tên là Lão Lý Thịt Nướng, là một trong những cửa hàng buôn bán tốt nhất.

Bảng hiệu cũng cực kỳ vang dội, chỉ là cửa hàng không được trang hoàng, bốn chữ màu xám đơn giản làm cho người ta không phân biệt được nó tốt hay xấu.Nhưng Chu Phạm hiểu là nó rất tốt.


Cô cong môi đi về phía Lão Lý Thịt Nướng kéo theo vali phía sau phát ra âm thanh bánh xe lăn ma sát với mặt đất.Chu Phạm vội vàng đi vào trong cửa hàng nhưng trong cửa hàng cơ hồ đã không còn chỗ ngồi.

Trước đó cô cũng đã nghĩ tới cảnh tượng này, sớm chuẩn bị tốt cùng người khác ngồi chung bàn.Cô đứng ở cửa nhìn xung quanh một vòng, ngoại trừ bàn trong góc chỉ có một người các bàn khác đã không còn chỗ trống.Chu Phạm không chút do dự đi về phía cái bàn ở góc kia.Người nọ đưa lưng về phía ánh đèn và Chu Phạm, cô không thấy rõ mặt người đó.Vài giây sau, Chu Phạm đến gần nhẹ giọng hỏi người nọ: "Xin chào! Xin hỏi có thể ghép bàn không?”Lương Thù Tuyển chậm rãi quay đầu, liếc Chu Phạm một cái thanh âm nhàn nhạt: "Chu Phạm! Trễ như vậy, vẫn còn ở bên ngoài?".