Sáng Lên Trường, Tối Lên Giường

Chương 161: Ta Giúp Cháu Trốn Khỏi Đây




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.



Ở phía Tôn Bách Thần, hắn đã nghe qua tin tức cuộc họp báo.

Hắn gọi điện thoại cho Linh Châu mà bà không tắt máy.

Hắn trầm ngâm suy nghĩ, nhớ lại thái độ gay gắt và những lời nói kỳ lạ của mẹ mình vào tối qua, lần đầu tiên hắn thật sự không hiểu được trong lòng bà đang cất giấu điều gì!
Điện thoại của Tôn Bách Thần vang lên, đầu dây bên kia chính là thuộc hạ của hắn.

Mất rất lâu, cuối cùng bọn họ cũng tra ra được vị trí Tôn Ninh Ninh giấu Mạn Nghiên.

“Ba người lập tức xuất phát đến đó, chờ tôi ra lệnh.

Không được phép manh động!”
Ánh nắng mặt trời tràn qua khung cửa sổ, chiếu rọi vào nền nhà màu trắng lạnh toát, trải dài trên hai cơ thể đang nằm co quắp, sức cùng lực kiệt.


Khóe mi Mạn Nghiên giật giật, con mắt dần dà mở ra.

Thử ánh sáng mặt trời chiếu vào hốc mắt, cô theo bản năng giơ tay che lại.

Mạn Nghiên gương mình ngồi dậy, đập vào mắt cô chính là vũng máu khó dưới sàn.

“Bác, bác ơi.”
Mạn Nghiên vội lật người đàn ông đang nằm sấp trên nền đất, cô không khỏi bịt chặt miệng kinh ngạc.

Người đàn ông làm vườn bình thường che kín hết mặt mũi này, thì ra để giấu đi khuôn mặt xấu xí, chằng chịt vết sẹo bỏng.

Mạn Nghiên lấy lại bình tĩnh, ngón tay run rẩy đưa đến lỗ mũi của ông ấy, không ngừng cầu nguyện.

Chỉ khi xác định ông ấy vẫn còn hơi thở, cô mới thả lỏng hơn một chút.

Xem xét vết thương trên đầu của ông, miểng chai đâm vào rất sâu, miệng vết thương rộng lòi cả phần thịt bên trong, nhưng may mắn máu đã ngừng chảy.

Mạn Nghiên không bị trói nữa, cô chạy đến cánh cửa phòng, định mở ra nhưng không được.

Cửa đã bị khóa từ bên ngoài, chẳng trách bọn họ không thèm trói cô lại.

Mạn Nghiên vào trong nhà vệ sinh tìm nước.

Cô khát đến khô cả cuống họng, trực tiếp ghé miệng gần vòi nước lạnh, uống ừng ực đến sặc.

Cô vuốt dọc cổ cho qua cơn tức ngực, rồi lấy cái khăn mặt vắt trên thanh treo đồ, vội vàng giặt sạch, mang ra lau cho mặt cho ông chú kia.

Cô lau cả vết máu trên trán ông, rồi xé toạc hai ống tay áo trên người mình, nối chúng lại với nhau để băng bó vết thương trên đầu ông.

Ông tỉnh dậy, hơi thở yếu ớt.


Ông nắm chặt lấy bàn tay Mạn Nghiên, ánh mắt biểu thị sự gấp gáp, như muốn nói với cô điều gì quan trọng lắm.

Cô đỡ ông dậy, ngồi tựa vào thành giường.

Ông dùng ánh mắt cầu khẩn như sợ rằng nếu mình không nói sẽ không còn cơ hội nữa.

Bàn tay đưa ra trước mặt, bắt đầu ra dấu hiệu.

[Giúp ta một việc.

Xin cháu!]
“Bác cứ nói đi, nếu được cháu sẽ giúp.”
Ông sờ xuống dưới chân mình, tháo chiếc ủng bên trái ra.

Ở dưới lớp đế cao su bị rạch một đường, đủ để nhét vừa một vật nhỏ như USB.

Ông lấy nó đưa cho Mạn Nghiên, lồng ngực đập lên từng tiếng bình bịch.

[Nhất định phải đưa nó cho cậu chủ.

Hứa với ta.

Làm ơn!]
Tuy Mạn Nghiên không biết nó là gì, nhưng vẫn cất vào trong túi quần.

Ông gật đầu, bất giác đưa tay sờ lên khuôn mặt sần sùi của mình, khẽ thở dài.

Bên trong chiếc USB chính là chứng cứ tố cáo Tôn Ninh Ninh là chủ mưu trong vụ hỏa hoạn mười sáu năm về trước ở Tôn gia.


Đó không phải là tai nạn rò rỉ khí gas như cảnh sát kết luận, mà là âm mưu có chủ đích của người con gái máu lạnh mang họ Tôn kia.

Ông ấy là Niên Khắc - vệ sĩ riêng nhà họ Tôn.

Năm đó ông mang vết bỏng đầy mình, liều mạng trốn khỏi bệnh viện để tránh sự truy sát của Tôn Ninh Ninh.

Cô ta biết ông có thẻ nhớ của camera ghi lại thủ thuật gây án của mình nên mới muốn giết người diệt khẩu.

Trong lúc trốn chạy, Niên Khắc kiệt lực ngất ở trên đường, may mắn được người tốt giúp đỡ, cưu mang về nhà.

Sau khi tỉnh lại, ông vừa bị câm vừa mất trí nhớ, nên người cứu ông đã giấu nhẹm việc ông bị người ta truy sát, cốt để cho ông không gặp nguy hiểm.

Ba năm trước, Niên Khắc nhớ lại mọi chuyện, ông bắt đầu dành thời gian tìm hiểu về Tôn gia.

Sau một loạt đấu tranh tư tưởng, Niên Khắc quyết định quay về vạch tội Tôn Ninh Ninh
Bây giờ rơi vào hoàn cảnh này, Niên Khắc không biết mình có thể an toàn rời khỏi đây không, nên phó mặc mọi chuyện cho Mạn Nghiên.

Ông tin tưởng cô gái lương thiện này, hi vọng cổ có thể đem chiếc USB kia đến tay Tôn Bách Thần.

[Ta giúp cháu trốn khỏi đây.]
“Bác có cách gì sao?” Mạn Nghiên ngạc nhiên.

.