Sắc Xuân Nhập Rượu

Chương 37




Sau khi bọn họ ăn sáng xong đang muốn đi tìm Lục Tri Niên, người của nha môn vội vàng chạy tới, nói Trình Phục mang theo thuốc nổ lẻn vào nha môn, bắt đi Thừa Dương Vương, lại dùng cái này uy hiếp Chu Hoài Sơn mở cổng thành, thả gã đi.

Cổng Vân Châu thành từ sau khi Trình Phục chạy thoát liền phong tỏa. Phùng An nhận tội, nói lão bởi vì hai năm trước lỡ tay đẩy ái thiếp của Thừa Dương Vương vào ao sen chết đuối, lại trùng hợp bị Trình Phục nhìn thấy, mới bị ép cùng nhau hợp mưu*, hại chết Thừa Dương Vương Thế tử.

(*合谋 góp ý kiến cùng mưu toán.)

Thừa Dương Vương đã đánh gãy hai chân Phùng An, để lại cho lão một hơi, nói muốn dẫn gã về Thừa Châu, để cho lão dập đầu nhận sai ở trước linh cữu của Thế tử. Lại lệnh cho Chu Hoài Sơn truy bắt Trình Phục, nói sống phải thấy người, chết phải thấy xác.

Thật không nghĩ tới, tự Trình Phục lẻn vào nha môn, lấy Thừa Dương Vương làm con tin, nghênh ngang yêu cầu ra khỏi thành.

Nhưng Trình Phục không nghĩ tới, Thừa Dương Vương tình nguyện đồng quy vu tận với gã, cũng không muốn buông tha gã. Mối thù giết con, sớm đã bức điên vị lão nhân tuổi hơn nửa trăm này. Bọn họ ở nửa đường lôi kéo dây dưa, không biết sao, không cẩn thận bật cháy thuốc nổ, lưỡng bại câu thương.

Lúc Lạc Tầm Phong chạy tới nha môn, đại phu đã xem vết thương của hai người, Thừa Dương Vương mặc dù giữ được tính mạng, nhưng vết thương không phải nhẹ, sợ là quãng đời còn lại đều phải vượt qua trên giường. Cả người Trình Phục bị bỏng nghiêm trọng, đã là hấp hối.

Lạc Tầm Phong đi xem gã, thấy cả người gã gần như quấn đầy băng vải, hơi thở mỏng manh.

Gã là Trình Phục, cũng là Diêu Tùng.

Diêu Tùng vừa thấy là Lạc Tầm Phong, nhếch môi nói: “Yên tâm đi, ta sẽ chết, nói cho Thẩm Chỉ Ngọc, không cần y ra tay.”

Lạc Tầm Phong không nói gì, một lúc sau, hỏi: “Thừa Dương Vương là nghĩa phụ của ngươi, vì sao ngươi phải giết Thế tử?”

“Nghĩa phụ?” Diêu Tùng cười nhạo, “Ông ta chưa từng coi ta là nhi tử? Ta giết người bán mạng cho ông ta, cuối cùng nhận được là gì? Cái gì ông ta cũng muốn để lại cho tên ma ốm kia!”

Lạc Tầm Phong nói: “Thừa Dương Vương xem con như mạng, ngươi đây là tự chặt đường sống.”

“Đúng vậy a, xem con như mạng, ông ta tình nguyện đồng quy vu tận với ta, cũng muốn báo thù cho đứa con bệnh của ông ta.” Diêu Tùng giống như tự giễu, “Đều là làm cha, người ta gọi là phụ thân, lại thậm chí không biết có đứa con trai này.”

Lạc Tầm Phong nhíu mày hỏi: “Lúc ngươi vào Lưu Vân sơn trang, không phải nói mình là cô nhi?”

“Không khác gì cô nhi,” Diêu Tùng nói, “Ngay cả mẹ ta ông ta cũng không nhớ rõ. Sáu năm, ta ở Lưu Vân sơn trang sáu năm, nhưng thẳng đến khi ông ta chết, cũng không nhận ra ta.”

Lạc Tầm Phong: “Cha ngươi là người của Lưu Vân sơn trang?”

Diêu Tùng chậm rãi quay đầu, nhìn Lạc Tầm Phong, nói: “Tính tính, Thẩm Chỉ Ngọc phải nên gọi ta một tiếng huynh trưởng.”

Lạc Tầm Phong giật mình: “Cái gì?”

“Ta là nhi tử của Thẩm Bắc Chước, nhị thúc của y.” Diêu Tùng nói, “Mẹ ta chỉ là một nha hoàn của một gia đình thương nhân ở Lịch Châu, không danh không phận, Thẩm Bắc Chước đại khái quay đầu liền quên nàng, nàng lại nhớ ông ta cả đời, trước khi chết còn bảo ta đi tìm ông ta.”

“Nhưng tìm được thì sao, ta còn không làm ông ta để bụng bằng một con dế. Có chuyện gì tốt ông ta cũng chỉ nhớ tới Thẩm Chỉ Ngọc, ta lại tính là gì, một kẻ không liên quan mà thôi, cũng chỉ khi đấu dế với ông ta, ông ta mới có thể nhìn ta nhiều một chút.”

“Nhưng những thứ này có liên quan gì tới Thẩm Chỉ Ngọc?!” Lạc Tầm Phong căm giận nói, “Vì sao ngươi phải hại y?!”

“Ta bất bình!” Diêu Tùng căm hận nói, “Dựa vào cái gì nhiều người đối tốt với y như vậy?! Y có cha, có nhị thúc, còn có sư phụ, vừa xụ mặt liền có người tới dỗ. Nhưng nào có ai biết ta sống như thế nào?! Ta nhận hết khuất nhục, không người quan tâm, thành con hoang ở trong miệng người khác! Đây đều là Thẩm gia bọn họ thiếu nợ ta, Lưu Vân sơn trang phải là của ta, ta chỉ là cướp lại thứ thuộc về mình, có gì không đúng?! Ta hận bọn họ, ta muốn Thẩm Bắc Chước ở dưới suối vàng cũng không được bình an!”

Lạc Tầm Phong bỗng nhiên nói: “Ngươi có từng nghĩ tới, không phải Thẩm nhị gia không nhận ra ngươi, chính là không dám nhận ngươi hay không?”

Diêu Tùng: “Ngươi có ý gì?”

Lạc Tầm Phong nhớ tới, Thẩm Chỉ Ngọc đã từng nói với hắn, sở dĩ không lấp lối bí mật đằng sau núi, là vì Thẩm Bắc Chước trước khi qua đời đã gửi gắm, ông nói, Tùng nhi rất thích lối bí mật kia, đi ra ngoài từ chỗ đó, có thể nhìn thấy một tảng cỏ rậm, có rất nhiều dế…

“Vậy thì thế nào?!” Diêu Tùng cắn răng nói, “Ông ta vốn dĩ cũng là vì ta biết đấu dế mới mang ta về! Một con dế còn quan trọng hơn ta!”

“Ta cũng là suy đoán, có tin hay không là tùy ngươi.” Lạc Tầm Phong xoay người đi ra ngoài, nghe thấy Diêu Tùng ở sau rống, “Đời này ta cũng sẽ không tha thứ ông ta!”

Đêm đó, lúc nha dịch chịu trách nhiệm nấu thuốc đưa thuốc đến, phát hiện Diêu Tùng đã tắt thở.

Lại qua mấy ngày, Thừa Dương Vương cũng lên đường trở về Thừa Châu. Lúc đến ông mặt đầy phẫn nộ, lúc đi bụi trắng tóc mai.