Sai Giới Tính Đúng Tình Yêu

Chương 23: Hoán Đổi Sai Lầm






Trong khi đó thì ở tại một nhà kho cũ, Kim Duyên đang bị Thanh Tâm trói vào một chiếc ghế và dùng một chiếc khăn nhét vào miệng của cô.

Kim Duyên sau khi nghe cuộc trò chuyện của Thanh Tâm và Khánh Vân thì người cọ quậy liên tục cũng như là nói trong khó khăn.

Thanh Tâm sau khi nói chuyện xong thì cũng quay sang Kim Duyên
- Sao vậy? Có gì muốn nói với tôi à? – Thanh Tâm nham nhở hỏi, sau đó cũng ra lệnh "Tao muốn nghe nó nói".

Mấy đứa đàn em liền làm theo, rút cái khăn trong miệng Kim Duyên ra.

Cô lập tức nói ngay "Thanh Tâm! Người gây thù chuốc oán với cô là tôi, không phải Khánh Vân.

Cô lôi em ấy vào làm gì? Hơn nữa, em ấy sẽ không đến đây.

Cô không biết Khánh Vân ghét tôi đến thế nào đâu?".

Ả không chút quan tâm đến những lời này của Kim Duyên, trực tiếp nói với một đứa đàn em
- Này, nãy giờ nghe cô ta nói gì chưa? Cô ta nói muốn tao làm gì cô ta cũng được kìa.

Đồ chơi tao cho tụi mày còn không? – Một tên nghe xong liền mỉm cười đê tiện, đồng thời gật đầu.

Hắn ta sau đó cũng tiến lại chỗ Kim Duyên đang mở to cặp mắt kinh sợ nhìn mình, và cố gắng bắt ép cô nuốt vào một viên thuốc.

- Chúng ta cùng chờ 15ph sau để cuộc vui thêm phần hưng phấn nha các anh em! – Hắn ta đứng nói trong tiếng hò reo của tất cả những người ở đây còn Kim Duyên vẫn chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra với mình.

Nhưng khi tên đó vừa dứt lời thì Khánh Vân cũng đạp tung cánh cửa sắt cũ rích và bước vào.

Tất cả đều cầm ống tuýp sắt lên tay theo lệnh của Thanh Tâm.

Khánh Vân nhìn sơ qua tình hình một lượt và bình tĩnh lên tiếng "Hèn thật! Chỉ đấu với một cô gái mà cần phải huy động nhiều thanh niên trai tráng lực lưỡng thế sao, cô Thanh Tâm?".

Ả ta gương mặt hơi giận và cũng đáp trả nó "Mày đã làm tao mất mặt trước bao nhiêu người thì không có lý gì mà hôm nay tao không lấy mạng mày ngay tại đây"
- Ok! Vậy chúng ta trao đổi.


Tôi ở đây với cô, còn cô gái kia sẽ được thả ra – Khánh Vân vừa nói, vừa chỉ tay về phía Kim Duyên đang cọ quậy liên tục trong sợi dây thừng.

Cô không biết tại sao cơ thể mình đang dần nóng lên, cũng như là một cảm giác vô cùng bức rức ập tới với mình.

Thanh Tâm nghe được vậy liền tặng cho Khánh Vân một nụ cười
- Ở đây, tao có tổng cộng 21 thằng đàn em.

Nếu mày có thể tay không một mình đánh gục hết tất cả thì tao sẽ thả bạn gái mày ra.

Còn nếu không...ngày mai xác của 2 tụi mày sẽ được phát hiện ở cái nhà kho này.

Ngay khi Thanh Tâm vừa dứt lời thì Kim Duyên cũng hét lên "KHÔNG ĐƯỢC KHÁNH VÂN!!! EM...!- Kim Duyên đang nói bỗng gục đầu xuống thở dốc liên tục, nói thầm trong miệng "Chuyện gì thế này? Sao cơ thể mình lại nóng như thế?".

Khánh Vân thấy Kim Duyên như vậy liền đồng ý ngay với Thanh Tâm.

Và thế là, từng tên đàn em tay cầm thanh sắt đi lại chỗ Khánh Vân và đánh nhau với nó.

Khánh Vân bình tĩnh dùng quyền cước của mình đánh gục hết tên này đến tên kia.

Nhưng khi chuẩn bị đánh đến tên thứ 10 thì nó bỗng gục xuống.

Thanh Tâm liền làm động tác dừng tay khi thấy Khánh Vân nằm vật ra sàn, quằn quại vì đau.

Nhưng ả lại không để ý rằng: Kim Duyên hiện tại cũng giống hệt Khánh Vân.

Nó nằm dưới nền đất, miệng nói trong khó khăn "Không được! Không...thể...đổi lại vào đúng lúc này được..."
Thế nhưng, chỉ 1ph sau thì nó và cô cùng hét lên "ÁAAAAAAAAAAAAA" và bất tỉnh.

Mấy đứa đàn em thấy vậy thì bất ngờ hỏi Thanh Tâm "Đại ca! Giờ xử lý sao đây?".

Thanh Tâm cặp mắt lạnh lùng nhìn Kim Duyên và Khánh Vân đang cùng bất tỉnh thì cũng nói "Tùy tụi mày", xong cũng toan bước ra khỏi đây thì thấy Kim Duyên đang ngồi trên ghế dần mở mắt ra.

- Tỉnh rồi hả? – Thanh Tâm quay lại nói với Kim Duyên.

Gương mặt cô lập tức trắng bệch đi, mồ hôi thì tuôn ra liên tục "Tại sao? Tại sao lại đổi lại vào thời điểm này được cơ chứ? Nhưng sao...trong cơ thể chị ấy mình lại cảm thấy khó chịu và nóng bức như thế này?".

Liền sau đó thì Kim Duyên trong thân thể Khánh Vân cũng loạng choạng đứng dậy, lấy tay xoa đầu mình.

Khoảnh khắc cô biết mình vừa tráo đổi với nó thì Kim Duyên lập tức kinh hãi
- Tiếp tục đi – Thanh Tâm ra lệnh với thằng đàn em thì hắn liền xông đến Khánh Vân nhưng thực ra là Kim Duyên.

Khánh Vân trong cơ thể Kim Duyên liền hét lên "KHOAN!!!", làm hắn cũng dừng lại.

Khánh Vân sau đó cũng bình tĩnh nhất có thể để không làm lộ chuyện này
- Thanh Tâm! Tôi vừa mới nghĩ ra cách này hay lắm.

Bây giờ, cô bắt trói Khánh Vân lại đi để đổi với tôi.

Cô thử nghĩ xem, Khánh Vân vừa đẹp hơn tôi, vừa "ngon" hơn tôi.

Cô nhìn xem, mấy đứa đàn em của cô thèm khát Khánh Vân hơn tôi nhiều, đúng không?
Khánh Vân vừa dứt lời thì lẫn Thanh Tâm và Kim Duyên đều đưa cặp mắt bàng hoàng nhìn nó.

Thanh Tâm sau một lúc cũng hỏi Khánh Vân "Không phải cô ta là bạn trai của mày à?".

Khánh Vân hơi khựng lại, rồi cũng đáp trả "Phải, nhưng chúng tôi chia tay nhau lâu rồi.

Hơn nữa, tôi cũng đâu có yêu thương gì cô ta.

Tôi chỉ lợi dụng cô ta để làm bàn đạp tiến thân của mình thôi.

Tại cô ta ngu ngốc nên mới bị lừa.

Giờ thì cô chọn đi: Giữa Khánh Vân và tôi, biến ai thành "đàn bà" sẽ khiến đàn em cô sung sướng hơn?"
Thanh Tâm đăm chiêu lại còn trong khi đó Kim Duyên trong thân thể Khánh Vân không biết tự lúc nào đã khóc.


"Nguyễn Trần Khánh Vân! Đây mới chính là những lời thật sự mà em muốn nói cho chị nghe, phải không? Kim Duyên...Mày đúng là một con ngốc.

Mày giữ gìn trái tim của mày trong 29 năm làm chi để rồi đi yêu một đứa con gái không ra gì thế này?...".

Kim Duyên cứ đứng chết lặng như thế thì bỗng nghe Thanh Tâm ra lệnh "Cởi trói cho cô ta"
Mấy đứa đàn em liền cởi trói cho Khánh Vân.

Nó đứng dậy thì lập tức bám vào thành ghế, thở dốc liên hồi "Khó...khó chịu quá!!! Mình...mình sao lại nóng thế này?".

Khánh Vân sau đó cũng bước trong khó khăn đến chỗ Kim Duyên với gương mặt đã lấm tấm những giọt nước mắt.

Thấy vậy, Thanh Tâm không chần chừ ra lệnh cho đàn em "Hàng ngon đó.

Tụi mày chơi tự nhiên"
Kim Duyên nghe được vậy liền nở nụ cười chua xót với Khánh Vân "Hừ! Dù gì tôi cũng đang trong cơ thể em nên tôi chẳng mất mát gì cả.

Những ngày qua, tôi đúng là có mắt như mù nên mới đâm đầu vào em.

Giờ thì tốt rồi.

Cảm ơn em, đã cho tôi biết được câu trả lời thực sự trong trái tim em, Nguyễn Trần Khánh Vân!"
Kim Duyên nói xong thì cũng buông xuôi tất cả khi thấy gần 6 người đàn ông đang nham nhở tiến lại chỗ nó và cô đang đứng.

Khánh Vân vừa thở ra, vừa nói "Chị...chị...vừa mới nói cái quái gì thế?".

Kim Duyên chưa kịp trả lời thì bỗng thấy Khánh Vân bế mình lên.

Cô còn đang bất ngờ thì nó cũng nói trong khó khăn "Đ...đá".

Kim Duyên hỏi ngược lại "Huh?"
- TÔI KÊU EM ĐÁAAA – Khánh Vân bỗng hét lên làm Kim Duyên giật mình và lập tức đá vào một tên.

Nó thấy một tên đã ngã xuống thì tiếp tục dùng chút sức lực cuối cùng xoay cô vài vòng cho cô hạ thêm vài tên nữa thì cũng nằm ngục xuống sàn.

Kim Duyên lúc này mới biết lý do thật sự khiến Khánh Vân nói những lời lúc nãy thì lập tức ngồi xuống, đưa tay sờ lên trán nó thì thấy người nó nóng bừng bừng lên.

"Khánh Vân! Em..." – Kim Duyên hỏi đầy quan tâm nhưng lại bị Khánh Vân dùng tay gạt ra "Tránh xa tôi ra".

Cô hơi bất ngờ, nhưng Thanh Tâm lại lắc đầu một cái ra ám hiệu cho tụi đàn em tiếp tục công việc của mình.

Tụi nó liền buông thanh sắt xuống và cởi khóa quần ra.

Kim Duyên cứ bận lo lắng cho
Khánh Vân nên không chút để ý đến tình huống nguy hiểm hiện tại.

Khánh Vân ngước lên thấy cảnh này thì miệng nói thầm liên tục "Chị...Mâu Thủy! Mau lên".

Những tên đó cứ tiến thật gần lại chỗ Kim Duyên và Khánh Vân với những nụ cười biến thái thì đột nhiên
- Tất cả đứng im! Giơ 2 tay lên! – Một đám đông cảnh sát ập vào cùng Mâu Thủy, Hương Ly và Hoàng Yến.

Ai nấy cũng đều quỳ xuống, gương mặt đầy sự sợ hãi, trong đó có cả Thanh Tâm.

Mâu Thủy sau đó cũng bước từng bước thật căm phẫn đến chỗ ả, và...Chát~~~ Mâu Thủy thẳng tay tát mạnh vào mặt Thanh Tâm đồng thời ngồi xuống, lạnh lùng nói với ả "Này! Đống phân như mày mà dám cả gan động vào em gái của tao thì mày tự xác định tương lai phía trước của mày luôn đi!"
Mâu Thủy cảnh cáo Thanh Tâm xong thì cũng bình tĩnh đứng lên, nói "Cảm ơn ngài cùng những học viên của mình đã giúp chúng tôi.

Chuyện hôm nay, chúng tôi sẽ tính sau với cô gái này"
Cảnh sát lập tức ra lệnh áp giải tất cả.

Mâu Thủy liền quay lại Khánh Vân hỏi "Khánh Vân, em có sao không?" – Kim Duyên lắc đầu nhưng khi nhìn qua bên cạnh thì "Khánh Vân, em ấy đi đâu rồi?".

Kim Duyên lập tức chạy ra ngoài trong cái nhìn ngỡ ngàng của 3 người tại đây.

Kim Duyên vừa rời khỏi thì cũng thấy Khánh Vân bám thật chặt vào bức tường, chân vừa lếch, còn tay thì ôm chặt lòng ngực mình.

Cô lập tức chạy ngay lại chỗ nó "Khánh Vân! Em bị làm sao vậy?" – Kim Duyên hỏi tiếp thì cũng bị Jiyeon đẩy ra một lần nữa "TÔI BẢO EM TRÁNH XA TÔI RA!"- Khánh Vân bỗng hét lên làm gương mặt Kim Duyên cắt không ra chút máu.


Cô lấp bấp "Em...em vừa mới gọi chị là em sao?"
Khánh Vân không trả lời, đứng dựa cả thân người vào bức tường, thở dốc.

Sau một hồi bình tĩnh lại thì Kim Duyên cũng dìu nó lên xe taxi.

Ngồi trên xe, nhìn sang thấy Khánh Vân ngày càng trắng bệch ra làm Kim Duyên lo lắng "Không ổn rồi.

Từ đây về nhà mình hay Khánh Vân cũng đều xa hết..." – Kim Duyên đang nói thì bỗng đập vào mắt cô là hình ảnh một cái khách sạn ở đối diện đường.

Không chần chừ, Kim Duyên đỡ Khánh Vân rời khỏi xe và dìu nó bước trong khó khăn đến làm thủ tục nhận phòng ở khách sạn.

Tiếp tân ở đó cứ liên tục nhìn Khánh Vân rồi cũng nhìn sang Kim Duyên và chính cô cũng không biết tại sao.

Cô ta sau đó cũng đưa chìa khóa phòng cho Kim Duyên cùng một lời nói thầm "Bị bỏ thuốc rồi"
Trong khi đó thì Kim Duyên vừa dìu Khánh Vân đi, vừa đưa mắt kiếm số phòng của mình.

Nhưng ngay khi cô định tra chìa vào phòng thì bỗng bị Khánh Vân đẩy mạnh vào bức tường ở trước cửa phòng.

Cô giương cặp mắt kinh hãi lên nhìn nó.

- Tôi đã bảo em cút đi rồi phải không? – Khánh Vân đằng đằng sát khi hỏi Kim Duyên khi tay nó đang ngày càng ép chặt cô vào bức tường hơn.

Kim Duyên khẽ nhăn mặt vì đau, nhưng cũng giữ bình tĩnh trả lời "Khánh Vân! Em bị thế này là vì chị.

Nên dù em có đuổi, chị cũng không đi đâu.

Không nói nhiều nữa, mau vào trong nhanh lên.

Chị đắp nước nóng cho em thì em sẽ khỏe lại ngay thôi"
Kim Duyên nói xong thì cũng đẩy Khánh Vân ra, toan mở cánh cửa bước vào trong thì lại bị nó đẩy sát dính vào bức tường một lần nữa.

"Có chịu đi không?" – Khánh Vân hỏi trong khi tay vừa cởi một chiếc nút áo của cô ra.

Thật ra, nó chỉ cởi áo của chính mình nhưng cũng đủ khiến Kim Duyên ngạc nhiên tột độ.

- Không! – Kim Duyên sau một hồi cũng cứng rắn đáp trả.

Khánh Vân nghe được vậy thì lập tức kê sát mặt mình đặt song song với mặt cô "Là do em tự lựa chọn nên cũng đừng trách tôi".

Nói xong thì nó tiến lại gần cô hơn thì bỗng thấy cô hơi quay mặt mình đi
- Chị hoàn toàn chỉ muốn chăm sóc cho em chứ không hề muốn "lên giường" với em đêm nay.

Hơn nữa, chị cũng không muốn biến mình thành một con ngốc cho em tự ý chơi đùa.

Với lại, chị đã suy nghĩ kỹ lại rồi.

Nếu em chỉ muốn tìm một nô lệ tình dục thì xin lỗi chị không thể đáp ứng được.

Khi nào, em thật sự cần tình yêu của...!
Kim Duyên đang nói thì lập tức im ngay vì...môi của Khánh Vân.

.