Rồng Bay Phượng Múa

Chương 80: Chân tướng (2)




Phượng Trữ nhíu mày: “Còn có nói cái gì nữa chứ, hắn có bao nhiêu chán ghét ta nương cũng không phải không biết: Hiện tại bọn họ chỉ sợ là đã trở lại Long gia, chờ cha mẹ trở về đâu:”

Kiều Lỵ không nói, bà ta đi qua đi lại vài bước, sau đó ngồi ở trước bàn:

Phượng Trữ ở một bên chờ bà ta, đợi nửa ngày không thấy nói câu gì, có chút sốt ruột: “Nương, ta biết lần này ta đem lại cho cha mẹ phiền toái không nhỏ, đây là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng: Chỉ cần cứu Lam Hổ ra, về sau ta nhất định đều nghe theo nương, nương nếu cảm thấy ta quấy nhiễu thanh tĩnh của cha mẹ, ta có thể cùng Lam Hổ rời đi, về sau không trở lại nữa:”

Kiều Lỵ vẫn không nói lời nào, Phượng Trữ không dám lại ầm ỹ, đợi hơn nửa ngày, rốt cục nghe được Kiều Lỵ nói: “Long Tam tính xử trí Lam Hổ như thế nào?”

Phượng Trữ vội vàng trả lời: “Hắn nói Lam Hổ ba phen bốn bận tìm Long gia phiền toái, lại muốn giết đồ giả kia, cho nên không có nhưng năng tha cho hắn:”

“Hắn muốn giết Lam Hổ sao?”

Phượng Trữ nghe thấy thì nóng nảy: “Nương, hiện tại bọn họ vừa trở về Long gia, nếu có chút sát tâm, cũng không động thủ nhanh như vậy, chúng ta đi cứu vẫn còn kịp: Nương cùng cha mau đến Long gia, chúng ta nội ứng ngoại hợp, nhất định có thể cứu Lam Hổ ra:”

Kiều Lỵ lại không nói, Phượng Trữ đợi một hồi, thật sự là lại nhịn không được, lớn tiếng nói: “Nương…”

“Đừng ầm ỹ! Mới gặp chút việc nhỏ đã la đến la đi rồi:”

“Đây không phải việc nhỏ, thời gian cấp bách, Lam Hổ mệnh ở sớm tối, như thế nào là việc nhỏ?” Phượng Trữ càng nói càng lớn giọng, Kiều Lỵ vỗ mạnh cái bàn, tức giận quát: “Lam Hổ, Lam Hổ, ngươi có chút đầu óc nào không đó, hắn coi ngươi như rác rưởi, ngươi còn ba ba nhớ kỹ hắn làm chi:”

Phượng Trữ nghe thấy cũng nổi giận: “Lam Hổ làm sao chỉ coi ta như rác rưởi? Nương căn bản là không muốn giúp ta có phải không?”

“Ngươi đây là cái thái độ gì?” Kiều Lỵ giận dữ đập bàn:

Phượng Trữ lui một bước, nhìn chằm chằm Kiều Lỵ, nhìn một lúc lâu, bỗng nhiên nói: “Nương, nếu như nương không giúp ta cứu Lam Hổ ra, đừng trách ta đi tìm cha:”

Kiều Lỵ mạnh mẽ đứng lên: “Ngươi đây là cái ý tứ gì?”

“Bà không cho ta gặp cha, cũng không phải là sợ phiền nhiễu việc tầm bảo, trong lòng bà có quỷ có phải hay không? Ta nói tỷ muội song sinh, bà cư nhiên không có phản bác cùng kinh ngạc, ngược lại lần nữa truy vấn Long Tam nói với ta gì đó? Bà sợ cha biết đúng hay không? Cha bây giờ còn nghĩ đến người bên cạnh Long Tam là ta, đúng hay không? Bà sợ ta đi tìm phụ thân, để cho ông ấy nhìn thấy có hai nữ nhi giống nhau như đúc, ông ấy chắc chắn nghi ngờ, đúng hay không?”

“Toàn là nói bậy, cha ngươi cùng ta chỉ có một nữ nhi là ngươi, chẳng lẽ sinh bao nhiêu cái đứa nhỏ cũng không biết sao? Nương đã nói với ngươi, cái đồ kia nhất định là do Long gia tìm đến để đối phó Phượng gia chúng ta, sợ ở trước mặt chúng ta lộ ra, cho nên mới nói ra là mất trí nhớ:”

“Long gia thật đúng là quá giỏi, làm thế nào có thể tìm được hai người giống nhau như đúc chứ?” Phượng Trữ nhìn chằm chằm Kiều Lỵ cười lạnh: “Ta nghe nói năm đó là bà ôm ta tới tìm cha, rốt cuộc sinh bao nhiêu đứa, cũng không phải là do nương nói bao nhiêu thì tin bấy nhiêu sao? Song sinh vốn rất hiếm gặp, cha nghĩ chỉ có một đứa cũng thực bình thường, nhưng bà vì sao muốn giấu diếm?”

“Hừ, khẳng định là Long Tam kia cùng ngươi nói hươu nói vượn chứ gì? Ngươi hỏi rất hay, ngươi tự ngẫm lại xem, nương vì sao phải giấu diếm? Một đứa nhỏ hay hai đứa nhỏ, đối nương có cái ảnh hưởng gì chứ, nương dấu một đứa đi, có chỗ tốt gì?” Kiều Lỵ một ngón tay chỉ vào trán Phượng Trữ: “Ngươi nghe người khác xúi giục, lại chất vấn nương, cũng không động não suy nghĩ chút gì sao:”

“Ta là đầu óc không tốt, không thể nghĩ ra được tiền căn hậu quả này, nhưng chuyện cũ trước kia cha lại rất rõ ràng: Nương, bà không cho ta gặp ông ấy, nhất định là có nguyên do, ta không ngốc, không muốn quản chuyện xưa của bà, ta chỉ muốn nương cứu Lam Hổ ra, về phần chuyện của nương, ta sẽ làm như không biết, nhưng nếu nương thấy chết mà không cứu, ta cũng chỉ đành hướng cha xin giúp đỡ: Cha nhìn thấy hai nữ nhi, tự nhiên sẽ chấn động, tinh tế truy cứu, vô luận nương muốn giấu giếm là cái gì, chỉ sợ đều giấu không được:”

Kiều Lỵ lạnh nhạt cười: “Hài tử ngốc, còn nói con không ngốc, nương cùng cha cảm tình hơn hai mươi năm, nào có cái gì không hiểu nhau, làm gì có chuyện giấu giếm ông ấy, con nháo đến nháo đi, trừ bỏ làm cho nương bực mình, còn có thể như thế nào? Cái đồ giả kia cùng con bộ dạng giống nhau, nương sơ sơ biết nàng ta là giả, tự nhiên cũng chấn động, chính là sự tình trải qua đã lâu, nương làm sao còn có thể cả kinh nữa: Chuyện cứu Lam Hổ không phải đơn giản như vậy, dù sao nương cũng phải hảo hảo cân nhắc, nghĩ ra cái biện pháp vẹn toàn mới tốt:”

Phượng Trữ nghe xong lời này, nghĩ nghĩ, sắc mặt rốt cục hòa hoãn lại: Kiều Lỵ kéo ghế dựa, đối nàng nói: “Ngồi xuống:”

Phượng Trữ bĩu môi, đi qua ngồi: Kiều Lỵ nói: “Ta hỏi con người khác nói gì, đó là muốn biết bọn họ là tính thế nào, mới nghĩ đối sách, nhưng con chỉ có phát cáu cáu kỉnh, như vậy làm sao có thể cứu Lam Hổ ra?”

Phượng Trữ nói: “Nương nói đúng: Vậy nương sẽ giúp ta cứu Lam Hổ sao?”

Kiều Lỵ gật gật đầu, nói: “Theo như lời nói mới vừa rồi của con, nói vậy Long Tam kia định là biết chúng ta đã phát hiện quỷ kế hắn tìm người giả mạo con, con lại nói xem, hắn còn nói gì nữa? Chúng ta cũng có cái phòng bị:”

“Hắn nói, hắn nói…” Phượng Trữ có chút khó xử, cuối cùng cắn răng một cái, vẫn là nói: “Long Tam nói nương không phải là mẹ ruột của ta, lúc trước không biết vì sao, giết mẹ ruột của ta, đoạt lấy ta, đem ta đưa đến bên người cha:”

“Thúi lắm!” Kiều Lỵ giận dữ: “Toàn là nói bậy: Ta nếu là giết nương con, lại làm sao có thể đem con mang đến đây, mang theo một đứa nhỏ chưa dứt sữa chẳng lẽ là chuyện dễ dàng sao?”

Phượng Trữ có chút kinh ngạc trừng mắt nhìn bà, Kiều Lỵ thấy thế, ngữ khí dịu xuống nói: “Phượng phượng, ta xác thực không phải mẹ ruột con, ta là di nương của con: Lúc trước cha con nhớ thương gia cừu nghiệp lớn, cho nên ly khai nương con trở lại Hồ Châu ở nông thôn, con nương sinh hạ con, thân mình liền không tốt, bà ấy trước lúc lâm chung liền đem con phó thác cho ta, dặn ta mang con tìm cha con, thay bà ấy chiếu cố con, chiếu cố cha con: Cha con sợ con sau khi biết tình hình thực tế sẽ trách ông ấy sơ sót nương con, cho nên mới cùng ta ước định, không đem việc này nói cho con: Không ngờ cho tới bây giờ lại bị Long Tam lợi dụng đến bịa đặt sự thật, thêm họa cho ta:”

Phượng Trữ nghe xong, cắn cắn môi, thấp giọng nói: “Nương, những chuyện đó không trọng yếu, cha cùng nương tình thâm nghĩa trọng, Long Tam cho dù có bịa đặt sự thật, cũng sẽ không thực hiện được: Bất quá Lam Hổ hiện tại đang ở trên tay hắn, lúc trước nương bảo Lam Hổ giết đồ giả kia, lo việc này cũng sẽ bị Long Tam lợi dụng, cho nên nương nhất định phải giúp ta cứu Lam Hổ ra a:”

Kiều Lỵ mỉm cười, ngã chén nước cho Phượng Trữ: “Con đứa nhỏ này, thật đúng là sẽ tìm lấy cớ cổ động nương làm việc: Đừng có gấp, trước uống miếng nước, bình tĩnh bình tĩnh, chúng ta hảo hảo thương lượng:”

Phượng Trữ ngửa đầu uống nước, tự mình lại ngã một ly, sau đó hỏi: “Nương có nghĩ ra cái biện pháp gì không?”

Kiều Lỵ nhìn nhìn nàng, mỉm cười: “Biện pháp ta đã nghĩ ra được một cái:”

Phượng Trữ mừng rỡ: “Nương nói nhanh lên, ta nên làm như thế nào?”

“Chỉ cần con không thấy đâu, Long gia bên kia tự nhiên đại loạn, vậy sẽ không giết Lam Hổ nữa:”

“Ý nương là, giờ phút này ta chạy trốn, Long gia đề phòng ta thêm phiền, vì thế nhất thời sẽ không xuống tay với Lam Hổ, có phải thế không?”

Kiều Lỵ gật đầu: “Con phải trốn thật kỹ: Trong thành này con đang ngụ ở đâu?”

“Phía sau khách sạn này đi thêm hai ngõ nhỏ nữa, ta sợ bị người khác phát hiện, nên tìm một nơi im lặng ở tạm:”

“Tốt lắm, con dẫn ta đến đó, chúng ta tại đó nói tỉ mỉ:”

Phượng Trữ gật đầu, đi trước rời khỏi khách sạn, Kiều Lỵ xa xa theo đuôi, đi theo nàng đến phòng nhỏ kia: Phòng nhỏ quả thật rất nhỏ, chỉ có một cái giường nhỏ, một cái bản nhỏ cùng một cái ghế dựa, ngoài ra không còn vật gì khác: Kiều Lỵ nhìn, nhíu mày: “Tại sao lại ở nơi như thế này?”

“Ta, ta không có nhiều bạc lắm:” Phượng Trữ nói đến đây, nhân cơ hội đối Kiều Lỵ nói: “Nương, trên người nương có mang nhiều bạc không, đều cho ta đi:”

Kiều Lỵ không do dự, lấy túi bạc trên người ra hết, đổ bạc xuống bàn, lại cất cái túi đựng đi: Bà ta vòng ra vòng vào xem kỹ chỗ này, xem xong rồi ngồi ở trên cái ghế duy nhất trong phòng:

Phượng Trữ có bạc, trong lòng tựa hồ cao hứng chút, nàng ngồi ở mép giường hỏi: “Nương, ta phải trốn tới khi nào? Có phải ta liền ở chỗ này chờ, nương cùng cha trở lại Long gia, cứu Lam Hổ ra, sau đó thông tri hắn đến nơi đây tới tìm ta hay không?”

“Trốn tới khi nào sao? Đương nhiên là trốn thật lâu thật lâu, trốn đến khi cha ngươi vĩnh viễn không thấy được hai hài tử đứng ở trước mặt ông ấy:” Ngữ khí của Kiều Lỵ có chút quái dị, trong lòng Phượng Trữ lộp bộp một chút:

“Nương lời này là có ý tứ gì? Nương yên tâm, ta sẽ không chạy đi tìm phụ thân, khi Lam Hổ trở lại, ta cùng hắn sẽ đi thật xa, ta nhất định sẽ không đi tìm cha:”

“Làm sao ta yên tâm về ngươi được, thoáng không thuận ý của ngươi, ngươi chỉ biết dùng cha ngươi đến uy hiếp ta: Ta chỉ biết các ngươi là nghiệt chủng của bà ta, tất nhiên luôn khắp nơi đối nghịch với ta: Ngươi muốn ta cứu Lam Hổ ra à, làm sao có thể? Lam Hổ không có giết được cái đồ giả mạo kia, còn lưu lại nhược điểm, ta muốn làm là làm cho hắn biến mất, làm sao có thể cứu hắn ra? Hắn chết, ngươi cũng chết, những người có liên quan đều không còn, cho dù Long gia có nói cho cha ngươi cái gì, trừ bỏ đồ ngốc tử mất trì nhớ kia, ai còn có thể chứng minh trước đây đã phát sinh cái gì?” Kiều Lỵ lạnh lùng cười, nói ra lời nói làm cho Phượng Trữ sợ hãi:

“Nương, đây là cái ý tứ gì?”

“Canh giờ cũng không sai biệt lắm, ngươi rất nhanh liền sẽ biết là có ý tứ gì:” Kiều Lỵ vừa mới dứt lời, Phượng Trữ lại đột ngột đau đớn, ngã xuống giường:

“Nương, nương, bà, dám, hạ độc…” Phượng Trữ ôm bụng, thống khổ không chịu nổi kêu:

Kiều Lỵ ở một bên lạnh lùng nhìn, thanh âm bình tĩnh nói: “Ngươi muốn trách, thì phải trách là mình biết quá nhiều:”

Phượng Trữ thở hổn hển: “Nguyên lai mẹ ruột ta thật là do bà giết:”

Kiều Lỵ bị đâm chọc, lớn tiếng nói: “Đó là cơ hội duy nhất ta mới có thể làm bạn ở bên người Phượng lang: Đáng tiếc bà ta không chịu im lặng mà chết, bà ta lại còn tỉnh lại cướp đứa nhỏ từ tay ta, ta chỉ cướp được ngươi, do cây đuốc ngã khiến bà ta chết cháy:” Bà ta bỗng nhiên một chút: “Không đúng, đứa nhỏ kia không chết, vậy bà ta thì sao?”

Phượng Trữ một bên nhíu mày thở một bên cười lạnh: “Hai người ấy đương nhiên đều không chết, bà giết ta, chẳng lẽ nghĩ có thể thần không biết quỷ không hay sao? Cha sẽ không ngốc như vậy!”

“Cha ngươi đương nhiên không ngốc, cha ngươi chính là rất thiện lương, hắn thực khổ, hắn cần phải có người bên cạnh hắn, chiếu cố hắn, làm bạn hắn, mà những chuyện đó, ta đều có thể làm được, ta so với nương ngươi càng thích hợp hơn để ở bên cha ngươi:”

Phượng Trữ trên giường đờ dẫn, tựa hồ cuối cùng không địch lại độc dược, giãy dụa hô một câu: “Cả nhà chúng ta có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho bà đâu:” Nói xong mắt trợn trắng lịm đi:

Kiều Lỵ bị lời này làm hoảng sợ, khéo như vậy, đúng là lời năm đó Kiều Linh bị nhốt ở trong đám cháy xa xa nguyền rủa bà: Kiều Lỵ không dám ở lâu, xoay người chạy ra khỏi cửa: Bà cúi đầu vội đi, chợt thấy một người đang đứng chặn trong ngõ nhỏ, bà ta ngẩng đầu thì thấy, không ngờ là Phượng Trữ, sắc mặt Phượng Trữ thật tăm tối, nói: “Bà nghiệm cũng không nghiệm một chút, làm sao có thể xác định ta chết hay chưa? Liền như vậy yên tâm đi rồi sao?”

Kiều Lỵ quá sợ hãi, theo bản năng quay đầu nhìn thoáng qua phòng nhỏ kia, lại quay đầu nói: “Ngươi không chết sao?”

“Đã chết:” Phượng Trữ đáp thật sự mau, lại nói tiếp: “Không phải đã nói có thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho bà sao?”

Kiều Lỵ mặt trắng bệch, nhưng lại không dám đánh bừa, quay đầu tính đi vòng ra phía sau, cũng không dự đoán được vừa quay đầu lại không ngờ nhìn thấy một Phượng Trữ nữa, trong miệng nàng chỉ có một câu: “Thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho bà, thành quỷ cũng sẽ không bỏ qua cho bà…”

Kiều Lỵ lên tiếng thét chói tai, lại quay đầu, lại nhìn thẳng vào mặt của Phượng Trữ, bà ta nhìn qua nhìn lại hai bên, quả thật là giống nhau như đúc, xiêm y giống nhau, kiểu tóc giống nhau, ngũ quan giống nhau, thanh âm giống nhau, Kiều Lỵ sợ tới mức chân mềm nhũn, lưng dán lên tường, trừng mắt nhìn hai người kia:

Người chặn ở trên đường cái bỗng nhiên nói: “Tốt lắm, đừng niệm nữa, nãy giờ chỉ nói có một câu, ngươi có phiền hay không?”

Người đứng phía sau trả lời: “Không phiền, chơi khá vui: Ta thấy ta diễn tốt như vậy, cảnh chết giống như thật:”

“Ai cho ngươi giả chết, ngươi hảo hảo đem sự tình hỏi ra hết thì tốt rồi, chết cái gì mà chết? Nhàm chán:”

“Phải chết thì mới giống thật chứ, ngươi xem bộ dáng bà ta hiện tại thế kia, chơi thật vui:”

Kiều Lỵ chấn động, bỗng nhiên tỉnh ngộ, bà ta vừa muốn nói chuyện, lại nghe Phượng Trữ phía sau nói: “Là chính ngươi không có bản lĩnh, công phu mèo ba chân, sợ ngươi bị bà ta hù hai đao đã chết, lại sợ ngươi thiếu kiên nhẫn lộ sơ hở, cho nên ta mới lên sàn đó chứ: Ngươi xem, sự thật chứng minh, ta vừa thông minh vừa có năng lực:”

“Ngươi thực nhàm chán, ngươi diễn thì cứ diễn, tại sao còn muốn xin bà ta bạc?”

“Làm sao không cần, bạc kia hiện tại là của ta, Long Tam nhà ta kiếm tiền rất vất vả, ta phải giúp hắn kiếm được chút nào hay chút ấy:”

Hai nữ nhân cư nhiên không thèm để ý đến Kiều Lỵ mà chỉ lo cãi nhau, Kiều Lỵ tâm nhất hoành, cắn răng một cái, lấy chủy thủ hướng Phượng Trữ giả kia đâm đến, trước phải không chế đứa võ nghệ cao, đứa võ nghệ kém xử sau cũng được:

Nhưng bà ta vừa muốn động thủ, lại nghe “Phác” một tiếng, ngay sau đó trên tay đau xót, chủy thủ lại cầm không vững, rơi xuống đất:

Kiều Lỵ ôm tay, giương mắt thì thấy, Long Tam đang từ trên nóc nhà nhảy xuống: Phượng Trữ giả kia dậm chân hờn dỗi: “Tại sao chàng lại ngăn cản bà ta, bà ta đâm lại đây càng tốt, ta đánh bà ta một chút, danh chính ngôn thuận: Chàng xem, hiện tại bà ta không đánh ta, ta động thủ trước lại không thích hợp:”

“Phượng Nhi…” Long Tam bất đắc dĩ nhẹ gọi:

Kiều Lỵ cảnh giác nhìn chằm chằm ba người này, trong đầu vòng vo trăm ngàn hồi, nghĩ nên thoát thân hoặc là tìm lí do thoái thác như thế nào, bà ta đã bại lộ, nhưng bà ta vẫn không quan tâm mấy, chỉ cần Phượng lang của bà ta vẫn tin bà ta là được:

Phượng Trữ thực còn đang rối rắm vụ tiền bạc: “Vì sao bà ta còn cho ngươi bạc?”

Phượng Trữ giả nhìn Long Tam liếc mắt một cái, Long Tam nhanh chóng đáp: “Trong phòng nhỏ xập xệ có bạc nhiều thế này, không hợp với lẽ thường, nếu là có người phát hiện thi thể báo quan, người tra án sẽ nghĩ người chết có quan hệ tới chiếm đoạt tài sản linh tinh gì đó, tuy rằng thủ pháp thô ráp, nhưng sẽ không nghi ngờ đến bà ta, hơn nữa, bà ta không ở khách sạn động thủ, cũng là nguyên nhân này:”

“Toàn là nói bậy, đây đều là quỷ kế của ngươi: Long Tam, ngươi rất ngoan độc, ngươi định chỉ dùng để cái thủ đoạn ác độc gì lừa bịp áp chế nữ nhi của ta, Phượng lang sẽ không tin của ngươi:” Kiều Lỵ bị vạch trần hết thảy, chửi ầm lên:

“Còn nghĩ đến nữ nhi nữa ư?” Phượng Trữ thật giả cùng giận dữ, mỗi người một câu cũng mắng lại: “Thời điểm hạ độc tại sao không nghĩ nếu nữ nhi a?”

Long Tam rất bình tĩnh, hắn đối Kiều Lỵ nói: “Ta không cần nhạc phụ đại nhân tin hay không, ta chỉ là đáp ứng Phượng Nhi, nhất định phải đem chân tướng tìm ra: Huống hồ, mọi chuyện xảy ra đều rõ ràng trong mắt, bà nói ông ta có thể tin hay không?”

Kiều Lỵ chấn động, quá sợ hãi: “Ngươi có ý tứ gì?”

Long Tam lui một bước, phạm vi tầm mắt rõ ràng hơn, quay đầu chỉ về một phương hướng, Kiều Lỵ rõ ràng nhìn thấy, ở phía bên kia phòng nhỏ mới vừa rồi Phượng Trữ mang bà đến, Phượng Trác Quân tựa vào cửa phòng cách vách nhìn qua nơi này, hai mắt đong đầy nước mắt: