Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 667: Cố gắng tạo ra một tòa thành




Editor: Xẩm xẩm

“Nháo cái gì? Lại muốn không ăn cơm?” Tiếu bằng Trình vẫn im lặng nãy giờ mở miệng.

Dương Nguyệt Quyên đành phải im lặng.

Sau khi ăn xong, Tiếu Nhiễm không nghĩ sẽ lại tốn nước miếng với mẹ con Dương Nguyệt Quyên, cho nên liền đứng dậy đi lên lầu.

Cố Mạc cũng đứng dậy đi theo cô.

Anh đang muốn cùng cô lên lầu, đã bị Tiếu Bằng Trình gọi lại.

“Cố Mạc, con đi theo làm gì?” Tiếu Bằng Trình bất mãn chất vấn.

“Con đi theo cô ấy.” Cố Mạc sờ mũi, xấu hổ nói.

“Đã không còn sớm, con nên về đi.” Tiếu Bằng TRình lạnh lùng nói.

Mấy ngày nay ông không đến bệnh viện, đã là ân huệ lớn đối với anh. Nếu Cố Mạc không thể trấn an phu nhân Tưởng cho tốt, cho dù anh ta đối với Tiếu Nhiễm tốt thế nào, thì ông cũng sẽ không đồng ý cho con gái của mình trở lại bên cạnh anh.

Cho nên ông sẽ không để cho Cố Mạc đi vào khuê phòng của con gái ông.

Trừ khi anh xử lý tốt toàn bộ, để Tiếu Nhiễm trở về.

Đương nhiên, người làm cha như ông cũng hi vọng đó là tình huống sau cùng nhất.

“Ba, con gặp cô ấy một chút rồi lập tức trở về.” Cố Mạc cố gắng tranh thủ một chút, anh biết mang Tiếu nhiễm về đây, cũng đừng nghĩ sẽ dễ dàng đón cô đi được. Mà anh cũng đừng nghĩ ba ngày hai bữa lại chạy tới nơi này, thái độ của Tiếu Bằng Trình đã nói cho anh biết toàn bộ.

“Nơi này là nhà của Tiếu Nhiễm, nó ở nơi này là an toàn nhất!” Tiếu Bằng Trình khoát tay áo, ý bảo anh khẩn trương rời đi.

“Con lên nói một tiếng với cô ấy!” Cố Mạc chỉ lên lầu.

“Không cần thiết!” Tiếu bằng Trình lạnh mặt nói.bạn nào muốn đọc trước chương liên hệ:

“Vậy con đi đây, ba chăm sóc cô ấy hộ con.” Cố Mạc tận lực nhìn thoáng qua Dương Nguyệt Quyên và Tiếu Lạc, ngụ ý cười lạnh một cái.

“Anh rể, chờ tin tốt của anh!” Tiếu Lạc cười khoát tay với anh.

“Nhất định sẽ!” Cố Mạc lạnh lùng đi qua trước mặt Cố Mạc.

Rời khỏi Tiếu gia, Cố Mạc cởi bỏ cà vạt, lái xe về nhà.

Nhà đã không có cô, đặc biệt trống rỗng.

Anh sớm không có thói quen quạnh quẽ trống trải như vậy.

Anh lấy một chai rượu đỏ lên lầu, cởi áo khoác ném lên sofa, rót cho mình một chén.

Lắc lư ly rượu, anh như nhìn thấy khuôn mặt non trẻ của cô. Tưởng niệm về cô, theo hình.

Dì Luu nhìn anh say khướt nằm trên sofa, khe khẽ thở dài, cầm thảm lông đắp lên người cho anh. Đây là anh muốn sa sút tinh thần tới khi nào? Nếu Tiếu Nhiễm quan trọng với anh như thế, thì cướp cô ấy về đi, một mình thống khổ như vậy, chỉ biết tự hành hạ chính mình. Cô tiến lên thu dọn bàn trà, nhẹ nhàng đi ra ngoài, thật cẩn thận đóng cửa lại.

Nửa đêm tỉnh lại, cố Mạc mới phát hiện mình đã ngủ thiếp đi trên sofa, trên người chỉ đắp một tấm chăn, liền hiểu ra chính mình tối hôm qua lại uống say rồi.

Thảm lông này nhất định là do dì Lưu đưa cho anh.

Anh ngồi xuống, dùng lực xoa mặt, lảo đảo đi vào nhà vệ sinh.

Có lẽ là do uống quá nhiều rượt, anh cảm giác đầu vẫn choáng váng, chưa tỉnh hẳn.

Anh để đầu mình đến trươc vòi nước, vặn mở nước lạnh, bức bản thân mình tỉnh lại.

Nước lạnh khiến cho da đầu chịu kích thích, rốt cuộc không còn choáng váng nữa, lập tức thanh tỉnh không ít.

Anh lau mặt, sau đó đi vào trong thư phòng làm việc.

Sau hôn lễ, Tiếu Nhiễm mới vừa bị Tiếu Bằng Trình mang về kia mấy ngày, anh liền trải qua như vậy, mỗi ngày đến nửa đêm lại mất ngủ, rời giường làm việc. Tuy không quá hài lòng với đời sống hôn nhân, nhưng là sự nghiệp càng ngày càng tốt, ích lợi không ngừng gia tăng.

Như vậy cũng có chỗ tốt, khi nào anh nhận Tiếu Nhiễm trở về, anh sẽ vì cô chuẩn bị một tòa thành phú quý cho cô.