Sao Vẫn Cứ Luôn Thích Em

Chương 78: Thiếu tôi, tôi sẽ đòi lại tất cả!




Hứa Tiễu Tiễu một bụng đầy lửa giận, đánh một cái tát này là dùng hết sức lực toàn thân.

Tay của cô tát đến nóng rát đau, càng đừng nói đến gương mặt Lương Mộng Nhàn.

Lương Mộng Nhàn bị một cái tát này, mạnh đến mức người té lăn trên đất, trên má lập tức sưng to lên. Cô cảm giác đầu óc đều ngốc đi, quay đầu lại liền nhìn thấy Hứa Tiễu Tiễu trên cao nhìn xuống cô.

Lương Mộng Nhàn lỗ tai ù ù một chút, lúc này mới đột nhiên ý thức được chuyện gì xảy ra, cả người lập tức liền từ trên mặt đất nhảy dựng lên, hướng tới chỗ Hứa Tiễu Tiễu đi qua!

“Hứa Tiễu Tiễu, cô dám đánh tôi?!”

Hứa Tiễu Tiễu lắc mình lui về sau, vươn chân cản chân Lương Mộng Nhàn một cái, Lương Mộng Nhàn liền lần nữa ngã quỵ trên mặt đất.

“Phanh!”

Đầu cô ta, đụng mạnh vào trên tường, đau đến nước mắt lập tức liền chảy ra.

Viện trưởng nghe được âm thanh bên ngoài, chạy ra, vừa ra khỏi cửa liền nhìn thấy tình huống này, bà nóng giận kêu lên chói tai: “Hứa Tiễu Tiễu, cô làm cái gì vậy?!”

Hứa Tiễu Tiễu không để ý đến bà, lại đối với Lương Mộng Nhàn ngã nằm trên mặt đất từng câu từng chữ hiên ngang mở miệng nói: “Lương Mộng Nhàn, tôi nói cho cô biết, sau này, bà đánh tôi một cái, tôi trả cô mười cái!”

“Còn có, đừng ở công ty tôi cho người vào làm tay trong, Lý Hoành đã bị tôi đuổi rồi! Chuyện các người gặp mặt, tôi cũng biết, nếu tôi rãnh rỗi một chút, có thể đi kiện cô một cái tội trộm bí mật của công ty!"

Lương Mộng Nhàn sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt: “Cô, cô nói bậy cái gì? Tôi căn bản không biết cô đang nói cái gì.”

Hứa Tiễu Tiễu câu môi, cầm lấy di động, đem video Lương Mộng Nhàn cùng Lý Hoành gặp mặt mở ra, cô nhìn viện trưởng: “Đây là cảm nhận của người, lúc nào cũng tự hào về cô ấy nhất! Nói cho người biết, cô ấy căn bản không phải người thuần khiết như vậy!”

Viện trưởng xem video xong sửng sốt, bà khiếp sợ, không thể tin tưởng nhìn về phía Lương Mộng Nhàn: “Mộng nhàn, này, đây là chuyện như thế nào?”

Lương Mộng Nhàn cắn môi: “Viện trưởng, con……”

Hứa Tiễu Tiễu châm biếm một chút, đánh gãy lời cô ấy nói.

Thật sự là lười ở chỗ này tiếp tục xem bọn họ diễn kịch. Thần sắc cô lạnh băng, trong ánh mắt mang theo tự tin cùng chế nhạo: “Lương Mộng Nhàn, chuyện trước kia, tôi sẽ nhất nhất tính rõ ràng với cô! Bôi nhọ tôi, thiếu tôi, tôi đều sẽ đòi lại tất cả!”

Nói xong câu đó, cô liền nhanh rời đi. 

Hứa Tiễu Tiễu đứng ở trên đường phố, gió đêm thổi sợi tóc cô rối loạn. Ánh mắt cô, lại nhìn phía trước. Buổi tối thành phố S, đèn nê ông lập loè. Cảnh tượng nơi nơi đều phồn hoa chói lóa.

Cô đứng ở chỗ đó, lại cười khổ một chút. Viện trưởng giống như mẹ, nuôi cô từ nhỏ đến lớn, cho nên cô vẫn luôn ôm ảo tưởng đối với viện trưởng, cảm thấy bà chỉ là bị Lương Mộng Nhàn che mắt.

Chính là chuyện hôm nay, lại làm cô thật sự nản lòng. Cô sai rồi, cô không nên lúc nào cũng mang theo chờ mong. Cô vươn tay, đụng nhẹ vào khóe môi, đau đớn truyền đến, hẳn là sưng lên. Côthở dài, xoay người về nhà.

-

Hứa Mộc Thâm thấy Hứa Tiễu Tiễu bình yên từ cục cảnh sát rời đi, liền không đi theo cô nữa. Anh về tới công ty. Buổi chiều có mấy chuyện, xử lý một ít việc nhỏ, chờ đến giờ tan tầm, luôn luôn là người thích tăng ca, hôm nay lại cảm thấy có điểm nôn nóng.

Anh dứt khoát đứng lên: “Về thôi!”

Về đến nhà, tầm mắt anh liền như có như không ở trong phòng, tìm kiếm thân hình ai đó. Cũng không biết cô hôm nay sẽ như thế nào? Tự hỏi, nghe được bên ngoài truyền đến tiếng bước chân kéo dài, vừa nghe liền biết là cô, anh làm bộ dường như không có việc gì ngồi trên sô pha ở phòng khách, xem báo chí, chính là, lúc tầm mắt rơi xuống trên mặt cô, sắc mặt nháy mắt lạnh băng.