Sất Trá Phong Vân

Chương 673: Ba Chùy Hợp Nhất (Thượng)



Hai giây ngắn ngủi, vận tốc quay đấu khí từng mỗi phút mười vạn chuyển chỉ còn lại hai vạn ba ngàn chuyển đáng thương. Đấu mạch, đấu khiếu dường như bị đóng băng.

Đó không chỉ là lạnh lẽo bình thường mà giống như Khôn đấu kỹ đẩy lạnh lẽo vào người nhanh chóng đông lạnh. Vận tốc quay đấu khí hai vạn ba ngàn chuyển đang từ từ sụt xuống.

Chịu không nổi, đấu tâm thứ ba! Mắt Càn Kình chợt mở ra hất sương lạnh dính trên lông mi rơi ra. Đấu tâm thứ ba trên trán điên cuồng chuyển động, hai vạn bốn ngàn chuyển, hai vạn sáu ngàn chuyển, ba vạn . . .

Vận tốc quay nhanh chóng hồi phục lại, Càn Kình cảm giác cảm giác ấm áp dần trở lại.

- Thú vị.

A Khắc Nạp Thập nhướng mày, ngón tay lại ấn sáng một phù văn. Hơn mười ma pháp tinh thạch phát ra thanh âm răng rắc chói tai, nhiều lực lượng ma pháp rót vào ma đạo khí, càng lạnh lẽo hơn.

Trong khoảnh khắc vận tốc quay mới tăng lên lại bị áp chế. Hai vạn bảy, hai vạn ba . . . Hai vạn . . . Một vạn chín . . .

Trọng lực gấp ba mươi lăm lần cộng với lực lượng lạnh băng lần đầu đè vận tốc quay đấu khí của Càn Kình xuống đến không tới hai vạn.

Địa Hỏa Chi Tâm!

Càn Kình siết chặt hai đấm, đấu khí lạnh đóng băng hòa tan, từng chút vận tốc quay lại hồi phục.

A Khắc Nạp Thập chống cằm, cười híp mắt nhìn Càn Kình trong ma đạo khí.

Mấy giây ngắn ngủi, lần đầu tiên Địa Hỏa Chi Tâm bùng nổ đã kết thúc, vận tốc quay mới hồi phục một chút lại bị đóng băng.

Càn Kình bất đắc dĩ chỉ có thể lần thứ hai, thứ ba, thứ tư lại bùng nổ Địa Hỏa Chi Tâm chuyển động.

Một phút ngắn ngủi Địa Hỏa Chi Tâm bùng nổ sáu lần, đã dùng hết sạch. Càn Kình muốn lại điều động Địa Hỏa Chi Tâm nhưng phát hiện Địa Hỏa Chi Tâm như núi lửa ngủ say, rõ ràng còn có lực lượng xông lên lại không chịu theo hắn khống chế.

Vận tốc quay đấu khí hồi phục từng chút một lại bị đóng băng.

- Không thể rời khỏi phạm vi ma đạo khí.

A Khắc Nạp Thập cười tủm tỉm giơ ngón trỏ chậm rãi ấn mép ma đạo khí.

Lần đầu tiên Càn Kình cảm giác ngón tay mảnh nhỏ của A Khắc Nạp Thập có uy lực hơn xa quyền cước binh khí của nhiều cường giả, trong lòng hắn đầy bất an.

Đinh!

Có một phù văn sáng lên.

Bóng sáng, từng Hàng Ma pháp phù văn quái dị xuất hiện trước mắt Càn Kình, trong đó có phản chiếu phù văn A Khắc Nạp Thập điêu khắc.

- Dây . . . Đây là . . .

Càn Kình ngơ ngác nhìn bóng sáng, hắn dần hiểu phù văn lão sư muốn hắn trong hoàn cảnh này học tri thức phù văn, cũng thuận tiện luyện sức chiến đấu.

- Tiếp tục.

A Khắc Nạp Thập ném vài tài liệu và công cụ vào ma đạo khí, nói:

- Luyện ở bên trong đi.

Minh Văn Sư trước giờ là chức nghiệp điêu khắc từng chút một, không thể sai lầm một chỗ nào. A Khắc Nạp Thập lại yêu cầu phải nhanh, điêu khắc với tốc độ nhanh nhất, không được chậm chạp.

Cách huấn luyện khác hẳn với Minh Văn Sư Chân Sách hoàng triều làm Càn Kình cảm thấy đặc biệt mệnh, bây giờ trong không gian trọng lực gấp ba mươi bảy lần phải điêu khắc minh văn với tốc độ cao, lại còn đối kháng trọng lực lạnh lẽo, bất giác khó khăn nâng cao nhiều.

- Phải rồi, ngươi muốn hỏi ta có thể sửa ma pháp trận ngươi đưa cho ta không đúng không?

A Khắc Nạp Thập đi tới sân trước chợt đứng lại, ngoái đầu nhìn Càn Kình.

A Khắc Nạp Thập nói:

- Cái kia có thể sửa đổi. Sửa làm sao? Ngươi học hết những ảnh chiếu này thì chắc sẽ hiểu.

Những thứ này? Càn Kình không rảnh hỏi A Khắc Nạp Thập, không rảnh oán trách cái gì. Đoạn Phong Bất Nhị đã sử dụng tế đàn thứ hai, nếu sau này thuận lợi phát triển tiếp rất có thể sẽ xuất hiện vấn đề lớn. Xà hoàng Bàn Hoành Cơ đối xử không tệ với Càn Kình, hắn nên trợ giúp một chút cho gã, nên tu sửa cái này đủ khiến Xà hoàng Bàn Hoành Cơ mặc kệ Đoạn Phong Bất Nhị sử dụng tế đàn thứ hai suốt đời.

Đúng vậy! Càn Kình hít sâu, nếu tạm thời không tìm thấy hỗ trợ trong học viện thì cố gắng trợ giúp những đồng bạn cùng nhau vượt qua sinh tử, bọn họ càng đáng tin hơn hỗ trợ.

Điêu khắc, nổ, lại khắc, lại nổ . . .

Càn Kình phát hiện lúc trước có thể dễ dàng điêu khắc thứ gì bây giờ biến cực kỳ khó khăn.

Âu Lạp Khắc đứng trong sân trước tiệm phù văn nhìn một lúc rồi lắc đầu, xoay người đi.

Âu Lạp Khắc nhỏ giọng nói:

- Xem ra lần này không cần ta sử dụng Thiên Quân đánh nhau với hắn trên ma đạo khí. Nhưng tự mình luyện tuy có tăng lên, quần chiến trong hoàn cảnh đó càng được ích lợi nhiều hơn. Tiểu tử, hãy cố gắng lên.

- Ách xì!

Hai tay Càn Kình ôm trước ngực ra khỏi ma đạo khí, nhảy mũi liên tục. Vận tốc quay đấu khí nhanh chóng hồi phục, mấy canh giờ sau Càn Kình cảm giác hắn tiến bộ nhanh vùn vụt, thứ này tốt thật.

Càn Kình quay quanh ma đạo khí. Nếu phục chế được thứ này trong Chân Sách hoàng triều thì Càn Kình sẽ có nhiều thời gian luyện tập hơn, tìm mấy tên còn ở trong Cổ Hoang Sa Hải cùng nhau luyện.

Nếu chiến đấu trong không gian này? Càn Kình gật gù, hiệu quả tốt hơn chiến đấu bên ngoài nhiều.

Thiếu trọng lực gấp ba mươi bảy lần, Càn Kình cảm giác đi đường nhẹ như bay.

[Hôm nay không chiến.]

Càn Kình đứng trước cửa Âu Lạp Khắc đấu khí phòng, bĩu môi nhìn tấm biển. Sao hôm nay lại không cho chiến? Càn Kình đang muốn hỏi vấn đề đấu tâm thứ ba, đành chờ lần sau.

Càn Kình đi thẳng tới tiệm thợ rèn của Bố Lai Khắc đại thúc. Bình thường Bố Lai Khắc đại thúc ngồi xổm trong góc hôm nay mặc đồ thợ rèn nghiêm trang, tay cầm thanh đả thiết chuy to cổ xưa khắc đầy minh văn ma pháp.

Cây búa đó . . . Càn Kình nuốt nước miếng nhìn cánh tay to khỏe của Bố Lai Khắc đại thúc, đả thiết chuy đó chắc nặng cỡ năm vạn cân.

Không phải đầu cây búa cực khổng lồ, mặt trên có gần ngàn loại kim loại thể hỗn hợp, Càn Kình chỉ nhận ra mấy trăm loại, bên trong đả thiết chuy vẫn ẩn giấu nhiều loại chỉ tự mình chạm vào nghiên cứu mới biết được.

Dù là vậy, Càn Kình dựa vào kiến thức kim loại riêng tính đại khái khả năng cây búa nhẹ nhất cũng cỡ năm vạn cân.

Cây búa có phù văn! Càn Kình cảm giác hoa mắt. Đả thiết chuy khắc phù văn rậm rạp phức tạp hơn cây búa hắn vừa rồi nhìn thấy. Dù là tế đàn của gia tộc huyết mạch Cửu Đầu Xà trước mặt đả thiết chuy này chỉ là món đồ chơi con nít sơ cấp nhất.

Phù văn cổ xưa điêu khắc ở đầu búa, vị trí cuối chuôi búa khảm mười mấy bảo thạch Càn Kình chưa từng thấy.

- Lại đây.

Bố Lai Khắc đại thúc nhìn ngọn lửa đốt cháy, lạnh nhạt nói:

- Hôm nay Thăng Phong Thập Bát Chuy đệ tứ chuy.

- A!

Càn Kình chạy vội tới, trong đầu tràn ngập tò mò. Ba chuy đầu không làm Bố Lai Khắc đại thúc trang trọng như vậy, hôm nay đại thúc bị gì?

- Có nhớ ta từng nói liên quan đến rèn thần khí không?

Càn Kình ngẩn ra, liên tục gật đầu, nói:

- Sử dụng công cụ bình thường rèn ra thần khí là nhảm nhí, lời an ủi của thợ rèn bất tài. Chỉ có tài liệu đỉnh cấp mới rèn ra thần khí được.

Khuôn mặt nghiêm túc của Bố Lai Khắc đại thúc nở nụ cười vừa lòng, hỏi:

- Ngươi cho rằng cái gì là tài liệu?

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.