Sao Rơi

Chương 25: Chương 25





"Đi ngủ đừng nên đeo tai nghe.

" Thẩm Hòe Tự trả earphone cho hắn, nghiêm túc nói, "Không tốt cho thính lực đâu.

"
Kỷ Xuân Sơn cất cặp tai nghe đi, "Ừ" một tiếng.

"Sao trông cậu có vẻ mệt thế.

" Thẩm Hòe Tự chưa từng thấy qua dáng vẻ ỉu xìu uể oải của Kỷ Xuân Sơn bao giờ, "Tối hôm qua ngủ không ngon à?"
"Ừm.

"
"Vậy cậu mau ngủ đi.

" Thẩm Hòe Tự duỗi tay tắt đèn.

"Không cần.

" Kỷ Xuân Sơn giữ chặt tay áo anh, nhíu mày lắc đầu, "Tôi ngủ không được.

"
Kỷ Xuân Sơn ngày thường rất tự tin sáng láng, lúc này lại có bảy phần lười nhác ba phần ngơ ngẩn, cứ như đây mới là trạng thái nguyên bản của hắn.


Thẩm Hòe Tự buông tay, bất đắc dĩ hỏi: "Thế bây giờ nên làm sao?"
Kỷ Xuân Sơn thấp giọng: "Cậu nói chuyện với tôi một lát đi.

" Ngữ khí mềm mại, giọng nói trầm khàn như đang làm nũng.

Thẩm Hòe Tự sửng sốt, trần đời này người duy nhất anh từng dỗ chỉ có mẹ ruột, thử thách ngày hôm nay có vẻ hơi khó rồi.

Anh chui vào túi ngủ của mình, nằm nghiêng quay mặt về phía Kỷ Xuân Sơn, đồng thời vỗ vỗ vào túi ngủ của đối phương ra hiệu hắn cũng nằm xuống: "Muốn nói chuyện gì?"
Kỷ Xuân Sơn nằm về chỗ cũ đối diện anh, do dự nửa ngày mới nặn được một câu "Không biết".

Thẩm Hòe Tự: "! "
Lần đầu tiên trong đời anh nảy ra ý nghĩ phải xin Đoàn Triết giúp đỡ.

Trong lều yên tĩnh mất vài phút, rốt cuộc Kỷ Xuân Sơn lục lọi trong não bộ tìm ra được một câu hỏi có ích: "Cậu còn lạnh không?"
"Không lạnh.

"
"Có mệt không?"
"Không mệt, thường ngày tôi ngủ muộn lắm.

" Thẩm Hòe Tự hoài nghi hôm nay Kỷ Xuân Sơn bị Đoàn Triết lây bệnh nói nhảm.

"Ngủ ít quá sẽ bị ngốc đi đấy.

"
"Kỷ Xuân Sơn, trời bị cậu nói cho sập xuống rồi kìa.

"
Kỷ Xuân Sơn nhắm mắt lại cười thầm mấy tiếng.

"Phong thư tình kia, cậu đã xem chưa?" Thẩm Hòe Tự cảm thấy không cần thiết phải trốn tránh vấn đề này nữa.

"Không xem.

"
"Xem xong cậu còn phải trả lời người ta, cứ dùng dằng mãi không chịu xem là có ý gì?"
Kỷ Xuân Sơn nửa hé mắt ra hỏi: "Thế bây giờ tôi xem luôn nhé?" Nói xong lập tức muốn đứng dậy lấy ba lô.

Thẩm Hòe Tự vội vàng đè hắn lại: "Đừng đừng đừng, đừng xem trước mặt tôi, xấu hổ lắm.

"
Kỷ Xuân Sơn lại hỏi: "Có phải do cậu viết đâu, xấu hổ làm gì?"
Thẩm Hòe Tự: "! "
Hình như hắn nói rất có lý, không cãi được.


"Cậu không cần làm ông tơ bà nguyệt cho tôi đâu.

" Kỷ Xuân Sơn sột soạt thay đổi tư thế thoải mái trong túi ngủ, nhắm mắt lại, "Người tôi thích không phải Tưởng Mộng Nam.

"
Thẩm Hòe Tự chấn động: "Thế thì là ai? Trong lớp mình luôn à?"
Kỷ Xuân Sơn lẩm bẩm: "Bài này thất sách rồi.

"
Thẩm Hòe Tự không ngờ mình tùy tiện nói bậy một câu lại trúng chóc, tiếp tục truy vấn: "Ai thế?"
Kỷ Xuân Sơn không trả lời, hàng lông mi hơi rung rung như đã ngủ.

Mưa to nện ầm ầm trên đỉnh lều, ngọn đèn vàng ấm nhẹ nhàng lay động, quang cảnh trong lều tranh tối tranh sáng.

Thẩm Hòe Tự đợi nửa ngày không đợi được đáp án bèn đứng dậy tắt đèn đi, trước mắt lập tức rơi vào bóng tối.

Chiếc lều ngăn mưa cách gió, một góc vừa ẩm ướt vừa ấm áp này là cảng tránh gió của bọn họ.

Giữa không gian tràn đầy yên tâm, Thẩm Hòe Tự tìm thấy một tia buồn ngủ, anh cuộn người vào túi chỉ lộ nửa cái đầu ra.

"Thẩm Hòe Tự.

" Trong bóng đêm, Kỷ Xuân Sơn đột nhiên lên tiếng.

"Hửm?"
"Có lẽ tôi! " Giọng Kỷ Xuân Sơn khàn khàn có vẻ như thật sự rất mệt, một câu phải nói đứt quãng hai lần, "Sinh ra là để! gặp cậu ấy.

"
Thẩm Hòe Tự suýt nữa thì điên mất: "Đúng là gần mực thì đen, cậu bị Đoàn Triết lây bệnh không nhẹ đâu.


"
"Hả?"
Thẩm Hòe Tự khẩn khoản: "Tôi cầu xin hai người đấy, đừng bất thình lình đọc lời thoại trong phim hoạt hình nữa.

"
"Tôi tưởng cậu không xem.

"
"Tôi không xem thật, nhưng mỗi ngày Đoàn Triết lải nhải bên tai tôi quá đủ rồi.

"
Tiếng cười của Kỷ Xuân Sơn cũng khàn khàn: "Ừ, sau này không đọc nữa.

"
- -------------------
Lời tác giả:
"Có lẽ tớ sinh ra là để gặp cậu.

" ——《EVA》, Nagisa Kaworu
Trích từ tập 24 TV series, câu này là Kaworu nói với nam chính Shinji.

Trong bản movie rebuild cũng có một cảnh nổi tiếng tương tự, cả hai nằm giữa khu phế tích nhìn lên bầu trời sao, Kaworu nói với Shinji: "Tớ sinh ra là để gặp cậu đấy.

".