Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được?

Chương 114




114. Lễ khai giảng

Sau khi khai giảng, Tuỳ Hầu Ngọc và Hầu Mạch cuối cùng cũng phải ăn quả đắng.

Tang Hiến và Nhiễm Thuật thì không sao.

Sau khi khai giảng, Âu Dương Cách cần chuẩn bị cho buổi lễ tựu trường, vô cùng bận rộn, nhưng vẫn dành thời gian để gặp Hầu Mạch và Tuỳ Hầu Ngọc.

Đi học lại, hai người kia vẫn ngồi chung bàn học. Âu Dương Cách vào phòng học, khoanh tay trước ngực nhìn hai người, một hồi lâu cũng không nhúc nhích. Giống như một bên đang nhìn bọn họ, một bên đang hoài nghi nhân sinh.

Không nói việc hai người con trai yêu đương, hai thằng nhóc này lại  ở dưới mí mắt hắn chèn ép nhau lại thành một cặp đấy. Màn giới thiệu căng thẳng đến mức muốn đánh nhau ông còn nhớ đâu rồi, quay đầu lại một cái liền ân ân ái ái rồi à?

Ông hoàn toàn trở thành một nhân chứng trong chuyện này.

Thôi kệ đi, hai đứa kia dường như không phải lo lắng về học tập hay thể thao, bọn nó có thể giúp đỡ lẫn nhau.

Nhưng dù thế nào đi nữa thì nó cũng không chính đáng, đây chẳng phải là một ví dụ tiêu cực sao?

Âu Dương Cách thật sự rất đau đầu với hai người này.

Tuỳ Hầu Ngọc và Hầu Mạch bị nhìn chằm chằm vào khiến cả da đầu tê dại, bọn họ chỉ có thể ngoan ngoãn đọc sách, chỉ cần ở trước mặt Âu Dương Cách thì họ sẽ trở thành hai con chim cút.

Cuối cùng Âu Dương Cách chỉ nói: “Hầu Mạch, em lại đây.”

Hầu Mạch khẽ hỏi: “Sao vậy thầy?”

“Đến đây!” Âu Dương Cách nói xong liền đưa Hầu Mạch ra khỏi phòng học.

Tuỳ Hầu Ngọc nhìn Âu Dương Cách  đưa Hầu Mạch đi, trong lòng hơi hồi hộp, tim đập loạn xạ, hai mắt khóa chặt ở cửa ra vào.

Nhiễm Thuật cuối cùng cũng dám quay đầu, khẩn trương hỏi: “Cách Cách, Cách Cách sẽ không phải là muốn cầm gậy đánh uyên ương chứ?”

“Hình như là…” Tùy Hầu Ngọc hơi hối hận vì không giấu Âu Dương Cách rồi.

“Cách Cách, Cách sẽ không dùng học bổng để uy hiếp Hầu Mạch chứ?”

“…”Ngay lập tức Tuỳ Hầu Ngọc nắm chặt tay lại.

Cậu không lo lắng không được, định đứng dậy đi qua, có việc gì thì bọn hắn cùng gánh vác, sao lại kêu có một người là sao chứ?

Dù sao sau này có chuyện gì xảy ra, cậu cũng sẽ không rời khỏi Hầu Mạch, chướng ngại bên ngoài không thể ngăn cách bọn họ.

Lúc Tuỳ Hầu Ngọc quyết định đi ra chiến đấu đến cùng thì Hầu Mạch lại quay trở về.

Hầu Mạch bước vào lớp học, tay cầm hai hộp nhuộm tóc, nói: “Cách Cách yêu cầu anh nhuộm lại tóc. Lễ tựu trường không thể đứng trên đài với mái tóc này được.”

Một nhóm những người xung quanh thở phào nhẹ nhõm.

Tuỳ Hầu ngọc rốt cuộc thở ra một hơi, yên lòng rồi.

Tiếp theo Tuỳ Hầu Ngọc duỗi tay cầm lấy thuốc nhuộm tóc nói: “Em nhuộm cho anh?”

“Anh không phải là không tin sự kiên nhẫn của em, nhưng…  sợ lúc em nhuộm nhịn không được mà đánh anh, trên mặt có cái vệt đen rửa không sạch mà đứng ở trên khán đài, còn không bằng để cái đầu màu đay này cho rồi.”

Nhiễm Thuật quay lại cười há há hỏi: “Ái chà, nếu mà Ngọc ca diễn thuyết có phải sẽ đem tóc đi duỗi luôn hay không?”

Hầu Mạch gật đầu lia lịa: “Đúng vậy, Cách Cách nói rằng việc tóc tai thầy ấy biết rõ nhưng mà cũng không thể giải thích với từng bạn học được, vẫn nên làm một hình tượng quy củ.”

Hầu Mạch hất cằm với Đặng Diệc Hành, Đặng Diệc Hành rất nhanh đã hiểu ra, hỏi: “Tao với mày đi phòng tắm nhân viên nhuộm hả?”

“Phòng cắt tóc của trường đóng cửa rồi à?”

” Ừ.”

Tùy Hầu Ngọc ngạc nhiên: “Trong trường còn có tiệm cắt tóc à? ”

Hầu Mạch gật đầu: “Đúng vậy, lúc bắt đầu huấn luyện quân sự, thì con trai phải cạo đầu. Những đứa dài hơn một chút thì bị cạo thành đầu đinh hết. Anh đã bị cạo rồi, sau đó chúng mọc ra vẫn là màu này, Cách Cách sẽ không quan tâm tới. Cái phòng cắt tóc kia chỉ cắt đầu đinh, kiểu khác đều không cắt, cũng không có ai tình nguyện cả, về sau thì dẹp tiệm.”

“Anh… lúc để đầu đinh là cái bọ dạng gì nhỉ?” Tuỳ Hầu Ngọc có hơi tò mò.

Đặng Diệc Hành lấy điện thoại ra, tìm ảnh huấn luyện quân sự năm nhất cho Tuỳ Hầu Ngọc xem: “Đây, ảnh chụp chung sau khi huấn luyện quân sự xong.”

Tuỳ Hầu Ngọc thò tay lấy điện thoại nhìn, liếc nhìn một cái liền nở nụ cười.

Trong một đám khoai tây đen thì chỉ có Hầu Mạch trắng như chưa từng tham gia huấn luyện quân sự, nhưng mà cái đầu này… lại nhìn có vẻ rất đẹp trai?

Cậu nhìn trong chốc lát rất nhanh đã thu lại dáng vẻ tươi cười.

Cậu mơ hồ nhớ rằng năm đó bố Hầu để là kiểu tóc đầu đinh. Hầu Mạch cạo đầu đinh, trên trán có hơi giống bố Hầu năm đó.

Thật khó để người ta không hoài niệm, nhớ lại kỹ niệm cũ.

Cậu đưa điện thoại trả về.

Giờ tự học sớm bắt đầu, Hầu Mạch và Đặng Diệc Hành được cho rời khỏi lớp học đi nhuộm tóc ở phòng cắt tóc..

Âu Dương Cách muốn tìm giáo viên muốn lấy chìa khoá bên trong.

Hai tiết sau Đặng Diệc Hành đã trở về, Hầu Mạch thì đến văn phòng của Âu Dương Cách nói rằng hắn muốn thay đổi bài phát biểu, bài phát biểu đầu tiên lộn xộn quá.

Đặng Diệc Hành cũng đi theo Tùy Hầu Ngọc cười nói: “Bọn tôi đi một đường, đại sư huynh cũng bị nữ sinh trường Thanh Tự phỉ nhổ một đường. Chắc bây giờ nó cũng có bóng đen tâm lý rồi.”

Tùy Hầu Ngọc cũng rất bất đắc dĩ.

Nhiễm thuật cười: “Đúng, đúng rồi, là phúc thì không phải là họa mà là họa thì không thể tránh khỏi.”

Buổi lễ được tổ chức vào tiết hai buổi chiều. Lớp 17 bọn họ vẫn chịu trách nhiệm dẫn các lớp tiến vào hội trường, họ làm việc này quen rồi.

Nhưng mà lần này Hầu Mạch không tham dự, hắn bị Âu Dương Cách bắt một mình trở về ký túc xá, trở về phòng ngủ thay đổi đồng phục, không cho hắn mặc đồ thể thao màu đen.

Lúc Tùy Hầu Ngọc cầm bản đồ chỗ ngồi thì thấy Hầu Mạch mang cà vạt hướng về chỗ hắn đi tới.

Mái tóc vừa nhuộm đen giống như mực vừa bị đánh đổ, tạo ra một nét thật rõ ràng trên tờ giấy trắng như tuyết.

Làn da trắng nõn phối hợp với tóc đen khiến cảm giác về con lai yếu đi một chút, cảm giác về thanh thiếu niên lại mạnh mẽ hơn.

Đồng phục âu phục mặc ở trên người hắn đặc biệt vừa vặn, hạn chế sự phóng túng hàng ngày trong chiếc áo sơ mi trắng, cổ áo mở rộng, hàng cúc vẫn chưa cài hết.

Trên khuôn mặt hắn luôn nở một nụ cười ranh mãnh, làm mờ đi Thanh Phong Minh Nguyệt, làm lu mờ đi đám người ồn ào.

Chỉ có hắn trong đám người vô cùng nổi bật.

Nên nói thế nào nhỉ…

Tùy Hầu Ngọc cảm thấy mái tóc đen này không được tự nhiên cho lắm, cũng hiểu được Hầu Mạch không thích mang âu phục, mặc cái này còn khiến Hầu Mạch có cảm giác lãng tử hơn.

Nhưng mà khi thấy Hầu Mạch đi tới trong nháy mắt ngực cậu còn run lên, là cảm giác tim khẽ hụt mất một nhịp.

Không hiểu tại sao lại cảm thấy Hầu Mạch đặc biệt rất đẹp trai.

Muốn….

Hầu Mạch cầm lấy cà vạt đến trước mặt cậu: “Anh không biết thắt cà vạt.”

“Đến đây.” Tuỳ Hầu Ngọc giao nốt việc xếp đội ngũ cho bạn học của cậu rồi mang theo Hầu Mạch đi đến nhà vệ sinh.

Trong lúc mọi người đang ngồi ở hội trường thì sẽ không có ai ở đây. Cũng vì đã lâu không có ai sử dụng nên chỗ này được dọn dẹp sửa sang lại nhìn rất sạch sẽ trong phòng còn có mùi thơm thoang thoảng.

Tùy Hầu Ngọc giữ lấy cà vạt, đem cổ áo Hầu Mạch dựng thẳng lên, vừa quàng cà vạt qua cổ Hầu Mạch liền kéo cà vạt hắn xuống. Sau đó ngẩng đầu lên hôn hắn.

Hầu Mạch cũng không không từ chối, hơi thở phả ra từ mũi chứng tỏ hắn đang rất vui vẻ.

Tùy Hầu Ngọc cầm lấy dây cà vạt của hắn không cho hắn rời đi, nụ hôn càng trở nên nghiêm túc hơn.

Nam sinh đẹp trai đến mức không rời mắt được này là bạn trai của cậu.

Cậu có thể tùy tiện hôn, tùy tiện đụng vào, còn có thể ngủ chung một chỗ với nhau.

Là của cậu.

Của một mình cậu thôi.

Sau khi hôn đủ, hai người cuối cùng cũng tách ra, trong khi giúp Hầu Mạch thắt lại cà vạt, cậu nói: “Người đại diện học sinh năm nhất là em gái em.”

“Từ Dữu Nhất?”

“Em ấy khá giỏi nhỉ?”

“Ừ ngoại trừ tính cách có chút mềm yếu thì mặt khác không có gì xấu cả.”

“Không sao, từ nay về sau sẽ có hai người anh bảo vệ cho em ấy.”

Tuỳ Hầu Ngọc giúp Hầu Mạch thắt lại cà vạt, nhân tiện sửa sang lại cổ áo sơ mi trắng cho tốt, nói: “Vậy thì thật là cám ơn anh.”

“Đều là người nhà cả mà.” Hầu Mạch cười híp mắt trả lời : “ Được rồi, anh phải đi phát biểu rồi, tí nữa em cũng phải lên trên khán đài lãnh học bổng mà. ”

“Ừ biết rồi.”

Sau khi tách ra, Tuỳ Hầu Ngọc tiếp tục dẫn đầu đội ngũ.

Khi dẫn đội còn thỉnh thoảng nghe được một vài tiếng nghị luận nhỏ ở sau:  “Cậu ấy và Hầu Mạch bên nhau à?”

“Thật không vậy?”

“Cả hai đều đẹp trai thế mà…”

Tuỳ Hầu Ngọc đều giả vờ như không nghe thấy.

Chỗ ngồi của bọn họ vẫn giống như lần trước, lầu hai phía sau vô cùng vắng vẻ.

Nhưng mà chớ nhìn bọn hắn là người lớp 17, vẫn có bốn người đã lấy được học bổng đấy.

Hầu Mạch hạng nhất, Tuỳ Hầu Ngọc và Tang Hiến hạng 2, Tang Hiến còn có phần thưởng bên thể thao.

Tô An Di là hạng 3

“Không tồi nha, Tang Tiểu Hiến.” Nhiễm Thuật trêu chọc Tang Hiến: “Tuy anh đã là bá đạo tổng tài nhưng vẫn là một học sinh ngoan chăm chỉ, tiến bộ hàng ngày nha.”

“Có học bổng sẽ mua đồ ăn cho em.” Tang Hiến đáp.

Nhiễm Thuật nướng mày vui vẻ nói: “Vậy thì về sau anh phải tiếp tục cố gắng.”

“Ừ.”

Tùy Hầu Ngọc cứ nhìn chằm chằm lên khán đài, sau khi Từ Dữu Nhất xuống đài thì người con trai của cậu đi lên.

Vẫn là bộ dạng sải bước hàng ngày, đi đường như thể đang đi chiến đấu vô cùng oai phong.

Hắn đi đến đài cũng không phát biểu ngay mà đem micro giơ lên cao đến tầm 30 cm thì mới coi như thỏa mãn.

Việc này thôi cũng gây ra một trận ồn ào.

“Xin chào mọi người, tôi là Hầu Mạch đến từ lớp 17, cũng là trợ lý của đội trưởng của đội tennis.” Hầu Mạch bắt đầu phát biểu khai mạc.

Sau lời khai mạc, xung quanh Tuỳ Hầu Ngọc vang lên vài tiếng “Đ*”, Đặng Diệc Thành còn thăm dò Tuỳ Hầu Ngọc: “Đây là show ân ái sao? Có còn là người không vậy?”

“Đây mà là show ân ái ấy hả?” Tuỳ Hầu Ngọc khinh thường hỏi.

“Ai còn chưa biết nữa?! A? Ai còn chưa biết?!” Đặng Diệc Thành nói xong liền không nói gì nữa.

Nhiễm Thuật cũng hùa theo: “Chậc chậc chậc.”

Tùy Hầu Ngọc ngồi ở trên ghế nhìn, khóe miệng không khống chế được mà nhếch lên, nhìn Hầu Mạch bình tĩnh mà phát biểu, toàn bộ quá trình đều không bị kẹt, nói đặc biệt trôi chảy.

Âm thanh rất nhiều lần ghé vào tai của cậu nói, hiện tại được nghe trên loa cậu vẫn đặc biệt rất thích.

Cậu quả nhiên rất thích người này

Khi đến lúc trao học bổng, bọn Tùy Hầu Ngọc lần lượt lên sân khấu.

Học bổng giải Nhì là do người đoạt giải nhất trao, đây là một loại vinh dự.

Khoảnh khắc Hầu Mạch trao giấy chứng nhận cho Tuỳ Hầu Ngọc, khán giả hét và hò reo không ngớt.

Cả hai đang giả vờ bình tĩnh, nhưng mà khoảnh khắc ánh mắt tiếp xúc nhau thì cả hai dường như bị điện giật.

Rõ ràng đó là ảnh chụp nhóm của ba người bạn học cùng học bổng cấp 2. Hầu Mạch đang đứng đợi, đột nhiên tiến lên vài bước, chụp chung ảnh nhóm, đứng trước ống kính còn kéo tay một cách ngu ngốc, cười rạng rỡ.

Sau khi chụp ảnh tập thể xong, họ cùng nhau bước xuống. Hầu Mạch kéo cà vạt và thở phào nhẹ nhõm, quay sang nhìnTuỳ Hầu Ngọc: “Em không lo lắng à?”

“Nhận phần thưởng thì lo lắng gì?”

“Không phải chúng ta đứng chung một sân khấu à?”

“À, coi như không tệ.”

Đúng lúc này có người gọi Tùy Hầu Ngọc: “Anh ơi!”

Tùy Hầu Ngọc nhìn Từ Dữu Nhất, dừng bước lại hỏi: “Ừ, có chuyện gì vậy?”

“Anh… anh thật sự cùng anh ấy… ”Từ Dữu Nhất nhanh chóng liếc nhìn Hầu Mạch.

“Đúng vậy.” Tùy Hầu Ngọc biết ý của cô, nhanh chóng thừa nhận.

“Anh không phải là không thích thể loại này hay sao?”

“Anh chỉ thích cậu ấy.” Câu trả lời vô cùng ngắn gọn.

“À…” Từ Dữu Nhất nhẹ gật đầu.

Hầu Mạch vẫn tươi cười như trước, cánh tay khoác lên bờ vai của Tùy Hầu Ngọc và cuối xuống nói: “ Anh nói rồi đấy, em gái của em ấy cũng là em gái anh. Về sau có việc gì thì gọi anh.”

“À, ừm, tốt.” Từ Dữu Nhất hơi ngượng ngùng trả lời.

Hai người không ở lâu nữa mà cùng nhau lên lầu.

Cô nhìn hai bóng dáng cao lớn dần đi xa, trong lòng trống rỗng.

Buổi chiều, Tùy Hầu Ngọc lại giận dỗi với Hầu Mạch.

Lúc bọn họ đi tắm, Hầu Mạch chỉ là không thành thật chút thôi. Lần này hắn cũng không nuốt vào, không biết tại sao Tuỳ Hầu Ngọc lại bắt đầu giận dỗi.

Sau đó, hắn cũng súc miệng  rồi…

Hầu Mạch vô cùng khó hiểu chỉ có thể ngồi xổm dưới phòng ngủ dưới lầu, uỷ khuất mà dùng que gỗ vẽ vòng tròn trên mặt đất chờ Tùy Hầu Ngọc mềm lòng mà gọi hắn lên.

Lúc này đột nhiên có người đi đến đứng lại bên cạnh hắn, hắn nhìn đôi giày da nhỏ này có chút lạ lẫm, lại ngẩng đầu nhìn lên, thì thấy Từ Dữu Nhất mang theo một cái túi đứng ở trước mặt hắn.

Hắn nhanh chóng đứng dậy chào hỏi: “Em gái đến rồi? Tìm Ngọc ca hả?”

Hắn rất vui vẻ vừa vặn có lý do để đi lên rồi.

“Anh cũng được…” Giọng Từ Dữu Nhất rất nhỏ, Hầu Mạch cần phải cúi xuống lắng nghe cẩn thận.

“Ồ, có chuyện gì vậy?”

“Đây là khăn quàng cổ của anh và anh em đấy. Còn có một một con búp bê nhỏ cho con rối.”

“Anh suýt quên mất rồi.” Hầu Mạch nhìn và nói: “Cảm ơn. Lát nữa anh mời em đi uống trà sữa. ”

“Em không uống đâu. ”

“À … vậy anh hỏi chút Ngọc ca của em thích gì?”

“Em … em … có thể nói những chuyện khác với anh không?” Từ Dữu Nhất thận trọng hỏi.

Hầu Mạch vẫn tỏ ra vô tư và mỉm cười đáp: “Được rồi! Em nói đi.”

“Anh trai em có hơi nóng tính nhưng anh ấy rất tốt, vì vậy em mong anh… có thể hạnh phúc với anh ấy, nếu như…”

Hầu Mạch sốt ruột gật đầu cho thấy hắn đang lắng nghe một cách nghiêm túc.

Từ Dữu Nhất nói chuyện ngập ngừng, nghe được không mạch đang sốt ruột.

Từ Dữu Nhất bối rối ngẩng đầu nhìn hầu mạch lại cúi đầu xuống càng căng thẳng.

“Không sao đâu!” Hầu Mạch an ủi: “Đừng căng thẳng, sau này anh cũng sẽ là anh trai của em, em đừng sợ, cứ nói đi.”

“Nếu không thể chấp nhận hoàn cảnh của anh ấy, hay một ngày nào đó anh không thể kiên nhẫn, thì cũng đừng để anh ấy bị thương được không? Anh ấy thực sự rất yếu ớt.”

“À, anh đã sớm biết tình trạng của em ấy, đã chuẩn bị tâm lý từ lâu rồi, không sao đâu. Tính tình anh rất tốt, anh nhẫn nại với anh em nhiều lắm, vì vậy anh sẽ không tách ra với anh ấy. ”

“Ừ, vậy là tốt rồi… các anh phải hạnh phúc đấy.” Từ Dữu Nhất gật đầu.

“Được rồi! Cảm ơn lời chúc phúc của em.” Hầu Mạch mỉm cười trả lời.

Từ Dữu Nhất vội vàng rời đi, trong lúc hoảng sợ suýt chút nữa đụng phải ai đó.

Nhiễm Thuật nghiêng người nhìn cô, sau đó lại nhìn Hầu Mạch, không nói gì kéo Từ Dữu Nhất vào góc tường.

Tang Hiến còn muốn đi cùng nhưng bị ánh mắt cảnh cáo của Nhiễm Thuật liếc một cái chỉ có thể dừng lại.

Tang Hiến chỉ có thể hỏi Hầu Mạch: “Em ấy đến đây làm gì?”

“Gửi khăn quàng cổ, nhân tiện chúc phúc cho tôi và Ngọc ca.”

“À …”

Nhiễm Thuật Nhìn Từ Dữu nhất bộ dạng muốn khóc, thấp giọng nói: “Đừng, đừng như vậy, không sao đâu. Tình cảm bọn họ rất tốt em cứ yên tâm đ.”

“Ừ!”  Từ Dữu Nhất cắn môi gật đầu. Nước mắt không thể khống chế được mà rơi xuống đất.

“Anh sẽ đưa em về.”

“Không sao đâu!”

“Đi thôi, cái này, không người ta nói là anh đã làm em khóc đấy.”

Sau khi Nhiễm Thuật và Từ Dữu Nhất kề vai sát cánh đi rồi, Tang Hiến mê man mà nhìn về phía Hầu Mạch.

Kết quả Hầu Mạch lại đi lên lầu đưa khăn quàng cổ cũng không thèm để ý đến anh.

Tình huống gì thế này?!

Nhiễm Thuật đưa Từ Dữu Nhất đến dưới lầu phòng ngủ nữ mới về, rời đi một dạng thì thấy Tang Hiếu trầm mặc đang đứng đợi cậu.

Hắn chỉ có thể giải thích: “Đột nhiên, tình huống đột ngột nhưng mà mà cô ấy là em của Ngọc ca.”

Tang Hiến cũng không nói gì, chỉ cùng cậu đi lên lầu. Đi đến lầu 4 đột nhiên kéo Nhiễm Thuật vào phòng ngủ khóa trái cửa lại, hai tay siết chặt lấy Nhiễm Thuật không cho cậu có biện pháp chạy trốn.

“Chưa khóc thì chưa cho về.” Tang Hiến thấp giọng nói.

“Chồng! Chồng! Em sai rồi… Em…”

Hầu Mạch quay lại phòng ngủ, đưa túi cho Tùy Hầu Ngọc.

Sau khi Tuỳ Hầu Ngọc liếc nhìn chiếc túi, hỏi: “Đây là cái gì?”

“Khăn em gái làm.”

“À…”

“Anh yêu dấu…” Hầu Mạch nghiêng người về phía cậu và hỏi nhỏ: “Sao lần này lại tức giận thế?” ”

“Cũng không phải là giận.”

“Sao đột nhiên lại vội vã thế chứ.”

“Chỉ là xấu hổ mãi không dứt.” Tùy Hầu Ngọc thì thầm vào tai hắn: “Nhìn lâu nữa là sẽ cứng…”

“À.”

Hầu Mạch ngẩn ngơ ngồi trên giường, cười ngây ngô rồi ôm chầm lấy Tuỳ Hầu Ngọc không buông tay.

May mắn thay Hầu Mạch đã ôm Tuỳ Hầu Ngọc đến ngủ thiếp đi. Lúc Nhiễm Thuật khóc lóc quay lại ký túc xá thì không thấy Tuỳ Hầu Ngọc đâu, nếu không thì khó tránh khỏi một cuộc chiến tranh trong phòng ngủ.

==========

Hết chương 114