Sau Khi Bất Ngờ Mang Thai, Tôi Trở Nên Bất Tử

Chương 55: 55: Bắt Cóc Iv






Vãn Hồi Chu đi ra, Thẩm Phán đi theo, hai người đi tới cổng biệt thự.

Không đợi Vãn Hồi Chu hỏi Thẩm Phán đã giơ màn hình điện thoại cho Vãn Hồi Chu nhìn, nói "Địa chỉ được gửi tới, nhưng mà Chu Chu, chúng ta qua đó thì mấy người này đã sớm biến mất rồi.

"
"Vội vàng rời đi nhất định sẽ để lại manh mối.

" Vãn Hồi Chu nhanh chóng nói xong, gọi Điền Quân đi theo.

Điền Quân từ trong nhà đi ra, nghe đội trưởng ra lệnh "Gọi Ngô Cường tới đây canh chừng, cậu dẫn người đi khu vực tiếp giáp huyện Lam Quý với huyện Vân.

Chi tiết tôi gửi qua điện thoại cho cậu, bố trí người đoạn đường này trước, tên bắt cóc hẳn là đã rời đi, mang theo người của bộ phận kỹ thuật đến đó!.

"
Vãn Hồi Chu vội vã bàn giao xong, Điền Quân gật đầu đáp lại, cũng không để ý làm sao mà đội trưởng biết được địa chỉ, một bên gọi điện thoại dặn dò vừa lái xe.

Thẩm Phán đã sớm khởi động xe xong, chờ Vãn Hồi Chu lên xe, cậu mở miệng nói "Bách Thanh với Bách Kỳ Cẩm đang ở bệnh viện.


"
"Khó trách.

" Vãn Hồi Chu gật đầu tỏ ý đã hiểu.

Bệnh viện cách chỗ này không xa, là bệnh viện tư nhân mới mở trong chuỗi chung cư cao cấp.

Đến lúc bọn họ tới nơi đã quá nửa đêm, hai người đi thẳng lên lầu đến phòng cấp cứu, Bách Thanh canh giữ bên ngoài, sắc mặt rất khó coi, quần áo xộc xệch dính máu, trên mặt có vết thương.

"Bị đánh?" Thẩm Phán nhíu mày lại "Sau này phải thêm vào đào tạo thể chất cho nhân viên.

"
Vãn Hồi Chu nói "Bách Kỳ Cẩm không sao chứ?"
"Đang cấp cứu.

" Giọng Bách Thanh rất trầm, vẻ mặt đầy tự trách "Là tôi đến quá muộn.

" Không đủ năng lực để bảo vệ người mình yêu, lúc đó Bách Thanh thật sự rất hận bản thân.

Thẩm Phán cách cánh cửa nhìn phòng cấp cứu, giọng nhàn nhạt nói "Chỉ bị thương ngoài da, không chết được.

"
Giọng điệu này mà lúc bình thường có thể sẽ bị đánh, không đánh không được.

Nhưng bây giờ Bách Thanh nghe xong thở phào nhẹ nhõm, đáp "Cảm ơn.

"
"Bây giờ có âm trạng nói lại tình hình với Chu Chu nhà tôi chưa?" Thẩm Phán mặt đầy vẻ khoe công nhìn về phía Vãn Hồi Chu.

Vãn Hồi Chu không biết sao cười một tiếng, lần này không có nói cảm ơn.


Ba người không đi chỗ khác mà đứng ngay tại hành lang ngoài cửa phòng cấp cứu nói chuyện.

"Là một nhà máy bỏ hoang, địa chỉ tôi đã gửi qua cho lão đại.

Không có nhiều người trong xưởng, có hai người canh chừng, tôi nghe có người nói: "Lão Tam, cái tên mang về dư kia xử lý sao?", cái tên gọi là lão Tam nói "Ông chủ nói trực tiếp giết.

", tên đầu tiên còn trả lời "Em thấy tên này da mỏng thịt mềm, cũng có thể là ông chủ gì đó, còn tưởng rằng có thể kiếm thêm một khoản tiền, dù sao người cũng trói tới đây rồi.

" Lão Tam hung tợn mắng lại: "Đầu óc mày có vấn đề à, bộ chúng ta làm cái này sao? Không cần gây thêm rắc rối đâu.

Nhanh xử lý, đi thôi.

" Tôi cũng biết người bọn họ nói chính là Kỳ Cẩm, tôi liền bám theo bọn họ.

Xưởng rất lớn, trong cùng có một gian phòng, tôi đi vào trước nhưng không có Bách Kỳ Cẩm, hai tên kia ở bên ngoài la lên có người bỏ chạy! "
Bách Thanh nói tới đây dừng lại "Chú ấy lợi hại hơn tôi.

" Trước đây cậu còn muốn sẽ bầu bạn bên cạnh Kỳ Cẩm, sẽ bảo vệ che chở Kỳ Cẩm, nhưng bây giờ cậu nghĩ lại làm sao có đủ can đảm để nói những điều như vậy vào lúc đó chứ.

Kỳ Cẩm lợi hại hơn cậu nhiều.

Trong phòng có sợi dây tán loạn còn có dính máu, trên đất vương vãi máu, Bách Thanh nghĩ đến những gì xảy ra với Bách Kỳ Cẩm sau khi bị bắt cóc liền đau lòng không thôi.


Bám theo sau lưng hai tên bắt cóc, xưởng tổng cộng có hai tầng trên dưới, bên ngoài toàn là ruộng núi hoang vắng tối đen vô tận, Bách Thanh không tìm được Bách Kỳ Cẩm.

"Cái tên lão Tam phát hiện ra Kỳ Cẩm trước.

" Lúc Bách Thanh nói lời này giọng lạnh như băng, nói "Người chưa chết, tôi đánh gục trên đất ở bên ngoài công xưởng.

"
Lúc còn sống Bách Thanh học y, sau giờ làm việc hoạt động thể lực cũng là chơi bóng rổ, phần lớn thời gian và tinh lực đều đặt vào nghiên cứu y học.

Chết làm quỷ, trừ đoạn thời gian báo thù bởi vì lệ khí mà thêm năng lực kinh người sau đó thì đã bị thanh lọc sạch sẽ, bây giờ ngoại trừ có thể biến đổi ngoại hình thì không khác khi là con người là mấy, cái gì cũng cần phải học tập.

Đánh nhau có thể đánh ngã hai tên bắt cóc là do bị kích động.

Vãn Hồi Chu giơ tay ra ý rằng chờ một chút, trước gọi điện cho Điền Quân "Khu đất hoang bên ngoài nhà máy bỏ hoang, hai kẻ bắt cóc.

" Cúp điện thoại hỏi "Cậu có thấy Khương Hoàn không?".