Sất Trá Phong Vân

Chương 290: Huyết mạch Tiêu Tử, Tiễn Thiên Nhãn (thượng)




Thiết Khắc không nói câu nào đi vào phòng, đứng ở góc phòng, lưng dán vách tường hai bên. Thiết Khắc chìm trong trạng thái cảnh giác, chỉ gật nhẹ đầu.

Càn Kình nhìn Chiến Sĩ trẻ tuổi có ba biểu tình khác nhau nhưng cùng một ý nghĩ, cười khẽ. Chắc đó là đấu mạch biến càng cứng cáp hơn, dùng dược tề nhiều ngày lại đặc biệt thỉnh giáo Á Đương Tư ít nhất cũng là tông sư dược tề, nếu không phải không có thảo dược càng tốt hơn thì Càn Kình đã có thể biến đấu mạch của Đoạn Phong Bất Nhị, Phần Đồ Cuồng Ca, Thiết Khắc càng chắc chắn hơn.

- Còn về mặt đấu khí thì sao?

Càn Kình leo lên giường trở lại, đầy hứng thú nhìn đám người Đoạn Phong Bất Nhị, Phần Đồ Cuồng Ca, Thiết Khắc. Qua lần đại chiến trước bị thương, thêm vào dược thảo chữa trị nghỉ ngơi hồi phục, không thể nào đấu khí còn chưa phản ứng.

Khóe môi Phần Đồ Cuồng Ca cong lên nụ cười vui vẻ, hai tay siết chặt thành nắm đấm.

Phần Đồ Cuồng Ca nói:

- Đỉnh Hàng Ma tam chiến, nếu có thêm chút thời gian chắc sẽ nhanh chóng đột phá đến tứ chiến!

- Ta là Hàng Ma thất chiến.

Đoạn Phong Bất Nhị ngồi cong vẹo trên ghế, nói:

- Ăn đánh, qua dược tề của ngươi điều dưỡng và ta cố gắng cảm ngộ không ngờ nhanh chóng đột phá nhất chiến.

Thiết Khắc siết chặt nắm tay, đôi mắt lạnh lùng lóe tia cảm ơn.

Thiết Khắc thốt ra lời nói vẫn lạnh lùng như bình thường:

- Gần đỉnh cửu chiến.

Càn Kình nhún vai. Hai mươi ngày ngắn ngủi đám người Đoạn Phong Bất Nhị, Phần Đồ Cuồng Ca, Thiết Khắc đều có tiến bộ khác nhau, xem ra lần này bị thương là đáng giá. Thứ như đấu mạch bình thường chỉ có thể rèn luyện đấu khí từng chút một, từ từ biến càng vững chắc. Sau khi bị thương thì có thể thông qua dược tề gia cố, nhờ giao lưu với Á Đương Tư mới học được thứ mới.

- Nhưng nói đến thì thật có lỗi với ngươi.

Đoạn Phong Bất Nhị điều chỉnh tư thế ngồi, nhìn Càn Kình, nói:

- Tại chúng ta làm ngươi chậm trễ thi hội rồi.

Thi hội? Càn Kình mỉm cười chất chứa cay đắng, tính theo thời gian thì đúng là đã bỏ lỡ.

- Ta không thi hội cũng không sao.

Đoạn Phong Bất Nhị nắm lấy vòng khói, nói:

- Ta là Chiến Sĩ huyết mạch thức tỉnh nhất giai, dù không thi lấy thành tích thì bất cứ cao đẳng Chiến Tranh học viện nào cũng rất hoan nghênh ta.

Phần Đồ Cuồng Ca gật nhẹ đầu. Tại Chân Sách hoàng triều, bất cứ cao đẳng Chiến Tranh học viện chưa từng từ chối Chiến Sĩ huyết mạch tham gia. Dù phụ thân của Đoạn Phong Bất Nhị không đến từ gia tộc huyết mạch Cửu Đầu Xà, gã chỉ kế thừa lực lượng huyết mạch Cửu Đầu Xà từ mẫu thân, thức tỉnh tự nhiên, có lẽ cả đời không thể vào thức tỉnh lực lượng huyết mạch nhị giai. Nhưng không có cao đẳng Chiến Tranh học viện nào dám xem thường Đoạn Phong Bất Nhị.

Nhiều Chiến Sĩ huyết mạch thuộc gia tộc huyết mạch không đi học sơ cấp Chiến Sĩ, Ma Pháp học viện, trực tiếp học ở nhà các bài thực chiến toàn diện, đi cao đẳng Chiến Tranh học viện. Có đi cao đẳng Chiến Tranh học viện cũng là vì học thêm tài năng chỉ huy quân sự, và xem có Chiến Sĩ bình thường xuất sắc cùng lứa để thu dưới tay mình, sau này trợ giúp trên chiến trường nhân ma.

Chiến trường nhân ma chưa bao giờ là chiến trường một người có thể quyết định thắng bại, trừ phi ngươi là Chiến Sĩ huyết mạch thức tỉnh chung cực! Đương nhiên Ma tộc làm sao không có loại Ma võ sĩ thức tỉnh lực lượng huyết mạch chung cực?

Ma Pháp Sư thành đàn liên kết ma pháp trận to lớn, ma hạch, ma tinh thúc đẩy phóng ra cấm chú lớn vẫn có thể tổn hại nặng thậm chí giết chết Chiến Sĩ huyết mạch.

Có được càng nhiều thuộc hạ trung thành năng lực khá giỏi giúp các Chiến Sĩ huyết mạch thu hoạch lớn trên chiến trường, có đầy đủ cơ hội giữ mạng.

Nhiều Chiến Sĩ bình thường có ánh mắt chiến lược, năng lực chiến thuật rất mạnh, chỉ vì cực hạn sức chiến đấu và gia cảnh nghèo khó sẽ nguyện ý tham gia vào Chiến Sĩ huyết mạch, tổ thành từng đoàn thể nhỏ.

Thậm chí có chuyện Chiến Sĩ huyết mạch tham gia vào đoàn thể Chiến Sĩ huyết mạch khác.

Cao đẳng Chiến Tranh học viện trước giờ không chỉ là nơi học tập kỹ xảo chiến đấu, giết nhau, gia tộc huyết mạch nào cũng dạy nhiều về chuyện này.

Cao đẳng Chiến Tranh học viện gánh vác mặt chỉ đạo Chiến Sĩ quân sự, cung cấp bình đài giao lưu, giao lưu nhân tài và giữa Chiến Sĩ so đấu luận bàn.

- Rồi cũng sẽ vào được, chẳng phải còn có cuộc thi xuyên ban sao?

Càn Kình nhún vai. Thực lực gần đỉnh Hàng Ma cửu chiến đi trắc nghiệm rất dễ vượt qua, nói thật ra nếu không được thì đợi thêm một năm. Huấn luyện trong Vô Tận thế giới không thua gì cao đẳng Chiến Tranh học viện, huống chi còn có Hồng Lưu Chiến Bảo.

Nhiều Đệ tử Chiến Sĩ sau khi rời khỏi học viện hoặc từ chiến trường nhân ma tạm rút về hậu phương chủ yếu đi Công Hội Chiến Sĩ. Từ mặt nào đó Công Hội Chiến Sĩ, nghiệp đoàn ma pháp là tổ chức cao tầng hơn cao đẳng Chiến Tranh học viện, thậm chí có nhiều lão sư trong cao đẳng Chiến Tranh học viện xuất thân từ Công Hội Chiến Sĩ, nghiệp đoàn ma pháp.

Có thư đề cử của Lôi Địch muốn gia nhập vào Hồng Lưu Chiến Bảo không khó khăn, thông qua Hồng Lưu Chiến Bảo vẫn có thể vào cao đẳng Chiến Tranh học viện.

Càn Kình nhìn đám người Đoạn Phong Bất Nhị, Phần Đồ Cuồng Ca, Thiết Khắc trong nhà, ai nấy bộ dạng mạnh mẽ, tinh thần phấn chấn.

Càn Kình nói:

- Bây giờ chúng ta xuất phát không chừng còn kịp thi hội.

- Được.

Đoạn Phong Bất Nhị nhảy xuống ghế, nói:

- Mỗi ngày ở trong di tích ngán đến tận cổ.

Càn Kình nhìn hai người khác. Phần Đồ Cuồng Ca gật đầu, Thiết Khắc thì vẻ mặt tùy các ngươi.

- Nếu vậy chúng ta đi tạm biệt Hoa Viêm Bất Kiến.

Càn Kình ngẫm nghĩ, nói:

- Ở đây được chăm sóc lâu như vậy, trước khi đi nên để lại chút quà cho bọn họ.

Mấy Chiến Sĩ trẻ tuổi nghi hoặc theo Càn Kình ra khỏi phòng, đi đên con đường nồng nặc dược vật. Dược bà bà đã dọn dẹp dược phòng sạch sẽ, thấy sau lưng Càn Kình có ba Chiến Sĩ trẻ tuổi thân thể cường tráng, đi đường mạnh mẽ thì ngẩn ra.

- Cái này... Khỏe nhanh như vậy?

Nếp nhăn trên mặt Dược bà bà theo vẻ kinh ngạc giãn ra như đóa hoa. Dược bà bà đánh giá Đoạn Phong Bất Nhị, hơn hai mươi ngày trước bà có thấy bọn họ một lần. Bị thương cực nặng, nằm trên giường hai tháng mới lành đã xem như rất giỏi.

Nắm tay Đoạn Phong Bất Nhị gõ ngực thùng thùng, mắt đầy ý cười nói:

- Cực kỳ rắn chắc đây! Ta cũng không ngờ hai mươi ngày là khỏe, vốn tưởng ít nhất phải nằm bốn mươi ngày.

Càn Kình đi tới dược đài, quen tay loay hoay các công cụ chế dược. Các loại thảo dược quái dị, xương động vật bị mài thành phấn bỏ vào trong. Hơn mười nồi sắt sôi sùng sục mùi dược gay mũi.

- Cái này... Định làm gì?

Dược bà bà ngẩn ngơ nhìn bóng lưng Càn Kình. Trước giờ Càn Kình chỉ làm một nồi dược tại sao hôm nay hăng hái chế dược điên cuồng? Ngửi mùi dược không giống như trị cốt thương.

Một nồi dược tề đun xong bỏ vào vò khác nhau, dùng gỗ và bùn phong kín.

Càn Kình thẳng thắt lưng, thở hắt ra, xoay người nhìn Dược bà bà.

Càn Kình nói:

- Những cái vò này đều khắc cách sử dụng dược tề. Cốt thương, nội tạng bị thương hoặc bị đấu khí công kích thân thể bị thương đều có dược tề khác nhau. Tuy không thấy hiệu quả ngay nhưng hiệu quả rất tốt.