Sa Vào Trêu Ghẹo Vợ Yêu: Tổng Giám Đốc Vô Cùng Cưng Chiều

Chương 997: Đột nhiên tự trách




Editor: Xẩm Xẩm

Ngày hôm sau nhìn thấy Vương Giai Tuệ, Tiếu Nhiễm liền tiến lên cầm tay cô, khẩn trương hỏi han: “Bác gái đồng ý chưa?”

Nhìn thấy ánh mắt chờ đợi của Tiếu Nhiễm, Vương Giai Tuệ có chút không đành lòng, nhưng vẫn nhẫn tâm lắc đầu.

“A...” Tiếu Nhiễm nhụt chí nhăn mày lại.

“Mình có thể giúp cậu cùng làm bài tập, viết xong bài tập thì mình lại về nhà.” Vương Giai Tuệ đau đớn nhìn Tiếu Nhiễm, thấy cô thương tâm, lập tức nghĩ cách.

“Được, Giai Tuệ, mình biết cậu rất tốt với mình.” Tiếu Nhiễm lập tức ôm lấy Vương Giai TUệ, vui vẻ cười nói.

Lúc này, Ninh Hạo vừa lúc đi tới, anh ôn nhu cười nói: “Chuyện gì vui vẻ như thế?”

“Giai Tuệ đã đồng ý tan học sẽ về nhà mình, cùng nhau làm bài tập.” Tiếu Nhiễm hưng phấn mà giải thích.

“Cùng nhau làm bai tập?” Ninh hạo nhìn thấy Vương Giai Tuệ liếc mắt một cái, quay đầu hỏi Tiếu Nhiễm: “Để ý nhiều người sao?”

“Được, giống như trước kia, chúng ta là một ban kiếm khách.” Tiếu Nhiễm kích động nói.

Tuy Cố Mạc cũng là gia giáo không tồi, nhưng anh không thể ngày nào cũng chơi với cô.

Có Ninh Hạo hỗ trợ, cô có thể tiến vào lớp trước 50.

Vương Giai Tuệ cũng không vui vẻ như thế giống Tiếu Nhiễm, có vẻ đăm chiêu nhìn Ninh Hạo, cắn chặt môi.

Nghĩ muốn thật nhanh rời xa anh, kết quả thế nào mà lại cứ đến gần.

Nếu cô không thương anh thì sao khó như thế?

“Giai Tuệ, cậu không cao hứng sao?” Tiếu Nhiễm nhận ra cảm xúc của Giai Tuệ không đúng, lập tức lo lắng hỏi han.

Ánh mắt của Vương Giai Tuệ phức tạp nhìn thoáng qua Ninh Hạo, cười lắc đầu: “Không có, mình rất cao hứng. mình chỉ đang suy nghĩ hai chúng ta ở gần nhau, chắc không treo được.” 

“Đâu chỉ treo không được, là nhất phi trùng thiên.” Tiếu Nhiễm vui vẻ cười nói.

“Mình không lợi hại như thế.” Ninh hạo đỏ mặt nói.

“Là không lợi hại. Mỗi lần đều có thể thành công giải được 50% bài khó trở lên. Mình và Giai Tuệ ngu ngốc tự do phát huy một chút, đã vọt vào tốp 10.” Tiếu Nhiễm cươi nói.

Lời của cô không chỉ làm Vương Giai Tuệ cười, cả Ninh Hạo cũng theo đó cười rọ lên.

“Hai cậu không ngu ngốc, chỉ là cơ sở hơi yếu một chút. Nên cố gắng thêm nhất định sẽ tiến bộ.” Ninh hạo sờ đầu Tiếu Nhiễm, ý thức được hành động của mình có chút hơi quá, anh khẩn trương thu tay, xấu hổ ho khan một tiếng.

“Cố Mạc nhà mình luôn mắng mình là heo.” Tiếu Nhiễm thè lưỡi.

“Đó là bởi vì cậu ăn quá nhiều, không phải vì cậu ngu dốt.” Vương Giai TUệ cười nói.

“Mình đâu nào... có thể ăn...” Tiếu Nhiễm chột dạ cười nói.

“Là ai một bữa ăn 300 con tôm? Mình đúng là nghe anh hai Cố nói qua sự nghiệp to lớn của cậu.” Vương Giai Tuệ bật cười.

Lúc tiếp xúc với Cố Nhiên, cô biết thêm được nhiều chuyện lý thú của Tiếu Nhiễm.

Ví dụ như cô rất cố chấp với con tôm.

“Đó là bởi vì Cố Mạc cứ bóc, mình cũng chỉ có thể ăn. Ăn ăn, không cẩn thận liền ăn hết cả đĩa. Mình thật sự không muốn.” Tiếu Nhiễm đỏ mặt thề.

“Được, đùa cậu đấy.” Vương Giai TUệ kéo tay Tiếu Nhiễm xuống.

“Cố Mạc đối với cậu thật tốt.” Trong lòng Ninh Hạo có chút đau, nhưng không thể không thừa nhận Cố Mạc đối với Tiếu Nhiễm vô cùng tốt.

Con tôm khó bóc gì đó, để anh bóc mười con anh đã thấy phiền, thậm chí Cố Mạc còn bóc cả 300 con, đơn giản chỉ là Tiếu Nhiễm thích ăn, đơn giản là cô không bảo dừng.

Cưng chiều như thế, không phải người bình thường có thể làm được.

“Nha đầu, này, ở trong phúc mà không biết phúc.” Vương Gia Tuệ nhéo mặt cô, trêu chọc nói: “Nếu đổi thành mình, mình đã không nỡ để cho người đàn ông của mình bị vỏ tôm phá tay.” Một chút cũng không nỡ.”

“A?” Tiếu Nhiễm sửng sốt.

Giai Tuệ nói khiến cô nhìn thẳng vào vấn đề này lần đầu tiên.

Cho tới bây giờ cô chưa từng quan tâm Cố Mạc có bị đau hay không.

Đột nhiên cô tự trách cắn môi.

Cô không cần ăn con tôm nữa.