Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 284: Anh yêu cô?




“Tùy tiện!” Cố Mạc để lại những lời này, lại không mở miệng.

“Anh, tùy là có ý gì? Chẳng lẽ tổ chức ở trên đường cái anh cũng không có ý kiến?” Cố Tương khiêu khích nhìn Cố Mjac.

Cô đi sưu tầm dân ca có nhìn thấy qua những loại hôn lễ nông dân này, ở trên đường lớn đặt cái lều, một đám người ngồi trong lều ăn cơm. Trời lạnh đồ ăn rất nhanh bị lạnh. Tuy bữa tiệc như vậy rất náo nhiệt, nhưng là rất mất vệ sinh, rất đơn sơ.

“Em dám thì anh không có ý kiến.” Cố Mạc không sao cả trả lời.

“Không dám!” Cố Tương làm nũng cười nói: “Ăn cơm, ăn cơm, đói quá!”

Lúc ăn cơm, ánh amwts của Cố Tương chỉ chình chằm chằm Cố Mạc và Tiếu Nhiễm, hương vị thăm dò rất nặng.

“Anh, có phải hai ngày nay anh không chạm vào chị dâu, nhịn đến hỏng rồi à?” Cố Nhiên nghi ngờ hỏi.

Phản ứng của Tiếu Nhiễm là trực tiếp nuốt thịt gà còn chưa nhai nát trong miệng vào, sau đó bị nghẹn đến ho khan.

Cố Mạc nhìn Tiếu Nhiễm kìm nén đến đỏ cả mặt, đứng lên đi đến bên cạnh cô, dùng lực vỗ lưng cô. Mãi đến khi cô khạc được thịt gà ra, anh mới nhẹ nhõm thở một hơi, chuyển chén nước cho Tiếu Nhiễm.

“Cảm ơn.”

Tiếu Nhiễm cảm kích nhìn anh.

Anh còn chưa tuyệt tình đến mức bỏ mặc cô.

Cô nên cao hứng sao?

Lại nhìn thấy con ngươi lạnh lùng của anh khi đó, cô không có cách nào mừng thầm.

Đại khái là anh chỉ không muốn nhìn cô nghẹn chết ở nhà mình thôi?

“giống hệt như trẻ con, ăn một bữa cơm cũng không làm cho người ta bớt lo!” Cố Mạc lạnh lùng nói, lại trở lại chỗ của mình.

Cảm xúc của Tiếu Nhiễm như rơi vào đáy bát, tận lực không nghe người khác nói gì, cố gắng yên lặng ăn xong bữa cơm này.

Chu Cầm gắp thức ăn cho cô, lạnh lùng nói: “Đừng ăn ít, nhà chúng ta nuôi nổi con. Thích ăn cái gì thì tự mình gắp.”

“Cảm ơn mẹ!” Tiếu Nhiễm cảm động thiếu chút nữa rơi nước mắt.

“Cố Mạc, cháu đừng ngồi bên cạnh bà phiền bà, đi mang rau cho vợ cháu đi!” Bà nội Cố Nghiêm khắc ra lệnh cho anh.

Cố Mạc không có đứng dậy, giống như không nghe thấy lời bà.

Tiếu Nhiễm khẩn trương xua tay: “Không cần, cháu tự ăn được.”

“Hình như nha đầu rất thích ăn tôm. Cố Mạc, đi bóc tôm cho cháu dâu đi.” Bà nội Cố dùng lực vặn cánh tay Cố Mạc, cường thế ra lệnh.

Bà nội nói khiến cô chú ý đến đĩa tôm trên bàn. Nhìn thấy tôm, cô lại nghĩ đến hình ảnh Cố Mạc bóc tôm cho mình, hốc mắt không nhịn được mà bắt đầu đỏ lên, nước mắt chua xót.

Trước khi nói ra sự thật, Cố Mạc có bao nhiêu yêu thương cô.

Hiện giờ, anh chỉ hận không thể rời xa cô càng xa càng tốt đi?

“Tự cháu bóc được. Bà nội, thật sự đừng làm phiền Cố Mac. Anh ấy ngồi máy bay cả ngày mệt chết rồi.” Tiếu Nhiễm lấy một con tôm, bắt đầu vụng về bóc vỏ. Có lẽ là do từ trước đến giờ đều được ba và Cố Mạc hầu hạ, tay cô bị vỏ tôm đâm đến đau, khiến cô nháy mắt một cái.

Không biết từ lúc nào Cố Mạc đã ngồi xuống bên cạnh cô, cướp đi con tôm trong tay cô, bắt đầu bóc thịt. sau khi bóc xong lại đặt vào trong bát của cô, tiếp tục bóc tiếp.

Động tác của anh cũng giống như trước kia, chỉ là thái độ không còn nhiệt tình như thế, toàn bộ đều nghiêm mặt, không nói gì với cô.

Chu Cầm và bà nội trao đổi ánh mắt, không rõ chuyến đi Thụy Sĩ của con tra và con dâu thế nào mà thành như vậy.

Bà nội Cố lắc đầu, ý bảo Chu Cầm yên lặng xem xét.

“Anh, em cũng muốn ăn tôm.” Đột nhiên Cố Tương làm nũng nói.

“Có tay thì tự mình bóc!” Cố Mạc nghiêm nghị từ chối.

“Anh biết thương vợ thôi.” Cố Tương lớn tiếng kháng nghị: “Xem như em biết được đàn ông yêu phụ nữ thì chiều chuộng thế nào rồi. Chị dâu nhỏ, nhất định là anh em cực kỳ yêu chị.”

Nghe được Cố Tương nói, đột nhiên Cố Mạc sửng sốt.

Anh yêu Tiếu Nhiễm?