Sất Trá Phong Vân

Chương 693: Tinh thần nhất đao (thượng)



Càn Kình liếc cây quạt cấp đấu binh, thứ này không nhẹ hơn Trảm Mã Đao, thật không nhìn ra Mộc Nột Thiên Sách có sức mạnh khá lớn.

Thiết Nam bình tĩnh đứng một bên. Lục hoàng tử điện hạ chẳng những đầu óc thông minh còn trời sinh có thần lực, tu luyện đại lực đấu khí mật quyển của Chân Sách hoàng tộc, lực lượng sánh bằng các dũng sĩ Man tộc.

Khóe mắt Phùng Liên Thứ Cuồng co giật, hận ý tăng vùn vụt trong mắt. Đấu giới, hai người đều có đấu giới! Bởi vì Phùng Liên Thứ Cuồng không có đấu giới mới không thể không khiến nhi tử trấn thủ bản bộ, lại bị hai người này giết chết.

Từng tia đấu khí toát ra từ người Phùng Liên Thứ Cuồng nhập vào chiến đao, nhiệt độ quanh chiến đao sáng chói bỗng giảm thấp, chỉ có đấu khí nhảy múa trên chiến đao là như ngọn lửa hừng hực, tràn ngập quỷ dị!

[CHARGE=4]

Đấu khí thuộc tính.

Chân Phùng Liên Thứ Cuồng đạp đất, cỏ xanh đông thành băng, giây sau cỏ xanh như băng lại đốt cháy. Chỉ trong một giây Phùng Liên Thứ Cuồng nhún chân xông hướng Càn Kình, cỏ xanh bị đóng băng biến thành đống tro.

Chỉ khi bị lửa cháy odót mới biến thành tro đen, bây giờ cỏ xanh trước đó bị đóng băng đã thành bãi rơm khét đen.

Đấu khí băng diễm! Hắc Phong tham lam nhìn bóng lưng Phùng Liên Thứ Cuồng. Đây chính là đấu khí băng diễm trong lời đồn, đấu khí thuộc tính đặc biệt. Đấu khí cực băng, có thể đóng băng đấu khí của địch thủ và có năng lực lửa đốt thiêu cháy đấu khí, đấu khiếu, thân thể đối thủ.

Bí pháp đấu khí thánh giai trong tin đồn. Hắc Phong nuốt nước miếng. Nghe nói Phùng Liên Thứ Cuồng được một bộ bí pháp đấu khí Băng Diễm không trọn vẹn, thật đáng tiếc, khiến giá trị bí pháp đấu khí giảm mảng lớn, nếu không thì Hắc Phong sẽ dùng mọi thủ đoạn cướp lấy.

Phùng Liên Thứ Cuồng chém một nhát đao, thân đao thẳng băng không cong, như cục đá rơi vào hồ, nhìn như đơn giản nhưng ẩn chứa áo nghĩa đao pháp xoay tròn giết người nhiều năm luyện thành.

Hoàng kim đấu tâm! Diệt Ma cửu chiến!

Phùng Liên Thứ Cuồng chém ra một đao, đao khí tỏa định trán Càn Kình cách chưa đến một tấc. Thân đao run bần bật phát ra một chuỗi thanh âm vù vù, như đàn cầm nghện hân âm nhạc đàn trong rạp hát toát ra sát khí kim loại réo rắt.

Cổ tay Càn Kình kéo theo khuỷu tay lật lại, Trảm Mã Đao giơ ngang trước ngực bỗng chốc dựng thẳng xẹt sang bên cạnh, đập vào chiến đao chém tới.

Keng keng keng!

Keng keng keng!

Khoảnh khắc đao phong giao nhau, một chuỗi tiếng kim loại va chạm vang lên như mấy trăm người cầm đao chém nhau. Tiết tấu từ ban đầu mau lẹ giòn tai đến cuối cùng chói tai, như mấy trăm cái chiêng đồng cũng vỗ, như răng cưa ma sát kéo co.

Đấu khí văng khắp nơi, hỏa tinh tứ tán. Đao phong Trảm Mã Đao phủ một tầng sương trắng mắt thường trông thấy. Chiến đao của Phùng Liên Thứ Cuồng muốn đè xuống nhưng cảm giác thân đao có một tia lực lượng, lưỡi chiến đao bằng bằng sắt có vết nứt.

Đó là khi hai thanh chiến đao va đụng chênh lệch chất liệu dẫn đến kết quả!

Sao có thể?

Phùng Liên Thứ Cuồng cắn chặt răng,đấu khí băng diễm mới vào đao phong Trảm Mã Đao đã bị ngăn cản hơn phân nửa, không còn bao nhiêu đấu khí truyền vào người kẻ cầm đao. Đây là đao gì?

Tiếp tục đè dao xuống? Cưỡng ép dùng đấu khí đột phá đấu binh của đối thủ? Hay là sửa đao thế công kích?

Cứ tiếp tục đánh là cược đấu khí vàvận may. Cược đấu khí có thể phá tan hoa văn ngăn cản đấu khí trên đấu binh của đối thủ, đóng băng đấu khí của Càn Kình, giảm thấp tốc độ di động của hắn sau đó ra tay giết.

Sửa thế đao? Vậy phải tổ chức công kích lại, tiên cơ đã cướp được lại phải giành láy một lần nữa.

Trong phút chốc bản năng Chiến Sĩ của Phùng Liên Thứ Cuồng giúp gã thực hiện cách chiến đấu chính xác nhất. Chiến đao theo cổ tay xoay không đè xuống mà chém xéo, muốn kề sát chiến đao của Càn Kình cắt xuống dưới.

Keng keng keng!

Thân đao như con rắn độc leo lên dọc theo thân cây, tốc độ cực nhanh chém hướng cánh tay Càn Kình. Chiến đao đi qua đâu là dáy lên sương trắng như mùa đông phủ sương.

Đao thật ác độc! Mắt Càn Kình sáng lên. Nếu đổi lại là Càn Kình thì hắn cũng sẽ làm phản ứng như vậy, đấu binh hai bên chênh lệch quá lớn. Thanh chiến đau kia chỉ là đấu binh nhị giai, nếu không nhờ có thực lực Diệt Ma cửu chiến của Phùng Liên Thứ Cuồng chống đỡ, thực lực hai bên ngang nhau thì một đao của Càn Kình có thể chém nát điểm yếu mỏng manh của đấu binh thứ phẩm nhị giai.

Phùng Liên Thứ Cuồng thay đổi thế đao, thiếu vài phần tàn nhẫn, tăng phần độc ác như rắn, lướt nhanh trên đao phong Trảm Mã Đao. Đao phong cực kỳ sắc bén nếu chạm vào cánh tay Càn Kình thì dù là Phong Vân Kim Thân cũng không thể ngăn cản một đao đáng sợ.

Cổ tay Càn Kình liên tục xoay, chiến đao cũng bắt chước trượt trên chiến đao của Phùng Liên Thứ Cuồng, biến thành thuận thế chém vào giữa đối phương.

Một đao kia lăng không trảm kích, mắt Phùng Liên Thứ Cuồng hoa lên. Dường như không phải Trảm Mã Đao bay xuống mà là sông dài trong Tinh Thần treo cao, vô số ngôi sao tụ tập trên chiến đao chảy xuôi, khiến người nảy ra ý nghĩ không thể ngăn cản.

Thế nhưng đem đao kích dung hợp tinh thần?

Phùng Liên Thứ Cuồng nghe tiếng đao rít như sông gầm rống, da đầu tê dại. Vốn thực lực đấu tâm của Phùng Liên Thứ Cuồng trên Càn Kình, bây giờ bởi vì đấu binh chênh lệch quá lớn, đấu khí của gã không thể trấn áp. Nếu đánh quyền cước thì Phùng Liên Thứ Cuồng tung mấy đấm là đánh gục Càn Kình.

Hiện giờ . . . Hiện giờ . . .

Bên tai Phùng Liên Thứ Cuồng nghe trường đao dấy lên khí lãng lao nhanh, tựa như trường hà từ trên trời giáng xuống ý cảnh, tim gã đập nhanh. Phùng Liên Thứ Cuồng biết nếu đỡ chiến đao thì dù có cản được chiến đao của gã cũng sẽ phế.

Trong phút chỉ mành treo chuông, Phùng Liên Thứ Cuồng bùng nổ thực lực Diệt Ma cửu chiến thành danh đã lâu, mười ngón chân bấu bên phải, thân thể như bị người kéo sang hai thước tránh khỏi một đao trường hà lao nhanh.

Cùng lúc đó, Càn Kình nheo mắt thành khe hở hẹp. Khí lưu nào trên chiến trường đều bị Càn Kình nắm giữ trong tay. Tại Cổ Hoang Sa Hải, Càn Kình dùng mạng đổi lấy thành quả tu luyện nay hoàn toàn bùng nổ. Càn Kình cảm giác đạt tới độ cao chưa từng có, cảm nhận rõ ràng mỗi một hạt cát di chuyển.

Mười ngón chân Phùng Liên Thứ Cuồng bấu mạnh mặt đất, Càn Kình đã quan sát cảm giác đến hết thảy, đầu gối khẽ run, Vạn Ảnh tệ đến nỗi không đạt tới bán thành phẩm đã xông lên. Trảm Mã Đao chợt thu lại, khí lãng lao nhanh ngừng, đao quang chói mắt đông lại trong khoảnh khắc này.

Tinh quang tẫn diệt! Nguyệt quang đóng băng!

Càn Kình kéo thu Trảm Mã Đao tựa như dải ngân hà từ trên trời giáng xuống đột nhiên bị đóng băng! Đông lại! Lao nhanh như đại giang trường hà sóng vỗ, lực lượng chém vô biên tĩnh lặng. Dù là đao quang cũng như ánh đao trong tranh, ngưng kết.

Tình huống này chỉ có dung hợp tốc độ, kỹ xảo khi xuất đao mới xảy ra dị tượng đó.

Một đao dừng lại, tiếp theo cổ chân Càn Kình chấn động, Vạn Ảnh biến chủng đi tới. Đao quang tạm dừng trên Trảm Mã Đao lại bùng nổ, từ cực tĩnh đến nổ tung. Trảm Mã Đao tựa như Cổ Hoang Sa Hải vui giận bất thường, đao quang, đấu khí nổ tung. Từng luồng đấu khí giống như thiên đao vạn kiếm bao bọc Phùng Liên Thứ Cuồng.

Bạn có thể dùng phím mũi tên hoặc WASD để lùi/sang chương.