Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 657: Thư của bác Tưởng




Editor: Xẩm Xẩm

Cố Mạc mới vừa giao đãi xong công việc với TRịnh Húc, liền nhận được điện thoại của bác gái Tưởng gọi đến.

Anh nhíu mày chuyển được: “Bác gái, là cháu.”

“Cố Mạc, mấy ngày nay cậu vội vàng gì thế? Vì sao không đến thăm bác?” Phu nhân Tưởng bất mãn hỏi.

“Chuyện công ty quá nhiều, xong việc sẽ đến thăm người.” Cố Mạc nhíu mi, đau đầu trả lời.

“Hiện giờ cậu cứ tới đây, chủ nhiệm Ưng ở đây, vừa lúc cháu tới nghiên cứu cùng cô ấy xem phương án trị liệu cho bác!” Phu nhân Tưởng thô bạo ra lệnh, một chút quanh co cũng không cho.

“Hiện giờ chỉ sợ không có cách nào, cháu còn muốn... làm việc.” Cố Mạc nhìn thoáng qua đồng hồ, xoắn xuýt nói.

“Có phải cháu đang ở bên cạnh Tiếu Nhiễm không?” Phu nhân Tưởng căm tức hỏi.

“Không có, đúng là cháu đang ở công ty.” Cố Mạc khẩn trương đảm bảo.

“Đưa điện thoại cho cấp dưới của cậu.” Bác gái Tưởng bất mãn nói.

Cố Mạc nhìn thoáng qua TRịnh Húc đang đứng bên cạnh, che điện thoại nói với TRịnh Húc: “Trịnh Húc, giúp đỡ một chút, nói mấy ngày này tôi đều ở công ty.”

“Được.” Trịnh Húc lập tức cầm điện thoại, dùng âm thanh nghiêm trang rất chuyên nghiệp, mặt không cảm xúc nói: “Bác gái, xin chào! Cháu là trợ lý của Cố tổng, mấy ngày nay đúng là anh ấy đều ở công ty, cháu có thể làm chứng.”

“Xong việc chứ?” Phu nhân Tưởng lập tức nói.

“Công ty... còn có chút việc...” Trịnh Húc nhìn vào mắt Cố Mạc, chột dạ trả lời: “Vẫn cần phải bận bịu một thời gian nữa.”

Nghe được Trịnh Húc trả lời, Cố Mạc vừa lòng giơ ngón tay cái lên với anh.

“Nếu phải bận thêm một thời gian nữa mới có thể giải quyết, vậy bây giờ đến đây khoảng một tiếng cũng không thành vấn đề chứ?” Phu nhân Tưởng dường như muốn nhìn thấy Cố Mạc.

Trịnh Húc trưng cầu Cố Mạc.

Cố Mạc nhìn thấy TRịnh Húc khó xử, liền cầm lấy di động, vô lực nói: “Bác gái, chờ cháu xử lý chuyện xong, lát nữa sẽ qua.”

“Được, tôi chờ cậu.” Phu nhân Tưởng lạnh lùng cười nói.

Cố Mạc khép lại điện thoại, mệ mỏi xoa trán.

“Cố tổng, thật sự không muốn từ chối anh. Một người không thể nói lý, anh càng thuận theo bà ấy, bà ấy càng đòi hỏi nghiêm trọng.” Trịnh Húc nhàn nhạt khuyên nhủ.

“Tôi là sợ tôi không ssi, bà ấy càng thêm quá đáng muốn trả thù Tiếu Nhiễm.” Cố Mạc đau đầu trả lời.

Nếu bác gái trả thù nhằm về anh, anh không sợ.

“Thật sự cực kỳ xoắn xuýt.” Trịnh Húc bất đắc dĩ nói.Bạn nào mún đọc trước chương liên hệ: nhé ;)

Bác gái Tưởng này giống như quả bom, không biết lúc nào có thể đem Cố Mạc và Tiếu Nhiễm ném đi làm cho mình đầy thương tích.

Anh bắt đầu lo lắng.

“Cậu đi xuống đi.” Cố Mạc cầm lấy áo khoác trên ghế dựa, khoác lên người, cầm chìa khóa xe đi ra ngoài.

“Cố tổng, anh nghĩ cách khuyên nhủ, cũng không thể để như vậy mãi.” Trịnh Húc thật sự đề nghị.

“Cảm ơn!” Cố Mạc ngoài nói cảm ơn ra, cũng không biết nói gì.

Anh có dự cảm, bây giờ từ chối bác gái tuyệt đối không phải chuyện tốt, có một loại như đang chấp nhận thư khiêu chiến.

Khi anh dừng xe ở cổng lớn nhà họ Tưởng, nhìn thấy Ưng Mẫn đang kéo bác gái ra phơi nắng, hai người nói chuyện, hoàn toàn không giống quan hệ bệnh nhân bác sĩ, mà giống như đã quen biết từ lâu.

“Cố Mạc!” Ưng Mẫn nhìn thấy Cố Mạc, có chút hưng phấn, giơ tay dùng lực vẫy tay với anh.

Cố Mạc khóa xe, tiêu sái đi xuống, xa cách khách khí nở nụ cười với Ưng Mẫn: “Bác gái làm em lo lắng rồi.”

“Cố Mạc? Sao anh lại nói thế? Bác gái là bệnh nhân của em, em phải tốn tâm sức.” Ưng Mẫn ngoan ngoãn cười nói.

“Cố Mạc, ánh nắng bên ngoài rất tốt, cậu và chủ nhiệm Ưng nên phơi nắng cho khỏe. Tôi mệt rồi, trở về phòng nằm một lát.” Bác gái Tưởng buông tay Ưng Mẫn ra, xoay người đi trở về biệt thự, lưu lại Cố Mạc đầy kinh ngạc còn Ưng Mẫn thì vẫn ra vẻ thông minh lanh lợi.