Sáp Huyết

Quyển 1 - Chương 119: Cung biến (3)




Địch Thanh, Trương Ngọc cũng không muốn gây chuyện phiền phức, nên chỉ lẳng lặng đi theo đằng sau. Diêm Văn Ứng thấy hai người bọn họ bước vào, không hề ngăn cản, nhưng trong mắt ánh lên một nét cổ quái.

Quách Hoàng hậu còn chưa vào đến trong điện, đã nghe boong boong mấy tiếng đàn, đến khi bước vào đến nơi, thì thấy Triệu Trinh đang ngồi trên ngai vàng, Quách Tuân thì đang ngồi bồi tiếp bên dưới, trên bàn có rượu, có nữ nhân đang ôm đàn ngọc, chơi một khúc nhạc. Nữ nhân đó tư sắc không có gì xuất chúng, nhưng ngón đàn điêu luyện hơn người.

Triệu Trinh sớm đã nghe tiếng ồn ào náo động bên ngoài cung, nhưng không buồn nhúc nhích, thấy Quách Hoàng hậu đi vào cũng chỉ nói:

- Hoàng hậu đến đó ư?

Quách Hoàng hậu nhìn thấy thần sắc lạnh nhạt điềm tĩnh của Triệu Trinh, trong lòng không khỏi giật mình đánh thót một cái.

Quách Hoàng hậu và Triệu Trinh bái phu thê nhiều năm, sớm đã quen với với cái kiểu bảo sao nghe vậy của Triệu Trinh. Triệu Trinh tuy là thiên tử, nhưng trong mắt Quách Hoàng hậu, cũng chẳng khác gì với những ông chồng sợ vợ bình thường khác. Nhưng hôm nay gặp lại, Quách Hoàng hậu đột nhiên phát hiện ra, cái ông chồng nhu nhược này không ngờ lại bớt đi một phần nhu nhược, nhiều thêm một phần tự tin.

Là điều gì đã đột nhiên khiến cho Triệu Trinh trở nên tự tin như vậy? Tuy trong lòng Quách Hoàng hậu có chút hoảng sợ, nhưng dù sao cũng quen thói ngang ngược nhiều năm, không cam chịu xuống nước, nói:

- Thánh thượng, thiếp đã đây.

Triệu Trinh không nói gì, chỉ nhìn vào ly rượu. Quách Hoàng hậu cả giận trong lòng, thầm nghĩ mình với Triệu Trinh có vẻ chẳng giống phu thê, mà giống như oan gia hơn.

Quách Tuân đối với Quách Hoàng hậu thì không dám chậm trễ, sớm đã đứng dậy thi lễ. Cơn giận của Quách Hoàng hậu đang không có chỗ phát tác, thấy vậy cười nói:

- Thị vệ nội cung có thể ở lại trong cung cấm từ lúc nào vậy? Chẳng lẽ muốn tạo phản sao?

Vốn dĩ ra cung cấm là nơi ở của hoàng đế, hoàng thái hậu, mỗi khi đêm đến, các thị vệ đều phải tránh xa, cổng cung khóa chặt, tất cả mọi việc trong cung cấm đều do thái giám phụ trách. Hôm nay trời đã khuya, mà Triệu Trinh vẫn giữ cấm quân trong cung, quả thực là một hiện tượng rất không bình thường.

Quách Hoàng hậu chỉ là quen thói càn quấy, buột miệng nói ra, nhưng thấy Triệu Trinh thoáng thay đổi sắc mặt, bàn tay cầm chung rượu thậm chí hơi run lên, không khỏi sinh nghi, kêu lên:

- A, chẳng lẽ đã bị thiếp đoán đúng rồi hay sao?

Quách Tuân không nói gì, Triệu Trinh cũng yên lặng, nhưng ý nghĩa ẩn chứa trong sự yên lặng đó, quả thật khiến cho người ta kinh sợ. Một sự hoang mang khó tả dấy lên trong lòng Quách Hoàng hậu, đột nhiên nàng ta trở nên mềm mỏng, nói:

- Thực ra uống vài chén rượu với thị vệ trong cung, cũng là việc thường tình giúp giải khuây…

Cuối cùng Triệu Trinh cũng nói:

- Trẫm cảm tạ ơn cứu giá của Quách Tuân, nên mới bày tiệc mời hắn vài chén. Thực ra không chỉ có Quách Tuân, mà còn có bọn người Địch Thanh cũng có phần.

Thấy Địch Thanh, Trương Ngọc đã bước vào trong cung, Triệu Trinh nói:

- Địch Thanh, Trương Ngọc, đến cả đây uống vài chén nào.

Địch Thanh, Trương Ngọc và Triệu Trinh đã cùng nhau vào sinh ra tử, thầm nghĩ cùng uống vài chén cũng không có gì. Hai người nhận lấy chén rượu, uống cạn, mà không hề biết rằng, kể từ khi Đại Hán lập quốc đến nay, võ tướng đều không được coi trọng, việc Triệu Trinh uống rượu với thị vệ, có thể nói là chuyện kinh thiên động địa chưa từng có.

Triệu Trinh lại nói:

- Bọn Vương Khuê đâu? Gọi cả đến đây, tối nay trẫm và các ngươi không say không thôi.

Sớm đã có thái giám đi truyền gọi bọn người Vương Khuê. Triệu Trinh tuy tỏ ra rất hoà nhã với đám thị vệ, nhưng đối với Quách Hoàng hậu lại coi như không thấy.

Cơn lửa giận của Quách Hoàng hậu lại bốc lên đỉnh đầu. Nhưng Triệu Trinh không truyền gọi nữ nhân, nên nàng ta cũng không có cớ gì để bộc phát, đành rũ tay áo một cái, nghênh ngang bỏ đi.

Đêm lạnh như nước, nơi chân trời chẳng biết tự khi nào đã kéo mây đen, ngay sau đó là gió lạnh thổi tới, có vẻ như muốn đổ mưa.

Quách Hoàng hậu bị một cơn gió lạnh, sự nóng nảy trong lòng dường như cũng bình tĩnh lại đôi chút. Đột nhiên nghĩ tới chuyện đêm nay Thánh thượng đột nhiên phá vỡ quy tắc trong cung, không chỉ có Quách Tuân ở lại đó, mà bọn người Địch Thanh cũng được gọi cả vào cung, rốt cục là Hoàng thượng đang toan tính điều gì? Chẳng lẽ Hoàng thượng thật có ý muốn gây bất lợi cho ta sao? Lúc mới rồi, nàng đột nhiên rút đi, thực ra là vì trong lòng cảm thấy sợ hãi.

Rồi đột nhiên Quách Hoàng hậu ớn lạnh trong lòng, thầm nghĩ không đúng, ta dù sao cũng không có thù oán to lớn gì với oan gia. Cái tên oan gia này, bình thường tuy không đến chỗ ta qua đêm, nhưng cũng không đến mức phải tìm người đến đối phó ta. Nhưng trong cung, nếu người hắn muốn đối phó không phải là ta, thì chẳng lẽ lại là muốn đối phó với Thái hậu sao? Nghĩ đến đây, Quách Hoàng hậu cảm giác như bị dội một gáo nước lạnh xuống đầu, khắp người lạnh toát.

Nàng tuy là có bất hoà với Triệu Trinh, nhưng dù sao cũng là Hoàng hậu. Triệu Trinh và Thái hậu đấu đá, bất luận là bên nào bị tổn thất, thì Hoàng hậu là nàng đây cũng mất nhiều hơn được. Mới nghĩ đến đây, Quách Hoàng hậu đã thấy sốt ruột vô cùng, nghĩ bụng, cái tên oan gia này, ra ngoài một chuyến về, bụng dạ cũng trở nên dã tâm hơn. Không được, ngày mai ta phải đi nói cho Thái hậu biết, để Thái hậu khuyên nhủ hắn, tốt nhất là mọi người cứ chung sống hoà bình như trước kia.

Trong lòng Quách Hoàng hậu tâm sự nặng nề, đi về hướng tẩm cung.

Phía chân trời đột nhiên có tiếng sấm rền vọng đến, bầu không ngột ngạt, mưa lớn sắp trút xuống.

Triệu Trinh ngồi ở trong điện, nghe tiếng sấm rền, đột nhiên sắc mặt hơi thay đổi, cánh tay cầm chén rượu cũng có chút rung động. Khoảnh khắc đó, trong mắt ngài dường như ánh lên chút chờ mong, chút kinh hãi, có phấn chấn và cũng có cả bất an…

Rốt cục là Triệu Trinh đang nghĩ gì? Không ai biết. Bởi vì tất cả thị vệ đều đang cắm đầu uống rượu, ngay cả Quách Tuân cũng đang ngồi ngẩn người trước chén rượu. Nghe thấy tiếng sấm, trên mặt Quách Tuân đột nhiên hiện lên một nét hồi tưởng, nhưng anh ta cũng không nhìn Triệu Trinh.

Chỉ có Địch Thanh là để ý đến Triệu Trinh. Địch Thanh len lén nhìn Triệu Trinh, trong lòng nghĩ đến một vấn đề mà mọi người đều nghĩ, Triệu Trinh giữ thị vệ lại trong cung để làm gì?

Đúng lúc này, có cung nhân nói:

- Thánh thượng, Dương Hoài Mẫn cầu kiến.

Bên cạnh Thái hậu có ba tên thủ hạ đắc lực, một người là Cung phụng La Sùng Huân, một người là Đô tri Dương Hoài Mẫn, người còn lại là Phó đô tri Giang Đức Minh. Triệu Trinh nghe nói có Dương Hoài Mẫn đến, ánh mắt chớp động, nói:

- Cho ông ta vào.

Dương Hoài Mẫn lắc mông đi vào:

- Thần khấu kiến Thánh thượng.

Những viên nội thị trong cung này lúc mới vào cung có thể có ít nhiều khác biệt, nhưng sau nhiều năm bị hoạn, đều có dáng đi giống như vịt, tiếng nói the thé.

Triệu Trinh đưa mắt nhìn về phía Quách Tuân, thấy Quách Tuân gật gật đầu, bèn ngồi thẳng lưng dậy,nói:

- Dương Đô tri, ngươi đến đây có việc gì?

Dương Hoài Mẫn nói:

- Khởi bẩm Thánh thượng, Thái hậu biết Quách Chỉ huy sứ có công cứu giá ở Củng huyện, nên đặc biệt cho triệu kiến Quách Chỉ huy đến cung Trường Xuân hỏi han vài việc. Quách Chỉ huy, mời ngài đi với ta một chuyến.

Triệu Trinh thấy Dương Hoài Mẫn to gan không hỏi xem mình có cho phép hay không, trong lòng nổi giận. Quách Tuân chầm chậm đứng dậy, liếc nhìn Triệu Trinh một cái, ánh mắt hàm chứa ngàn vạn ý nghĩ. Địch Thanh ở bên thấy vậy, giật mình, thầm nghĩ đêm nay Quách đại ca và Hoàng thượng nhất định sẽ làm gì đó. Quách Tuân đi đến bên cạnh Địch Thanh, cũng không nói nhiều, lẳng lặng duỗi ngón tay chỉ về hướng Triệu Trinh, gật gật đầu rồi đi. Địch Thanh hiểu là Quách Tuân muốn mình nghe theo sự căn dặn của Triệu Trinh, tim hắn chẳng hiểu vì sao, đập mạnh liên hồi.

Địch Thanh thầm lấy làm lạ, thầm nghĩ lúc ở Củng huyện, bản thân mình trải qua mấy lần vào sống ra chết, cũng không khẩn trương như thế này, sao lần này lại cảm thấy lo sợ bất an như vậy? Chẳng lẽ, đêm nay sẽ có chuyện lớn xảy ra.

Sấm dậy vang trời, không mưa, không khí khô nóng ngột ngạt. Đại nội vốn sơn son thiếp vàng là thế, mà trong đêm đen tối nặng nề này, đột nhiên trở nên có chút âm u lạnh lẽo.

Quách Tuân theo Dương Hoài Mẫn đi ra khỏi cung vua, lập tướng hướng thẳng tới cung Trường Xuân mà đi, suốt dọc đường đi im lặng không nói một lời, khi gần đến cung Trường Xuân, Dương Hoài Mẫn đột nhiên nói:

- Bao nhiêu năm nay Quách Chỉ huy nhiều lần kiến lập kỳ công, nhưng lại không được thăng tiến mấy, ta cũng cảm thấy bất bình thay cho Quách Chỉ huy.

Quách Tuân nói:

- Thăng tiến cũng được, không thăng tiến cũng chẳng sao, ăn bổng lộc của vua thì phải chia sẻ ưu phiền với vua.

Dương Hoài Mẫn nói:

- Quách Chỉ huy, hôm nay ta thấy tâm trạng Thái hậu vui vẻ, chỉ cần Quách Chỉ huy có ý, thì ta có thể xin cho ngươi một cơ hội thăng tiến nữa.

Quách Tuân nói:

- Thắng tiến hay không, thiết nghĩ triều đình sẽ tự có đánh giá, Quách mỗ không muốn phá hỏng quy củ.

Dương Hoài Mẫn nhếch miệng cười, không nói gì thêm nữa, trong lòng thầm nghĩ, cái tên Quách Tuân này không biết hay dở! Khó khăn lắm mới được Thái hậu coi trọng, thế mà hắn lại không biết điều, chả trách bao nhiêu năm nay, vẫn cứ chỉ là một viên Điện tiền Chỉ huy sứ.

Khi mọi người đến trước cung Trường Xuân, Dương Hoài Mẫn không bẩm báo nữa, mà dẫn Quách Tuân đi thẳng vào cung. Trong cung đèn đuốc sáng choang, Thái hậu vẫn ngồi phía sau rèm châu, đang thưởng thức trà với một người khác phía bên kia bức rèm châu.