Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 260: Còn rất nhiều phong cảnh chưa cùng nhau đi thăm




Hồ nước yên tĩnh làm cho người ta tạm quên đi những ồn áo náo nhiệt nơi thành thị, Tiếu Nhiễm dựa vào lòng Cố Mạc, ngẩng đầu nhìn ngọn núi mông lung đằng xa, không khỏi cảm khái:”Đẹp quá! Ước gì chúng ta có thể mãi ở lại đây.”

“Khi chúng mình già đi, anh sẽ mua chỗ này để xây nhà.” Cố Mạc yêu chiều nói.

“Vì sao phải đợi cho đến khi chúng mình già đi?” Tiếu Nhiễm bồn chồn quay đầu nhìn Cố Mạc.

“Vì trên thế gian này vẫn còn rất nhiều phong cảnh xinh đẹp mà chúng mình còn chưa đi thăm thú cùng nhau.” Cố Mạc ôm thật chặt thắt lưng Tiếu Nhiễm, thanh âm trầm thấp nói.

“Cố Mạc, đến lúc đó anh sẽ vẫn ở bên em sao?” Tiếu Nhiễm gối lên đùi Cố Mạc, bất an hỏi. Cô thực sự sợ rằng sau khi anh biết hết chân tướng sẽ thờ ơ và đoạn tuyệt với cô. Nếu thật sự là như vậy, cô nhất định sẽ rất đau khổ. Cô không thể không có Cố Mạc. Anh là người quan trọng nhất trong đời cô sau cha.

“Anh sẽ như vậy.” Cố Mạc cúi đầu hôn trán Tiếu Nhiễm. Nếu thù hận cũng không thể khiến anh đẩy cô ra xa, thì còn nguyên nhân nào có thể chia cắt họ được nữa đây? Chỉ cần ở bên cô, tâm tình của anh sẽ cực kỳ vui vẻ, có thể quên đi đau khổ. Thậm chí vì cô, anh có thể sẽ không trả thù Tiếu Bằng Trình nữa.

Tiếu Nhiễm không nói gì, chỉ gối lên đùi Cố mạc, im lặng nhìn về phía mặt hồ xa xa. Cho dù tương lai có thế nào thì cô cũng sẽ không oán hận nửa lời, bởi vì người gây ra tất cả chuyện này chính là cô.

“Cố Mạc, nhìn kia, mấy ngôi sao kia sáng thật đấy!” Tiếu Nhiễm dường như đã phát hiện ra bảo bối, chỉ vào những ngôi sao đang sáng ngời trên trời, nói với Cố Mạc.

“Đó là chòm sao Orion.” Con ngươi Cố Mạc thâm thúy nhìn lên trời.

“Chòm sao Orion?” Biết chòm sao kia tên là Orion tâm tình Tiếu Nhiễm có chút phức tạp. Chòm sao Orion tượng trừng cho tình yêu và sắc đẹp. Tại sao ban đêm xinh đẹp như vậy mà cô chỉ có thể nhìn thấy chòm sao Orion. Chẳng lẽ kết cục của họ sẽ giống như tình yêu sắc đẹp của người Hy Lạp? Tiếu Nhiễm bông dưng như từ thiên đường rơi xuống địa ngục.

“Sao đột nhiên lại im lặng?” Cố Mạc nghi hoặc hỏi.

“Bóng đêm thật đẹp! Em không muốn phá hư sự yên tĩnh này.” Tiếu Nhiễm nghiêng đầu, nhìn gương mặt nghiêm nghị anh tuấn của Cố Mạc.

Nhiệt độ ngày đêm ở thánh Moritz chênh lệch nhau rất lớn, tuy rằng đã mặc áo gió nhưng vẫn cảm thấy lạnh, Tiếu Nhiễm không kìm chế được mà dựa và Cố Mạc, tìm kiếm hơi ấm của anh.

“Lạnh à?” Cố Mạc quan tâm hỏi. Không đợi Tiếu Nhiễm trả lời, anh liền cởi khóa áo gió, rồi ôm trọn Tiếu Nhiễm vào lòng:”Thế này đã ấm chưa?”

Tiếu Nhiễm ở trong lòng Cố Mạc gật đầu thật mạnh,

Hai người ngồi ở bên hồ, gắt gao ôm nhau, giống như hận không thể hòa vào với đối phương làm một.

Nhiệt độ trong không khí càng ngày càng thấp, áo gió của Cố Mạc cũng không còn tác dụng nữa, Tiếu Nhiễm vì lạnh quá mà mũi đỏ ửng.

“Lạnh lắm, đứng lên hoạt động một chút.” Cố Mạc cõng Tiếu Nhiễm lên, chạy dọc ven bờ cười thật lớn.

Cách đó không xa có một hình bóng cô độc, nhìn Cố Mạc và Tiếu Nhiễm hạnh phúc mà chỉ biết gặm nhấm vết thương của mình.

Anh đã giao tim cho cô gái ấy mất rồi, giờ không tìm về được nữa.

Một cái khăn tay lặng lẽ xuất hiện trước mặt Ninh Hạo, anh kinh ngạc ngẩng đầu, nhìn thấy ánh mắt điềm đạm đáng yêu của Tiếu Lạc. Anh hơi nhíu nhíu mày, thờ ơ hỏi:”Sao em lại đi theo anh?”

“Anh Ninh Hạo, em không làm gì sai cả, chỉ vì em yêu anh cũng giống như anh yêu chị em vậy.” Tiếu Lạc bi thương nhìn Ninh Hạo.”Anh bị tổn thương, em cũng vậy.”

Nghe được lời nói của Tiếu Lạc, Ninh Hạo lâm vào trầm mặc.

Đúng như Tiếu Lạc nói, yêu một người không sai. Nếu có sai, thì là sai thời điểm và sai người.