Sắc Xuân Nhập Rượu

Chương 13




Thẩm Chỉ Ngọc không biết Lạc Tầm Phong đang so đo cái gì, nhưng bộ dạng mất mát của hắn kia, lại làm cho Thẩm Chỉ Ngọc bỗng áy náy, “Kỳ thật, lối bí mật kia vốn phải lấp...”

Lạc Tầm Phong nghi hoặc: “Vì sao?”

“Bởi vì, còn có một người biết rõ lối bí mật kia,” Thẩm Chỉ Ngọc chậm rãi nói, “Diêu Tùng.”

Lạc Tầm Phong đứng bật dậy, “Trình Phục là Diêu Tùng?!”

Thẩm Chỉ Ngọc lắc đầu nói: “Ta không chắc, nhưng ngoại trừ người trong trang, chỉ có gã biết lối đi kia.”

Lạc Tầm Phong chợt nhớ tới tay sắt giống như vuốt thú kia, “Tay phải Diêu Tùng có bọc một tay sắt?”

Thẩm Chỉ Ngọc: “Tay sắt?”

“Đúng vậy.” Lạc Tầm Phong nói, “Mấy ngày trước lúc ở khách điếm, Trình Phục luôn giấu tay phải ở trong tay áo, ta liền không phát hiện, hôm nay đánh nhau với gã mới thấy rõ, tay phải của gã bọc một tay sắt giống như vuốt thú, rất sắc bén.”

Thẩm Chỉ Ngọc trầm mặc một lúc, mới nói: “Năm năm trước, trước khi Diêu Tùng chạy thoát, bị ta chặt đứt tay phải…”

“Cho nên gã mới bọc một cái tay sắt?!” Lạc Tầm Phong gần như đã nhận định, Trình Phục chính là đầu sỏ năm năm trước đã đâm Thẩm Chỉ Ngọc một đao, lại làm hại chân y không thể động —— Diêu Tùng.

Lạc Tầm Phong nổi giận, chỉ hối hận vừa rồi không chém tên khốn kia thêm mấy đao.

“Nếu thật sự là gã,” Thẩm Chỉ Ngọc trầm tư, “Gã trở về làm gì?” Mấy năm này, Lưu Vân sơn trang vẫn luôn tìm gã khắp nơi, đáng lẽ gã phải trốn xa chừng nào càng tốt chừng đó mới đúng, như thế nào lại đưa mình tới cửa?

“Kỳ thật, đêm nay lúc nhìn thấy gã,” Lạc Tầm Phong nói, “Ta cho rằng, gã là tới tìm Lục tiền bối…”

Thẩm Chỉ Ngọc: “Ngươi hoài nghi, gã là người của Thừa Dương vương?”

Lạc Tầm Phong gật đầu nói: “Tất cả chuyện này đều quá mức trùng hợp. Bọn họ vừa đặt chân vào thành, Huyết linh chi liền bị trộm, sau khi có người xông vào sơn trang chạy mất, bọn họ cũng không biết tung tích…”

“Nhưng mấy người xông vào sơn trang ngày ấy, dường như không dùng hết toàn lực, thật mau liền bỏ chạy.” Thẩm Chỉ Ngọc khó hiểu nói, “Bệnh tình của Thế tử nguy kịch, nếu bọn họ thật sự là người của Thừa Dương vương, tất nhiên sẽ vội vã đưa Lục tiền bối về…”

Lạc Tầm Phong cũng nghĩ không thông, thấy trời đã khuya, liền để Thẩm Chỉ Ngọc về phòng nghỉ ngơi trước, “Đi về nghỉ ngơi, ngày mai lại nói tiếp.”

Thẩm Chỉ Ngọc gật gật đầu, vừa định đẩy xe lăn, bắp chân bỗng truyền đến một trận đau đớn, giống như có vàn ngàn gai nhọn đâm vào trong thịt, thậm chí co rút co rút mà lan đến bắp đùi.

“A…” Y bấu chặt đùi, sắc mặt đều trắng.

Lạc Tầm Phong đã nhìn thấy cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần, “Chân đau?” Hắn lập tức bế người lên, chạy đến phòng của Lục Tri Niên, “Ngươi nhịn một chút…”

Lục Tri Niên ngủ mơ mơ màng màng, bị Lạc Tầm Phong bế người xông vào làm cho giật mình.

“Lục tiền bối, người mau xem,” Lạc Tầm Phong cuống quýt, “Chân Chỉ Ngọc lại đau!”

Lục Tri Niên ngáp nói: “Không có gì… thuốc ngâm nhiều ngày sẽ dần dần bức độc ra, thấy đau là bình thường… ta chích chút máu cho y là được rồi… tới, ngồi xuống….”

Lão lấy châm bạc ra, đâm mấy châm vào đùi Thẩm Chỉ Ngọc.

Đau đớn dần lui, Thẩm Chỉ Ngọc vẫn được Lạc Tầm Phong ôm vào trong ngực, dựa đầu vào vai hắn thở gấp khe khẽ.

Thở thở, bỗng nhiên hắn đưa tay sờ lên ngực Lạc Tầm Phong, khó hiểu hỏi: “Vì sao tim ngươi đập nhanh như vậy?”

Lạc Tầm Phong: “…” Hơi thở ngươi phun vào cổ ta…

“Vừa rồi… chạy gấp quá…”

Đêm nay, Lạc Tầm Phong tim đập quá nhanh thật lâu cũng không thể bình tĩnh, lăn lộn khó ngủ, cuối cùng dứt khoát bò dậy vẽ lại chân dung của Trình Phục.

Sáng hôm sau, hắn đưa bức họa cho Thẩm Chỉ Ngọc xem.

Thẩm Chỉ Ngọc liếc mắt một cái liền nhận ra, người trên bức họa quả thật là Diêu Tùng.

Lục Tri Niên đi tới xem tình hình Thẩm Chỉ Ngọc, vừa nhìn bức họa kia, giật mình nói: “Này không phải là nghĩa tử của Thừa Dương vương sao?”