Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 1488




Editor: Quỷ Quỷ

Cố Nhiên làm cho Vương Giai Tuệ đặc biệt cảm động.

Cô nghẹn ngào ở trong lồng ngực anh.

“Anh chạy đến đây để làm cho em bất ngờ, sao lại làm em khóc rồi?” Cố Nhiên nơm nớp lo lắng vỗ lưng Giai Tuệ.

“Ai cho anh bay đến đây?” Vương Giai Tuệ khóc hỏi.

“Em vừa lên máy bay, trong lòng anh bắt đầu rất khó chịu. Cứ nghĩ em phải đi báo danh một mình, anh liền hận không thể mọc thêm đôi cánh.” Cố Nhiên ôm Vương Giai Tuệ trả lời.

“Cho nên anh liền bỏ bệnh nhân của anh để bay đến đây?” Vương Giai Tuệ ngẩng đầu, mắt đỏ hồng nhìn Cố Nhiên.

“Em tức giận sao? Để mai anh bay về.” Cố Nhiên thận trọng nhìn Vương Giai Tuệ.

“Không được!” Vương Giai Tuệ dùng sức ôm thắt lưng Cố Nhiên, bá đạo nói.

Tiếu Nhiễm cười nói: ”Anh Cố Nhiên, Giai Tuệ đang làm nũng với anh đó. Trước kia anh trêu hoa ghẹo nguyệt giờ có vậy mà cũng không nhìn ra hay sao?”

“Chị dâu nỏ. Có thể đừng chạm vào nỗi đau của em không?” Cố Nhiên cười xấu hổ.

“Nhìn anh thương Giai Tuệ như vậy, “Tiếu Nhiễm cười xấu xa nói, “Có thể!”

Cố Mạc nhìn thấy vẻ mặt bất đắc dĩ của Cố Nhiên, cưng chiều xoa đầu Tiếu Nhiễm: ”Đừng trêu Cố Nhiên nữa”

Tiếu Nhiễm xắn một miếng bánh ngọt, đưa lên miệng Cố Mạc, khẽ cười nói: ”Được.”

Trong lòng Cố Mạc xẹt qua tia ấm áp.

Vị ngọt của bánh tan vào lòng anh.

Ăn cơm chiều xong, hai người đều mang bạn gái của mình về phòng.

Cố Nhiên đá cửa phòng hạng sang, ép Giai Tuệ vào ván cửa hôn cô cuồng nhiệt.

“Anh….không chịu trách nhiệm…bác sĩ Mông Cổ…” Giai Tuệ thở gấp nói.

“Chỉ có tránh nhiệm với em là được.” Cố Nhiên ôm Vương Giai Tuệ, vừa hôn cô vừa trả lời.

Vương Giai Tuệ ôm mặt anh, cảm động nở nụ cười.

Cố Nhiên ném Vương Giai Tuệ lên giường, rồi đè cô xuống.

“Đừng…” Vương Giai Tuệ đỏ mặt giãy dụa.

“Để cho anh yêu em. Không biết đến lúc nào mới gặp lại.” Cố Nhiên u oán vùi mặt vào ngực Vương Giai Tuệ.

Nghe Cố Nhiên nói, Vương Giai Tuệ cũng có chút khổ sở.

Dù sao anh ấy cũng không giống như anh cả, nói đến là đến được.

Cô ôm chặt Cố Nhiên: ”Yêu em! Thật mạnh!”

Cố Nhiên vừa hôn Giai Tuệ, vừa cởi quần áo của hai người.

Anh hàng động kịch liệt để trả lời cô rằng, anh yêu cô sâu đậm thế nào.

….

Cố Mạc ôm Tiếu Nhiễm đứng bên cửa sổ chấm đất, cười hôn cái cổ trắng nõn của cô: ”Vui lắm sao?”

“Vui! B thị ban đêm không giống như A thị.” Tiếu Nhiễm quay đầu, hôn Cố Mạc một chút.

“Em đẹp hơn.” Cố Mạc nâng mặt Tiếu Nhiễm lên, nhiệt tình hôn cô.

“Em muốn…xem….cảnh đêm….” Tiếu Nhiễm lui về phía sau, né tránh nụ hôn của Cố Mạc.

“Cảm đêm còn hấp dẫn hơn anh sao?” Cố Mạc bất mãn nhíu mày.

Anh không nên chọn căn phòng tốt như vậy, để cho cô nhìn thấy cảnh đêm mỹ lệ này.

“Chú, anh ăn phải dấm chua!” Tiếu Nhiễm khẽ cười che miệng, “Đến cả phong cảnh mà anh cũng ghen tị được, đời này anh có thể sống vui vẻ sao?”

“Không thể!” Cố Mạc trả lời không chút do dự, “Phàm là cái gì làm thu hút sự chú ý của vợ anh, anh đều ghen!”

Tiếu Nhiễm tròn mắt nhìn Cố Mạc: ”Anh đúng là…”

“Mặt dày, vô sỉ!” Cố Mạc thay Tiếu Nhiễm nói ra lời trong lòng, sau đó cúi đầu che lại đôi môi đang tươi cười của cô.

“Bế em về phòng ngủ.” Tiếu Nhiễm quay lại, ôm thắt lưng Cố Mạc cười nói.

“Tuân mệnh! Nữ vương của em.” Cố Mạc bế Tiếu Nhiễm lên, xoay người đi về phía phòng ngủ.

Cái không tốt của phòng Tổng thống đó chính là quá rộng, muốn đi về phòng ngủ phải đi xuyên qua phòng khách.

Còn chưa đi được vào bước, Cố Mạc liền đặt Tiếu Nhiễm lên sô pha, vội vàng hôn cô…