Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 644: Chú này là người xấu, chị cứu em đi!




Ăn cơm xong, hộ lý thông báo đi kiểm tra, Tiếu Nhiễm kinh ngạc tròn mắt:”Còn kiểm tra nữa sao? Hôm qua đã kiểm tra nhất nhiều rồi, chẳng lẽ vẫn không ăn thua?”

“Chỉ là kiểm tra tổng thể thôi.” Hộ lý bình tĩnh trả lời.

Tiếu Nhiễm không hiểu “A” lên một tiếng.

“Đưa cho tôi đơn khám, để tôi đưa cô ấy đi.” Cố Mạc thản nhiên cười nói.

“Được, ông Cố.” Hộ lý cười đưa một đống đơn cho Cố Mạc.

Cố Mạc nhận lấy đơn kiểm tra, nhìn kỹ một lần, liền ôm Tiếu Nhiễm đứng dậy:”Đi! Đi kiểm tra!”

“Không cần ôm đâu! Em tự đi được.” Tiếu Nhiễm đỏ mặt nói.

“Anh muốn ôm!” Cố Mạc nói xong, liền đi ra khỏi phòng bệnh.

Y tá trưởng nhìn thấy hai người bọn họ, lập tức chào đón nhiệt tình:”Cố Mạc, đi làm kiểm tra sao?

“Vâng!” Cố Mạc cười gật đầu.

“Chị y tá trưởng, làm kiểm tra xong em có thể về nhà không?” Tiếu Nhiễm nghiêm túc hỏi.

Tuy rằng thỉnh thoảng cô vẫn bị đau bụng, nhưng cô cảm thấy hẳn là cũng không đáng lo ngại, không cần phải nằm lại bệnh viện lâu như vậy. Giờ đang là thời gian ôn tập cuối kỳ, cô muốn nhanh chóng xuất viện để đến trường.

“Làm sao có thể? Em không biết bác sĩ đều đều là quỷ hút máu sao? Huống chi bác sĩ phụ trách của em là bác sĩ Cố.” Y tá trưởng cười đùa với Tiếu Nhiễm.

“Anh ấy muốn dốc sạch ví của anh trai anh ấy.” Tiếu Nhiễm nghịch ngợm nhăn mũi, cùng y tá trưởng trêu chọc,”Quá xấu xa!”

“Đúng vậy!” Y tá trưởng đến nhéo hai má Tiếu Nhiễm, vẻ mặt cưng chiều cười nói:”Làn da thật mịn! Cố Mạc, anh có chắc là cô bé đã trưởng thành không thế?”

“Không chắc lắm.” Cố Mạc cười trả lời.”

“Chị y tá trưởng, em còn vị thành niên. Chú này là người xấu, chị cứu em đi!” Tiếu Nhiễm nhìn Cố Mạc, nghịch ngợm nói.

“Đàn ông không xấu phụ nữ không yêu.” Y tá trưởng cười khoát tay, “Tôi phải giải cứu bệnh nhân của tôi đây.”

Cố Mạc ôm Tiếu Nhiễm đi vào thang máy, nhẹ giọng nói bên tai cô:”Nghịch ngợm!”

Đến khi kiểm tra xong, cũng đã gần mười rưỡi, Tiếu Nhiễm mệt ngồi lên giường:”Em đang chữa bệnh hay tích bệnh vậy? Mệt chết đi được!”

“Không kiểm tra làm sao có thể biết được vế thương của em có trở nên nghiêm trọng hay không? Mắt thường của bác sĩ không phải là Xquang.” Cố Mạc ngồi bên cạnh, vừa xoa bả vai cho Tiếu Nhiễm vừa nói.

“Vì sao anh không mệt?” Tiếu Nhiễm nghiêng đầu, kỳ quái nhìn Cố Mạc.

“Em là gánh nặng ngọt ngào nhất của anh. Vĩnh viễn cũng không mệt!” Ánh mắt Cố Mạc tràn đầy vẻ cưng chiều, ngón tay mát xa cho Tiếu Nhiễm lực đạo vừa phải, lời nói ra như đường mật, làm Tiếu Nhiễm trong tim ngọt ngào.

“Anh biết nói lời yêu thương từ bao giờ vậy?” Tiếu Nhiễm cảm động lại tò mò.

“Từ khi bắt đầu ở bên em.” Cố Mạc khéo môi hơn nhếch lên.

Lúc còn ở bên Y Nhiên, anh rất ít khi nói lời âu yếm. Anh cảm thấy chỉ cần đối tốt với Y Nhiên là đủ rồi. Anh thậm chí còn chưa từng vì muốn cho Y Nhiên một niềm vui bất ngờ mà làm ra mấy chuyện lãng mạn. Giờ ngẫm lại, dường như những gì anh làm cho Y Nhiên đều vô cùng thiếu thốn.

Làm một người bạn trai, anh cũng không có đủ tư cách.

Cho nên anh muốn làm một người chồng đủ tư cách.

Chờ giải quyết xong chuyện của bà Tưởng, anh sẽ mặc áo cưới cho Tiếu Nhiễm một lần nữa, biến cô trở thành cô dâu hạnh phúc nhất trên đời.

“Cố Mạc, anh có thể đừng nói ra những lời tình cảm như vậy được không?” Hốc mắt Tiếu Nhiễm đột nhiên ẩm ướt.

Anh cưng chiều cô như vậy, muốn cô đón nhận thế nào đây?

Sao cô có thể quên đi bà Tưởng cơ chứ?

“Không thể! Anh đang học cách biện hộ cho mình. Em không thể cướp đi quyền lợi học tập của anh được.” Cố Mạc vươn tay, nhẹ nhàng dùng ngón trỏ ấn mũi Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm cảm động xoay người nhào vào lòng Cố Mạc.