Sất Trá Phong Vân

Chương 104: Bạo phát đến từ tưởng niệm




Lúc trước Càn Kình chém hắn một đao nghiêm trọng, thể lực tiêu hao lại xuất hiện di chứng. Bước chạy đã chậm lại rất nhiều so với lúc trước.

Mặt nữ kiếm sĩ vốn trắng bệch. hiện tại đã sớm đỏ bừng. Nàng lại vừa chạy vừa thở hồng hộc. Nếu như không phải sau lưng tuyết lở không dừng, hơn nữa càng lúc càng ép lại gần, nàng thật sự muốn trực tiếp nằm trên mặt đất nghỉ ngơi một chút.

Mệt!

Càn Kình lại cảm thấy thân thể mệt nhọc. Ở trong thế giới vô tận, hắn luyện được lực hai cánh tay tăng thêm, nhưng rèn luyện đối với lực chân vẫn tương đối ít. Sau thời gian dài chạy trốn rất nhanh xuất hiện cảm giác không thích ứng được.

Cuối cùng Càn Kình đã đuổi kịp Thủy Liên Doanh. Nữ kiếm sĩ này thoáng nhìn qua Càn Kình còn chưa kịp nói, đã nghe được Càn Kình rít gào những lời giáo huấn:

- Ngu ngốc! Ném thanh kiếm vô dụng ấy đi!

- Ngươi!

Trong mắt Thủy Liên Doanh lóe lên sự tức giận, cổ tay đột nhiên đau xót. Thanh kiếm đang cầm bằng hai tay bị Càn Kình đoạt lấy, trực tiếp ném ở trên mặt đất. Ngay sau đó cổ tay lại cảm thấy đau xót, thân thể có cảm giác bị tóm lấy, bước chân trở nên lảo đảo.

- Ta nhìn ánh mắt của nàng giống một người ta quen, nếu không ta sẽ chẳng quan tâm tới sự sống chết của nàng!

Càn Kình không quay đầu lại bỏ lại một câu nói, sau đó cắn răng kéo Thủy Liên Doanh lại ra sức tăng tốc độ. Sau đó, hắn dứt khoát trực tiếp ôm cả người nàng và Trảo Mã Đao ở trước ngực. Hắn cũng không để ý mặt Thủy Liên Doanh đỏ bừng lên bởi vì xấu hổ hay mệt nhọc, cứ thế liều mạng chạy.

Trảo Mã Đao, lại thêm Bích Lạc trên lưng, Thủy Liên Doanh trước ngực, Càn Kình thật sự có cảm giác kích động muốn quẳng đi toàn bộ. Thế này thực sự quá nặng! Nếu như không phải nhờ có đấu lực cửu cấp chống đỡ, nếu như không phải nhờ có phương pháp hít thở rèn sắt bổ sung, nếu như không phải hắn ở trong thế giới vô tận quả thực rèn luyện ra không ít lực lượng, hắn đã sớm không chịu nổi.

Sơn cốc Tứ Quý rốt cuộc có bao nhiêu thông đạo ra ngoài? Càn Kình nhìn quanh thông đạo trong sơn cốc Tứ Quý quanh co khúc khuỷu nhưng vẫn nhìn không thấy lối ra, trong lòng cảm thấy đau thương.

- Ngươi...

Tiêu Trường Lôi Minh cảm giác bên cạnh có thêm một bóng đen khổng lồ. Hắn quay đầu lại nhìn thấy Càn Kình bỗng nhiên kinh hãi. Hai chân hắn dừng lại nỗ lực muốn đưa cánh tay ra, làm tư thế chuẩn bị chiến đấu. Nhưng hắn lại phát hiện Càn Kình cũng không thèm nhìn hắn một cái, vùi đầu chạy.

- Đồ ngốc!

Càn Kình cũng không quay đầu lại, trong lòng thầm mắng Tiêu Trường Lôi Minh kẻ gây ra vụ tuyết lở này:

Lão tử đâu còn thời gian đi để ý tới ngươi? Nếu ngươi có thể theo ta cùng chạy ra khỏi sơn cốc Tứ Quý, xem ta có làm thịt ngươi không?

Ù ù ù ù...

Tuyết lở càng lúc càng lớn. Tuyết trắng đã hoàn toàn bao phủ cả bầu trời sơn cốc phía sau lưng Càn Kình. Ngay cả mặt đất ở trước mặt hắn cũng bị tuyết lớn che ánh mắt trời, trở nên tối tăm. Một hơi lạnh thấu xương thổi vào cổ của hắn.

- Cứu... Cứu ta... Người cứu mạng...

Càn Kình nghe được phía sau cách đó không xa, tiếng Tiêu Trường Lôi Minh kêu lên vài tiếng gián đoạn. Hắn đã bị tuyết lở hoàn toàn đè chết. Trong lòng Càn Kình vừa hài lòng lại vừa kinh ngạc. Tốc độ tuyết lở quá nhanh.

Lối ra!

Càn Kình đột nhiên nhìn thấy phía xa có một gò đất thật lớn. Trong đó tuy rằng cũng có không ít tuyết đọng, nhưng vẫn có thể thấy được thực vật thưa thớt...

Kiên trì, tiếp tục kiên trì!

Càn Kình cắn răng cố chuyển động đôi chân đã mệt nhọc, bay nhanh về lối ra. Mười thước, tám thước, sáu thước... Năm thước... Ba thước...

Tuyết đọng đè vào chân sau của Càn Kình. Điều này đối với một người gần như không có thể lực mà nói, không cần tuyết quá dầy, cũng giống như một cánh tay có lực mạnh mẽ nắm lấy chân hắn.

- Mẹ nó! Thiếu chút nữa!

Càn Kình dùng sức rút chân, lại cảm giác tuyết lở đã lấp kín chân sau của hắn.

- Không may rồi!

Càn Kình nhìn thoáng qua Thủy Liên Doanh ở trước ngực, cắn răng một cái!

Quên đi! Nếu không xông ra được, cũng không thể để mọi người bị chôn cùng! Lực lượng trên đùi tuy rằng không nhiều lắm, nhưng lực cánh tay vẫn còn!

Càn Kình trở tay nắm lấy Bích Lạc trên lưng, đột nhiên ném cả hai nữ nhân ra ngoài. Đúng vào lúc này, tuyết cũng hoàn toàn che phủ Càn Kình.

Trong một hai giây ngắn ngủn, trong sơn cốc phủ đầy tuyết trắng chói mắt. Tuy rằng cuối cùng tuyết ở lối vào sơn cốc không dày như những nơi khác, nhưng cũng đủ để che phủ tính mạng của con người.

Thủy Liên Doanh và Bích Lạc bị ném ra, lăn vài vòng trên mặt đất, ngơ ngác nhìn đã mặt đất bị tuyết hoàn toàn vùi lấp, căn bản không tìm thấy được bóng dáng của Càn Kình.

Hoa tuyết cơ bản là vật thể rất nhẹ nhàng mong manh. Thậm chí trong giây phút tiếp xúc với thân thể người sẽ lập tức tan ra.

Nhưng khi những vật thể nhẹ nhàng mong manh kia tập trung lại cùng một chỗ với số lượng lớn, lại trở nên nặng nề giống như biến thành núi lớn, Càn Kình cảm giác đầu khớp xương thật giống như đã tuyết lở đập vụn. Phía sau lưng lại giống như bị chiến sĩ cường đại liên tục đánh hơn trăm quyền. Trong lồng ngực từng ngụm máu tươi liên tục dâng lên đi qua cổ họng nhanh chóng phun ra ngoài miệng. Nửa thân thể cũng không nhúc nhích được. Ý thức bắt đầu dần dần không rõ ràng. Một vài cảnh tượng sống trước đây bắt đầu lướt qua trong đầu hắn.

Những hình ảnh ngắn ngủi, đều đặc biệt vụn vặt. Dường như đó là từng hình ảnh khác nhau, căn bản không có bất kỳ hình ảnh nào liên tục. Đột nhiên những hình ảnh vụn vặt toàn bộ đều biến mất. Toàn bộ thế giới ý thức xuất hiện một cách rõ ràng. Sau đó lại là khuôn mặt già nua của phụ thân Càn Thành, dưới ánh đèn mờ tỏ dần dần trở nên rõ ràng.

- Ba, con phải đi.

- Ừ, ra bên ngoài khác với đi theo Càn gia. Mọi chuyện đều phải cẩn thận hơn một chút.

- Còn nữa... Càn Kình muốn nói lại thôi. Hắn nhìn khuôn mặt phụ thân, cuối cùng vẫn nhịn xuống không nói gì nữa. Chỉ riêng chuyện rời khỏi Càn gia, phụ thân đã vì thế đã phải trả giá rất nhiều. Hắn làm con không cách nào chia sẻ với phụ thân, đã là bất hiếu, sao có thể mở miệng nữa...

- Con trai.

Càn Thành yên lặng nhìn Càn Kình một lát, bàn tay thô ráp vỗ nhẹ lên vai hắn thở dài:

- Là do ba vô dụng, không cách nào trở thành chiến sĩ huyết mạch, khiến con cũng phải chịu khổ theo.

Càn Kình cắn môi yên lặng lắc đầu. Ở Càn gia, nếu như phụ thân là chiến sĩ huyết mạch, cho dù con trai huyết mạch không thức tỉnh, địa vị cũng sẽ không quá kém. Nhưng tương tự, nếu như huyết mạch con trai thức tỉnh, như vậy phụ thân mặc dù huyết mạch không thức tỉnh, cũng nhận được bồi thường rất lớn.

- Ba...

Giọng nói Càn Kình có vài phần khô khốc:

- Là con vô dụng...

Dưới ngọn đèn mờ tỏ, khuôn mặt Càn Thành có vẻ già nua, bàn tay thô ráp cũng không biết đang an ủi mình hay khiến Càn Kình thoải mái hơn, nhẹ nhàng vỗ vào vai hắn:

- Ta biết con muốn nói cái gì. Con trai, Hải Thanh Nhi đã cùng con lớn lên. Tình cảm của các con ta nhiều ít cũng có thể hiểu được. Nhưng có một số việc thật sự là số mệnh.