Ruột Bông Rách

Chương 34: C34: Bắt đầu mở ra con đường theo đuổi vợ




Thiên hà chầm chậm chảy.

Những ánh đèn nhấp nháy phản chiếu bầu trời đêm, che bớt đi phần nào ánh sáng rực rỡ lặng yên.

Triệu Vanh ngồi ở mép cửa sổ, nghiêng đầu rũ mắt, phân nửa khuôn mặt chìm trong bóng tối làm người khác không nhìn rõ được nét mặt.

Cũng không biết đã ngồi bao lâu.

"Quý khách?" Người phục vụ gọi cậu, có chút khó xử nhìn, "Chúng tôi gần sắp đóng cửa, ngài....."

Triệu Vanh quay đầu lại, mới phát hiện đèn xung quanh đều đã tắt, trong quán chỉ còn vài nhân viên phục vụ mặc đồng phục mệt mỏi đi tới đi lui.

Chỗ này chỉ còn lại một mình, không biết có phải bởi vì cậu còn ở lại hay không mà đèn vẫn còn sáng.

Cậu liếc nhìn điện thoại --- hơn 9 giờ.


"Ngại quá." Cậu nhanh chóng đứng dậy.

Bước ra khỏi tòa nhà có nhà hàng, làn gió lạnh cuối thu đột nhiên ùa vào trong cổ.

Triệu Vanh giơ tay buộc chặt khăn quàng cổ hơn.

Sức khỏe của cậu không được tốt, bị gió thổi như vậy khiến da thịt cảm giác lạnh buốt, cũng làm cậu tỉnh táo hơn nhiều.

Vừa rồi có chút không lựa lời mà nói. (Truyện được đăng duy nhất tại wordpress và wattpad Lại Trùng CCung)

Cậu đáng lẽ nên tiếp tục giữ bình tĩnh, lịch sự cúp cú điện thoại kia, lý trí nói với Kiều Nam Kỳ bọn họ bây giờ không nên thường xuyên liên hệ.

Phải giữ thể diện cho nhau tới cuối cùng, như vậy mới là cách xử lý tốt nhất.


Nhưng khi cậu nghe thấy câu 'Tôi muốn gặp cậu' kia của Kiều Nam Kỳ, sự dịu dàng được cậu bồi dưỡng nhiều năm đã đi vào trong xương cốt đột nhieen lại trở nên vô dụng.

Nói xong mấy câu đó, cậu mới chợt nhận ra --- Kiều Nam Kỳ sao có thể để ý tới mình nghĩ thế nào? Quan tâm tới nhân cách, tôn nghiêm của cậu chứ? Trong mắt người này, cậu vẫn luôn là một kẻ tình nhân sai tới sai lui không thể đưa ra ánh sáng.

Trước khi ở bên nhau, cậu là kẻ rác rưởi không học vấn không nghề nghiệp của Trần gia. Sau khi ở bên nhau, cậu là người bề ngoài đẹp đẽ bền trong thối rửa. Ngay cả sau khi chia tay, người này vậy mà vẫn coi cậu là tình nhân kêu là tới đuổi là đi nữa chứ.

Những điều cậu nói, Kiều Nam Kỳ vốn chẳng nghe vào. Cớ chi tự làm ảnh hưởng tâm trạng của mình?

Cậu vốn không nên nhận cuộc gọi này.

Vì thế cậu cúp máy, không làm gì mà chỉ ngồi đó, muốn để bản thân bình tĩnh lại.

Ngồi một hồi mà trăng sáng đã treo cao trên trời.

Triệu Vanh lang thang không mục tiêu đi trên đường, di động đột nhiên rung hai lần.

Vừa mới lấy ra nhìn, thì ra Lục Tinh Bình gửi cho cậu hai tin nhắn.