Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1026: Em chỉ để ý anh




Editor: Chi Misaki

"Tô tiên sinh, tôi chỉ muốn xin anh ký tên cho tôi thôi." Tiếu Nhiễm nghịch ngợm nói. Giai Tuệ cực kỳ thích Tô Hoán, nếu như đưa chữ ký của Tô Hoán cho Giai Tuệ, cô ấy còn không vui đến chết sao?

"Thật ngây thơ!" Cố Mạc lạnh mặt, thấp giọng nhẹ chê.

Tuy giọng nói của Cố Mạc rất nhỏ, nhưng Tô Hoán vẫn nghe được. Anh nhận lấy khăn tay, tà mị cười nói: "Cái này có thể!"

"Cảm ơn!" Tiếu Nhiễm cười nói.

Tô Hoán còn chưa có ký tên xong, Cố Mạc đã kéo bả vai Tiếu Nhiễm qua, cường thế mà dẫn cô rời đi.

"Này! Tiếu tiểu thư, chữ ký mà cô muốn!" Tô Hoán cười la lớn.

Cố Mạc cũng không quay đầu lại, lạnh lùng nói: "Khăn tay đưa cho cậu lau mồ hôi! Không cần cảm tạ!"

Tiếu Nhiễm vùng vẫy quay đầu lại, liền bị Cố mạc xoay đầu qua. Cô bất mãn kháng nghị: "Chữ ký kia là em muốn đưa cho Giai tuệ!"

"Em cảm thấy chữ ký của cậu ta đáng giá hơn so với chữ ký của anh?" Cố Mạc đứng lại, lạnh lùng liếc nhìn Tiếu Nhiễm.

Nghe thấy lời Cố Mạc nói, Tiếu Nhiễm liền phì cười: "Đương nhiên không phải. Một chữ ký của anh có thể có được đơn hàng vài tỷ. Nhưng Tô Hoán là Đại Minh Tinh, là ông chồng quốc dân! Chữ ký của anh ấy có thể bán lấy tiền."

Ông chồng quốc dân?

Bất quá chỉ là bộ dáng có chút xinh đẹp!

Có đẹp trai hơn anh không?

Có MAN hơn anh không?

Cố Mạc nhíu mày: "Có thể bán được bao nhiêu?"

Tiếu Nhiễm nghịch ngợm giơ một ngón tay.

"Một vạn?" Cố Mạc lạnh lùng hỏi lại.

"Làm sao có thể? 100 vạn! Bởi vì anh ấy là Tô Hoán, cho nên mới quý như thế. “Tiếu Nhiễm nhăn mũi.

"Anh chỉ cần tùy tiện ký tên cũng có đến mấy trăm vạn nhập sổ. Người em nên chú ý hiện tại phải là ông xã em, mà không phải là cái gì mà ông chồng quốc dân kia!" Cố Mạc nhéo nhéo đôi má Tiếu Nhiễm, bá đạo ra lệnh.

"Em chỉ để ý anh! Được chưa?" Tiếu Nhiễm trêu tức cười hỏi, "Đồ keo kiệt! Chơi bóng đi!"

"Nguyên lai em vẫn còn nhớ rõ mục đích của ngày hôm nay!" Cố Mạc từ trong lỗ mũi hừ một tiếng.

"Đương nhiên nhớ rõ! Anh đã đồng ý theo giúp em một ngày." Tiếu Nhiễm kiễng mũi chân hôn lên khuôn mặt Cố Mạc một cái.

Sắc mặt Cố Mạc lúc này mới hòa hoãn lại.

Tô Hoán có vẻ đăm chiêu nhìn Cố Mạc, sau một lúc lâu lại quay đầu nhìn biểu tình của Ninh hạo, tiện vỗ vỗ bả vai anh nói: "Tiểu Hạo, hết hy vọng đi. Những người như vậy nhất định vô duyên không thể cưỡng cầu được."

"Biết." Ninh Hạo nhàn nhạt trả lời."Chơi bóng đi!" 

"Nào dám! Em nhừơng anh" Tô Hoán lập tức đuổi theo Ninh Hạo, không nén nổi cười nói.

Ánh mắt đạm mạc của Ninh Hạo quét qua Tô Hoán một cái: "Nhường anh? Còn ý nghĩa sao?"

Chơi bóng là một loại giao tranh sức mạnh, nếu cứ nhường tới nhường lui thì đánh cái gì?

"Anh còn không phải là sợ đám chó săn sao?" Tô Hoán bá cổ Ninh hạo, cười nói, "Vạn nhất chụp được cảnh anh bại trên tay một đứa bé, hình tượng của anh sẽ bị phá hủy!"

Ninh Hạo thật muốn trợn trắng mắt: "Làm minh tinh mà vất vả như vậy, anh vẫn nên trở về tham chính đi!"

"Tuyệt đối không!" Tô Hoán đẩy Ninh hạo vào một phòng chơi tenis, "Anh rất không dễ dàng gì mới có thể tung hoành Đại Giang Nam Bắc, bất cứ giá nào anh cũng phải để cho ông ngoại biết, làm diễn viên chính là sự nghiệp hàng đầu! Đợi đến một ngày nào đó anh như ánh mặt trời giữa ban trưa..."

"Ông nội là một người cố chấp, muốn ông khuất phục anh có chút khó khăn." Ninh Hạo lập tức cắt ngang lời anh họ, vô cùng bình tĩnh nhắc nhở đối phương.

"Ít nhất cũng phải để trong lòng ông khuất phục, sẽ không bức anh tham chính nữa." Tô Hoán kiêu ngạo đáp lại.

"Kia cũng thật khó. Ông ngoại sở dĩ không động vào anh là vì có dượng che chở anh. Chẳng thế thì anh đã sớm bị ông nội phong sát rồi. Đừng nói là’ ông chồng quốc dân’, em thấy anh có thể biến thành ‘ bố chồng quốc dân’ rồi."