Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 606: Quyển sổ hồng kia cũng không phải là giả




Editor: Chi MiSaki

Không còn nghe thấy tiềng ồn ào nữa, Tiếu Bằng Trình lúc này mới thở dài nhẹ nhõm một hơi, xoay người trở lại phòng mình.

Giường bị lún xuống khiến cho Dương Nguyệt Quyên tỉnh lại. Bà ta mơ mơ màng màng nhìn thoáng qua Tiếu Bằng Trình, nhìn thấy trên người ông vẫn là bộ áo ngủ, liền bất mãn hỏi: “Hơn nửa đêm ông không ngủ được, có phải là lại chạy đi dặp chăn cho Tiếu Nhiễm không?”

“Được rồi, bà ngủ đi!” Tiếu Bằng Trình dựa vào đầu giường, lạnh lùng nói.

Dương Nguyệt Quyên căm tức nheo nheo đôi mắt đẹp lại.

Bà ta trăm phương ngàn kế muốn gả cho ông, cũng không muốn bị khinh bỉ. Bà đích thực là muốn được hưởng vinh hoa, sủng ái của ông. Nhưng ông ngay cả tiền tiêu vặt cũng không cho bà ta, chư đừng nói gì đến việc sủng ái. Như vậy hôn nhân của bà còn có ý nghĩa gì đây?

Không được!

Bà không thể để cho Tiếu Bằng Trình ném mẹ con bà vào lãnh cung được.

Bà muốn thay đổi chiến lược, không thể cùng ông lạnh mặt đối diện như vậy.

Bà leo lên trên người Tiếu Bằng Trình, tay dò vào phía dưới áo ngủ, quyến rũ hôn lên yết hầu của ông.

Tiếu Bằng Trình một tay đẩy Dương Nguyệt Quyên ra, một bên nghiêm mặt hỏi: “Bà muốn làm gì?”

“Là ông nói tôi ngủ. Bằng Trình, tôi muốn ngủ cùng ông! Ông đã lâu không có chạm vào tôi rồi!” Dương Nguyệt Quyên như con rắn cuốn lấy Tiếu Bằng Trình.

Tiếu Băng Trình gầm nhẹ một tiếng đạp Dương Nguyệt Quyên sang một bên, hừ lạnh, không chút lưu luyến nào rời đi.

Dương Nguyệt Quyên tức giận đấm nệm giường, ánh mắt tràn ngập oán độc.

Mặc kệ bà làm cái gì, thì cùng không thể là người duy nhất trong lòng Tiếu Bằng Trình. Ông chưa bao giờ thôi tưởng niệm vợ cũ.

Bà không cam lòng!

...

Tiếu Nhiễm ghé vào trước ngực Cố Mạc, nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, lưu luyến không rời nói: “Anh cần phải đi!”

Cố Mạc hiểu ý của Tiếu Nhiễm.

Nếu anh không trở lại bệnh viện, vạn nhất bác gái tỉnh dậy lại phát hiện ra anh vụng trộm chạy đi, sợ là sẽ lại cãi nhau ầm ĩ với anh.

Bác gái vừa phẫu thuật xong không lâu, tâm tình không thể bị kích thích vì để cho hai người có thể thoải mái yêu nhau, anh nhất định phải bảo vệ tốt bác gái.

“Tối mai anh lại tới nữa.” Cố Mạc hôn một chút lên môi Tiếu Nhiễm, lưu luyến nói.

“Không cần qua đây nữa! Ngày mai em sẽ không gặp anh!” Tiếu Nhiễm đẩy Cố Mạc ra, kiêu ngạo ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên.

“Vẫn còn tức giận?” Cố Mạc quay mặt cô qua, không yên bất an hỏi lại.

“Tức giận! Rất tức giận!” Tiếu Nhiễm nhìn Cố Mạc, “Anh cũng chưa từng theo đuổi em, em lại bị anh... Bị anh... Không cho anh gặp em! Trừ phi em đáp ứng tha thứ cho anh!”

Cố Mạc hé môi mỏng à lên một tiếng: “Nha đầu, theo đuổi em cũng được, còn vấn đề sau có thể thương lượng không? Chúng ta là vợ chồng mà!”

“Hôn lễ còn chưa có cử hành, ba em ở trước mặt mọi người tuyên bố hủy bỏ hôn lễ. Cho nên không có tính là vợ chồng!” Tiếu Nhiễm lạnh lùng hừ một tiếng.

“Quyển sổ hồng kia cũng không phải là giả. Làm sao lại tính là không phải vợ chồng?” Cố Mạc dùng lực ôm Tiếu Nhiễm, vẻ mặt bất lực nói, “Nha đầu, ầm ĩ thì ầm ĩ, chúng ta vẫn luôn là vợ chồng.”

“Em cũng chưa nói là không được. Nhưng nếu trong khoảng thời gian anh theo đuổi em, em lại yêu người khác. Quyền sổ kia cũng trở lên vô dụng, em sẽ ly hôn với anh!” Tiếu Nhiễm đẩy Cố Mạc ra, khuôn mặt nhỏ nhắn ngẩng lên nói.

“Anh sẽ không cho em yêu người khác!” Cố Mạc dùng sức nhéo nhéo cái mũi thon của Tiếu Nhiễm, bá đạo nói.

“Anh muốn theo đuổi em như thế nào? Kỹ thuật không tốt thì em sẽ thay lòng đổi dạ a...!” Tiếu Nhiễm cười nói.

“Chờ anh trở về sẽ lên kế hoạch chi tiết.” Cố Mạc cười cười, đặt lên môi Tiếu Nhiễm một nụ hôn, sau đó anh đứng dậy mặc quần áo.

“Mấy ngày nay anh ở lại bệnh viện cùng bác gái đi.” Tiếu Nhiễm quấn chăn ngồi xuống, hiểu chuyện nói.

Nếu anh đã đáp ứng ước hẹn 7 ngày, anh nên hết lòng tuân thủ lời hứa.

Vạn nhất bác gái bắt được anh vụng trộm chạy đến đây gặp cô, nhất định lại xảy ra chuyện lớn.

Cố Mạc sau khi mặc quần áo tử tế, lại hôn một vòng nữa lên môi Tiếu Nhiễm: “Sáu ngày sau anh đón em về nhà!”

Nói xong, Cố Mạc liền vội vàng rời đi.