Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 966: Hiệp nghị chuyển nhượng cổ phần




Editor: Chi Misaki

Cố Mạc vung tay, lập tức có hai người mặc áo đen tiến lên, cung kính hướng anh cúi người.

"Kéo bà ta đến trên ghế sofa đi!" Cố Mạc lạnh lùng ra lệnh.

"Kéo?" Hai người áo đen chần chờ một phen, sau khi nhận được ánh mắt không vui của Cố Mạc, liền lập tức tiến lên, mỗi người cầm một cánh tay của Dương Nguyệt Quyên mặc kệ bà ta có đau hay không, liền lôi bà ta ném lên ghế sofa.

Dương Nguyệt Quyên một đường kêu rên, đau đớn ngã sấp lên ghế sofa.

Cố Mạc hừ lạnh một tiếng, đứng dậy đi đến bên cạnh Tiếu Nhiễm, sủng nịch cười hỏi: "Hài lòng chứ?"

"Hài lòng! Bất quá em không hiền lành như vậy, " Tiếu Nhiễm cố ý nhìn về phía Dương Nguyệt Quyên, lớn tiếng nói, "Ngay cả khi anh có ý định rút gân bọn họ, em cũng sẽ không có ý kiến. Anh làm cái gì em cũng sẽ ra sức phối hợp!"

Cố Mạc vuốt ve mái tóc dài của Tiếu Nhiễm: "So với ông ngoại cùng baby của chúng ta mà nói, hành hạ bọn họ như thế sao đủ."

Tiếu Nhiễm nhớ tới đứa nhỏ đã mất kia, hốc mắt liền đỏ, tay vòng qua ôm eo Cố Mạc, đem khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào trong lòng anh.

Tiếu Lạc nghe được hai người nói chuyện, sợ hãi nhìn mẹ mình.

Cố Mạc này cũng thật độc ác!

Người làm bác sĩ không phải đều có một trái tim nhân từ à?

Cô vậy mà không nhìn thấy đến nửa điểm nhân hậu trượng nghĩa trên người Cố Mạc.

Quá độc ác!

Cũng vì sợ Cố Mạc lại ra tay độc ác với cô, nên trên tay cô cũng không hề nhàn rỗi, quất thẳng vào hai má cho tới khi nó sưng vù lên như bánh mì mới thôi.

Một người áo đen tiến lên, túm lấy cánh tay của cô, ném cô đến bên người Dương Nguyệt Quyên.

"Cố tiên sinh, luật sư Phương đến."Một người áo đen tiến đến bên người Cố Mạc, cung kính nói.

"Để cho cậu ấy tiến vào!" Cố Mạc ôm eo Tiếu Nhiễm, dìu cô tới ngồi đối diện hai mẹ con Dương Nguyệt Quyên.

"Có thể... Cho tôi một viên thuốc giảm đau không?" Dương Nguyệt Quyên đau đến chảy đầy mồ hôi lạnh.

"Thật có lỗi, bà muốn tôi cũng không cho." Cố Mạc nhún vai, vô tình cự tuyệt.

"Dì, môi dì sắp bị cắn nát rồi. Thật đáng thương." Tiếu Nhiễm cười quay đầu nhìn về phía Tiếu Bằng Trình, "Ba, trong nhà có còn xương đã gặm không? Cho dì một cái để dì cắn đi!"

"Ba đi tìm xem. Hôm trước hình như có hầm xương." Tiếu Bằng Trình đứng dậy, đi về phía phòng bếp.

Dương Nguyệt Quyên nghe thấy cuộc đối thoại của bọn họ, tức giận đến nỗi mắt như muốn nổ ra.

Tiếu Nhiễm đây là đang mắng bà là chó!

"Tiếu Bằng Trình... Ông...Ông không phải là đàn ông!Chính mắt ông nhìn thấy vợ mình bị... Bị đánh... Ông vậy mà lại mặc kệ!" Dương Nguyệt Quyên bất mãn kháng nghị.

"Vì sao tôi lại phải cản? So với bọn họ, tôi còn muốn lấy mạng bà hơn kìa!" Tiếu Bằng Trình quay người lại, lạnh mặt nói.

Nhớ tới Tiếu Nhiễm thiếu chút nữa bị Dương Nguyệt Quyên nổ súng bắn chết, từng cơn sợ hãi lại dâng lên trong lòng ông.

Dương Nguyệt Quyên tham lam có thể, nhưng bà ta không nên đem tâm tư của mình đặt hết vào việc làm tổn thương tới Tiếu Nhiễm.

Lúc này, một người đàn ông mặc tây trang, thắt cà vạt, tay cầm cặp công văn đi đến. Anh cung kính đến bắt tay chào hỏi Cố Mạc.

"Cố tổng."

" Luật sư Phương, mời ngồi!" Cố Mạc khách khí nhường chỗ ngồi.

Luật sư Phương ngồi vào bên cạnh Cố Mạc, lấy ra một phần văn kiện: "Đây là hiệp nghị chuyển nhượng cổ phần theo yêu cầu của Tiếu tiên sinh. Mời các vị xem qua một chút."

Tiếu Bằng Trình ngồi sang một bên, cầm lấy bản hiệp nghị, cẩn thận nhìn một lần.

"Hiệp nghị gì vậy?"

"Hiệp nghị chuyển nhượng cổ phần?"

Không chỉ có Tiếu Nhiễm, mà ngay cả Dương Nguyệt Quyên cùng Tiếu Lạc cũng khẩn trương dõi theo.

"Hiệp nghị chuyển nhượng cổ phần." Tiếu Bằng Trình bình tĩnh nhìn Dương Nguyệt Quyên, "Tôi quyết định chuyển nhượng hết tất cả cổ phần của công ty sang danh nghĩa Tiếu Nhiễm một cách vô điều kiện.Mẹ con hai người cũng không cần nghĩ tới phần tài sản kia rồi."

"Dựa vào cái gì? Tiểu Lạc cũng là con gái của ông!" Dương Nguyệt Quyên quên đi đau đớn, đứng lên nghĩ muốn phản kháng, kết quả bởi vì bị gãy xương, mà đau đến ngã thẳng lên ghế sofa.

"Mấy chục chiếc vòng vàng kia của bà bán đi cũng đủ làm đồ cưới cho Tiếu Lạc rồi." Tiếu Bằng Trình vô tình nói.