Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 661: Tuổi trẻ là nhất




Editor: Nhã Y Đình

Đột nhiên Tiếu Nhiễm cúi đầu, vừa nghịch tay, vừa buồn bã nói: “Đúng là em không có ý định về nhà với anh!”

“Vì sao?” Đột nhiên Cố Mạc dùng sức đạp phanh lại, khó hiểu nhìn Tiếu Nhiễm.

Hai người bọn họ như vậy có thể được coi là giảng hòa rồi đúng không?

Tại sao cô không chịu về nhà với anh?

“Cố Mạc, tam thời chúng ta tách nhau ra. Em không muốn Tưởng phu nhân tức giận!” Tiếu Nhiễm ngẩng đầu, chua xót đề nghị.

Không phải cô không muốn về nhà với Cố Mạc nhưng mà cái giá phải trả hơi lớn.

Cô sợ bà điên kia gây tổn thương cho Cố Mạc.

“Âm hồn không tan!” Cố Mạc dùng sức nắm chặt quả đấm, buồn bực nói.

Băn khoăn của Tiếu Nhiễm, anh hiểu rõ.

Anh thật sự không có cách nào với bác gái, không có cách thuyết phục người đang điên cuồng muốn trả thù.

Bà ta là mẹ của Tưởng Y Nhiên, anh không thể nhẫn tâm không quan tâm đến sự sống chết của bà ta được.

Nhưng mà nếu muốn anh dùng tình yêu để đổi lấy sự yên ổn của bà, anh không chấp nhận!

Tiếu Nhiễm úp mặt vào ngực Cố Mạc, áp mặt vào tim anh, nhẹ nhàng nói: “Cố Mạc, không nên tức giận. Là em thiếu Tưởng gia quá nhiều!”

“Anh không muốn từ bỏ em để được bác gái tha thứ!” Cố Mạc khàn giọng, đảm bảo.

“Không nói những điều này, ai mà không gặp khó khăn chứ!” Tiếu Nhiễm ngồi thẳng lên, cố gắng cười vui vẻ, động viên Cố Mạc, “Là tạm thời tách ra, em tin tưởng anh có thể giải quyết!”

Cố Mạc vươn tay, nhẹ nhàng vuốt ve má Tiếu Nhiễm, “Bé con, cảm ơn em đã thông cảm cho anh!”

“Mau lái xe đi, ở đằng sau ấn còi sắp hỏng rồi!” Tiếu Nhiễm cười nói.

Cố Mạc khởi động xe, lái đi.

Tiếu Nhiễm cho rằng bữa trưa hôm nay chỉ có hai người họ nhưng không nghĩ đến lại có thêm cả Lynda và Trịnh Húc.

Cô lập tức vẫy tay với hai người: “Ha ha, chị Lynda, anh Trịnh Húc!”

Lynda nghe thấy Tiếu Nhiễm gọi như vậy, cực kỳ ngạc nhiên: “Rốt cuộc em cũng từ dì biến thành chị rồi! Thật không dễ!”

Trịnh Húc ôm bả vai cô ấy, cười nhạt: “Là công của anh!”

“Xấu xa!” Lynda bỏ tay Trịnh Húc, cười giữ chặt tay Tiếu Nhiễm, “Để chị xem nào, không bị hủy dung! Tay chân vẫn tốt, cũng khá hơn rất nhiều rồi! Tuổi trẻ thật tốt mà!”

“Chị Lynda, chị cũng đâu có già!” Tiếu Nhiễm cười nói.

“Đó là so với Cố tổng thôi!” Lynda cố ý nói móc Cố Mạc, “Nếu so sánh với em thì chị chẳng khác nào Obasan cả!”

Cố Mạc nhếch mi lên, “Lynda, đây là cô đang nói tôi cũng là Obasan sao?”

“Có Tiếu Nhiễm ở đây, anh cũng đừng muốn trẻ đi! Chấp nhận số phận là mình đã già đi!” Lynda trêu chọc nói.

“Đây là cấp dưới của tôi sao?” Cố Mạc nhìn Tiếu Nhiễm, tủi thân nhún vai.

“Là chị Lynda nói sự thật thôi! Lão obasan tiên sinh, em đói rồi, mau gọi cơm đi!” Tiếu Nhiễm nói xong, lôi kéo Lynda đến bên cạnh bàn ăn.

“Quản người phụ nữ của cậu đi!” Cố Mạc lạnh giọng, thô bạo ra lệnh cho Trịnh Húc.

“Anh cảm thấy tôi có thể quản được Lynda sao?” Trịnh Húc bất đắc dĩ nhún vai.

Câu trả lời của Trịnh Húc khiến Cố Mạc cực kỳ thất vọng. Anh đen mặt ngồi cạnh Tiếu Nhiễm, cầm thực đơn: “Món sườn này chắc chắn Lynda không ăn được. Răng miệng cô ấy không tốt, không gặm được. Món này được, đã được ninh nhừ, rất thích hợp với Lynda!”

“Cố tổng, người đừng chơi bẩn như vậy chứ?” Rốt cuộc Lynda cũng không nhịn được mà cất tiếng.

“Không phải cô tự nhận là Obasan sao?” Cố Mạc nhướng mày.

Lynda cười hì hì lên, “Được rồi, Cố tổng ngài vẫn là thanh thiếu niên! Tôi vẫn là thiếu nữ xinh đẹp, trẻ tuôi vô địch! Tuổi trẻ thật tốt.”

Lynda làm mặt quỷ với Tiếu Nhiễm.

Tiếu Nhiễm bị Lynda chọc cười.

Vậy mà trước kia cô không phát hiện ra miệng độc của Lynda có thể chọc cười người khác!