Sau Khi Bị Đánh Dấu, Alpha Siêu Khó Dỗ

Chương 13




*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Phản ứng đầu tiên của Giang Vân Biên khi nhìn thấy Chu Điệt là làm thẳng đường viền cổ áo lại, sau đó rút tay đang che sau gáy về.

Cậu là một Alpha ngay thẳng, tại sao phải trốn tránh, che đậy giống như Omega?

Hơn nữa, buổi trưa cậu còn nói trước mặt người này là hai người bọn họ không thể nào cùng tồn tại, bây giờ không cần sửa những thứ này.

Chu Điệt đóng cửa lại, nhìn người nọ dường như không có việc gì mà đem băng dán ném vào thùng rác, thản nhiên lật một cuốn sách ra xem.

Vảy đã rớt ra, vết thương không nông, không lưu sẹo, đường cong sau cổ cậu lại sạch đẹp như lúc trước.

Chu Điệt lấy quần áo đi ra ban công, lại phát hiện bộ đồ mình cho Giang Vân Biên mượn đã phơi trên đó.

Hắn nghĩ Giang Vân Biên sẽ không giặt.

Giang Vân Biên ngồi trên ghế, cảm thấy Chu Điệt ít nhất sẽ không vui vì những lời cậu nói lúc trưa, nhưng không ngờ rằng người nọ tắm xong liền ra ngoài, đến trước khi tắt đèn mới trở về.

Đẩy cửa vào còn có một mùi bơ của thuốc ngăn mùi... Mùi vị này cậu biết, Giang Vân Dĩ nói nó rất lưu hành trong giới Omega.

Khi Giang Vân Biên nằm xuống lại cảm thấy sau gáy có chút đau đớn không giải thích được, như là thân thể đang có phản ứng gì đó.

Đệt, này là chuyện gì.

Cái gọi là "kỳ mẫn cảm" theo miệng vết thương kết vảy mà trôi qua.

Giang Vân Biên nhìn thuốc ức chế, bỗng nhiên ý thức được mình và Chu Điệt làm bạn cùng phòng đã được một tuần.

Chu Điệt như bị khóa miệng, Giang Vân Biên cũng tự nhiên xem hắn như người chết, cuộc chiến trong ký túc xá mà ban 6A lo lắng đã kỳ tích không có phát sinh.

Trước khi vào lớp, Hứa Trạm ngập ngừng hỏi: "Vân Biên, cậu ở chung với bạn cùng phòng có tốt không?"

"Làm sao?" Giang Vân Biên cũng không ngẩng đầu: "Muốn quan tâm tôi hay quan tâm hắn?"

"Cũng không phải, chúng tôi đánh cược với nhau, cược khi nào thì hai người sẽ tách ra*, tôi cược một tuần."

Giang Vân Biên hừ một tiếng: "Nhà?"

*nguyên văn 分家 (fēnjiā) nghĩa là tách ra, ở riêng. 家 còn có nghĩa là nhà.

"Ừm..." Hứa Trạm nhận ra mình nói sai, lập tức đổi đề tài: "Tôi còn cược cái khác, hạng nhất khối kỳ thi tháng ngày mai, tôi cược vẫn là cậu."

Tết Trung Thu rơi vào thứ ba, kỳ thi tháng dự kiến tuần sau được chuyển sang thứ bảy và chủ nhật. Thi xong thì nghỉ ba ngày.

"Số tiền nhàn rỗi có thể quyên góp cho Dự án Hy vọng.*"

*nguyên văn 希望工程 là một hoạt động phúc lợi công cộng do Ủy ban Trung ương Liên đoàn Thanh niên và Quỹ phát triển Thanh niên Trung Quốc khởi xướng vào năm 1989 với mục đích giúp đỡ trẻ em không đến trường ở các khu vực nghèo đói.

"Không, không, không, chúng tôi không phải cá cược tiền bạc, mà là tôn nghiêm của một người hâm mộ." Hứa Trạm lấy ra một hộp Orion Friends* từ trong cặp sách của mình: "Cậu xem, chiến thư của người ở lớp bên cạnh."

*nguyên văn 好丽友派.Sau khi bị đánh dấu, Alpha siêu khó dỗ - Địch Dữ. - Chương 13

Hứa Trạm lấy ra tờ giấy bạc từ trong hộp với vẻ mặt nghiêm túc, trên đó ghi: "Tam ban thịnh, Vệ Sơ vượng."

Hứa Trạm: "Xem náo nhiệt không chê chuyện lớn."

"..."

Một đám thần kinh.

Tuy rằng Giang Vân Biên không phải là rất muốn quản, nhưng vị thiếu gia bàn sau đến hôm nay cũng không đàng hoàng mà đọc sách, hơn nữa trước khi gây chuyện thị phi còn có tin đồn yêu sớm, hắn lấy cái gì cùng tên cuồng học Vệ Sơ kia thi thố?

Lấy của cải Chu gia của hắn sao?

"Ngày mai là kỳ kiểm tra đầu tiên từ khi khai giảng, nghỉ đông các em xao nhãng, vượt qua khúc cua này, tất cả có thể đi dạo trong phòng thi." Trước khi đi, cô giáo dạy hóa còn cười: "Tôi không thể kiểm soát được các môn khác, nhưng môn hóa của các em nếu không ổn định vị trí nhất khối, thì đừng trách giáo viên không nhận người."

Cả lớp kêu thảm thiết một tiếng.

Trước khi đến tiết tự học buổi tối, Giang Vân Biên vẫn gõ gõ bàn sau.

Chu Điệt nâng mắt nhìn cậu, không nói chuyện.

Tâm tình Giang Vân Biên vốn đang muốn bình tĩnh không hiểu sao lại bị ánh mắt người này nhìn đến nổi lên chút lửa, lúc này có cảm giác khô khan khó chịu, con mẹ nó ông đây nói chuyện với cậu cậu còn giả vờ cái gì.

Vì vậy, từ ý tốt "Ngày mai nhớ đi thi" biến thành: "Cẩn thận suy nghĩ một chút thích gọi 'cha' hay là 'ba ba'."

Nói giống như người đánh cược chỉ có hai người cậu và Chu Điệt.

Chu Điệt nhìn cậu một giây, bình tĩnh: "Tôi không ngại."

Giang Vân Biên: "..." Con mẹ nó hỏi cậu lựa chọn gọi cái nào, không phải hỏi cậu thích được gọi bằng cái nào!

Không có thuốc nào cứu được.

Giang Vân Biên đã thành công trong việc biến sự im lặng của 707 thành rãnh trời.

Có một làn sóng than vãn trong lớp vào tối thứ sáu, học sinh vẫn là cam chịu để thi hai ngày ở trường. Khi chuông hết giờ vang lên vào chủ nhật, có rất nhiều tiếng la hét phát ra trong mọi phòng thi.

Giang Vân Biên trở lại ký túc xá thật lâu nhưng cũng không gọi cho Giang Vân Dĩ, kỳ nghỉ này quá ngắn, cậu muốn dành cơ hội gặp em gái vào lễ Quốc Khánh.

Đang ngẩn người, di động có cuộc gọi đến hiển thị 'Giang tiên sinh'.

Giang Vân Biên nhận điện thoại, lại không mở miệng trước, bên kia đầu dây im lặng một chút mới truyền đến một giọng nữ: "Vân Biên, là dì đây, cái kia... Các con đang nghỉ đúng không?"

"Vâng."

"Con phải về chỗ của em gái con phải không?"

Giang Vân Biên nghe hiểu ý tứ cuộc gọi này: "Ba con đâu?"

"Ông ấy đang có cuộc họp, bảo dì gọi điện thoại cho con, nếu con trở về thì làm cơm chiều phong phú một chút."

"Không cần. Cảm ơn dì." Giang Vân Biên cúp điện thoại.

Trên thực tế, cậu đối với ba mình có một sự căm ghét sâu sắc, cậu đã có thể linh cảm được việc ba mẹ ly hôn ngay khi còn rất nhỏ, sau cùng cậu tìm thấy bằng chứng ba mình lừa dối.

Cho đến nay, cậu vẫn thường tự hỏi liệu mình có thực sự thừa hưởng một phần nào đó nguồn gốc từ trong xương máu của cha mình như lời mẹ nói hay không.

"Giang Vân Biên." Có người phía sau gọi tên cậu.

Cậu quay đầu lại, đó là Chu Điệt lần đầu tiên trong một tuần này chủ động nói chuyện với cậu.

Giang Vân Biên tâm tình không quá tốt, cũng không biểu hiện bộ dáng khiêu khích, hơi nâng cằm lên, cả người nhe bị vẻ kiêu ngạo che lấp.

Thế nhưng Chu Điệt lại nhìn ra chút cô đơn trong biểu hiện của cậu.

Hứa Trạm nói rằng người này... Không có nhà.

"Mẹ tôi nói, hỏi bạn học có ăn bánh trung thu không, gần đây bà ấy học làm." Chu Điệt thản nhiên nói, một bộ dáng không muốn giữ cậu lại nhưng không thể trái lời mẹ: "Tôi nói với mẹ là cậu có việc, không đi."

Con mẹ nó tại sao nơi nơi đều đuổi tôi.

Bàn tay buông thõng bên hông của Giang Vân Biên khẽ siết chặt trong chốc lát, giọng nói của Chu Điệt dường như trùng lặp với người phụ nữ nghe điện thoại vừa rồi, dây thần kinh căng thẳng của cậu đột nhiên bị đứt làm đôi.

Dựa vào cái gì lại thay tôi làm chủ.

"Như thế nào lại có việc? Đừng tự làm theo ý mình."

Chu Điệt hơi hơi nhướng mày, mặt mang chút ý cười nhìn cậu.

"Nói với dì Ôn, tôi đi."

Giang Vân Biên nhận ra mình dưới sự tức giận lại nói bậy khi cùng Chu Điệt đứng trước cửa nhà dì Ôn.

Tại sao lại đến!

Tại sao lại đến đây cùng với Chu Điệt!

Khi Ôn Nguyệt mở cửa nhìn thấy hai người, đặc biệt kinh ngạc: "Thật sự đến rồi!"

Giang Vân Biên đột nhiên không kịp phòng ngự bị bà nắm lấy cổ tay kéo vào trong nhà: "Dì làm cá hấp, lần đầu tiên làm cá, con mau đến thử xem ăn ngon không!"

Giang Vân Biên bị nhét đũa và bát vào tay, một miếng cá còn nóng được gỡ sạch xương được bỏ vào trong bát.

Chu Điệt đứng ở cửa, im lặng một lát: "Con đâu."

Ôn Nguyệt lúc này cũng cười đưa cho hắn một thìa cá: "Có thể thiếu con được sao?"

Cơm nóng, gắp đồ ăn, tươi cười.

Giang Vân Biên cũng không biết chính mình đã bao lâu chưa thấy qua buổi tối như vậy, miếng cá trong miệng khi nuốt vào còn chưa nhớ rõ hương vị, lúc phản ứng lại thì cậu đã nói ngon rồi.

Chu Điệt ngồi ở bên cạnh, có thể cảm nhận được những cảm xúc khác hẳn với vẻ dịu ngoan, ngoan ngoãn mà cậu thể hiện, nhưng trước khi hắn phân tích rõ thành phần cảm xúc, Giang Vân Biên đã bất động thanh sắc đem cảm xúc che đậy lại không lộ ra ngoài.

Giống như con chó con vất vả lưu lạc lộ bụng ra, nhìn thấy người khác duỗi tay lại nhe răng.

Người này còn rất mâu thuẫn.

Ôn Nguyệt là người nói nhiều, Giang Vân Biên ở trên bàn ăn cảm thấy đã cùng Chu Điệt im lặng năm ngày, liền muốn giải thích hết thảy ở đây, đang định đá chân Chu Điệt bảo hắn đừng tiếp tục giả ngu, thì thấy người này trộm chọn hành lá và gừng băm bỏ ra một chén.

Giang Vân Biên bình tĩnh cầm thìa bên cạnh con cá hấp lên, xúc một miếng cá nhỏ và một thìa lớn hành gừng thái sợi vào bát Chu Điệt: "Cảm ơn bạn học Chu gọi tôi đến gặp dì Ôn."

Chu Điệt: "..."

Ôn Nguyệt: "Ôi, Tiểu Giang đừng khách khí, dì còn lo lắng con phải về nhà không tới đây."

Giang Vân Biên giống như là trêu Chu Điệt xong tâm tình chuyển biến tốt, cười nói: "Con vốn dĩ tính ở lại trường học."

"Tết Trung Thu cũng không quay về sao?"

"Ba mẹ con ly hôn, nói đoàn viên thì có chút đau lòng."

Hành động nhặt hành của Chu Điệt dừng lại một chút, ngước mắt lên nhìn Giang Vân Biên bên cạnh.

Cậu nói đùa: "Có phải không nên nói hay không?"

Nhưng Ôn Nguyệt để đũa xuống, xấu hổ nói: "Xin lỗi, dì hình như đã vô tình..."

"Không sao đâu, quan hệ của con với ba mẹ cũng không phải đặc biệt tốt." Giang Vân Biên cũng cảm thấy có chút đột ngột, chỉ là cậu không muốn Ôn Nguyệt thấy áy náy vì "ngăn cản cậu về nhà".

Cậu là tự mình đến nhà người khác, hiện tại lại làm hỏng tâm trạng người khác là thế nào?

Ôn Nguyệt cũng nhận ra cảm xúc của mình, lập tức nở nụ cười gắp đồ ăn cho cậu: "Vậy Tiểu Giang nếu không ngại thì kỳ nghỉ này đều ở chỗ dì đi. Trung Thu dì còn muốn làm bánh, con nhất định phải đến làm trợ thủ cho dì."

Giang Vân Biên không nghĩ tới mình lại thành tiểu trợ lý bánh trung thu như thế này, đang định mở miệng từ chối thì chuông cửa vang lên.

Ôn Nguyệt buông đũa 'a' một tiếng: "Hình như có bạn học nhỏ khác đến rồi."

"Đã lâu không gặp, dì! Ngày nghỉ này con lại đến ăn ké đây!"

Chu Điệt quay đầu lại, nhìn thấy Từ Chiêu Nhược đang cao hứng, phấn khởi ôm mẹ mình.

Mẹ thích náo nhiệt, hẳn tưởng Giang Vân Biên sẽ không tới, mới hỏi Từ Chiêu Nhược có thời gian không.

"Đúng rồi, bạn học nhỏ đặc biệt đẹp trai dịu dàng lần trước dì nói với con cũng tới, mau lại đây làm quen một chút."

"Chính là người mà dì nói âm thanh dễ nghe như tiếng đàn, bộ dáng thoát tục như thần tượng, còn là một Omega ôn nhu, dịu dàng?" Từ Chiêu Nhược hứng thú bừng bừng đi đến phòng khách.

Sau khi đối diện với tầm mắt của hai người trên bàn ăn, nụ cười của cô lập tức cứng đờ.

Omega đẹp trai, dịu dàng, ngọt ngào ở đâu? Ở đây mẹ nó chỉ có hai ma vương Alpha!

"Đến đây, dì đã làm món cá mà con thích..."

Khi Từ Chiêu Nhược ngồi vào đối diện, đũa trong tay Giang Vân Biên dừng lại một chút, câu chuyện phiếm nhàm chán ngày nào của Hứa Trạm lại hiện lên trong đầu.

Chu Điệt và Từ Chiêu Nhược là "một cặp".

Cảm giác bài xích không thích hợp lại đột nhiên hiện lên, sau cổ cậu dường như đau đớn trong một cái chớp mắt.

Chu Điệt bỏ qua mẹ mình ở đối diện đang giới thiệu hai người kia, cũng không phản ứng mười vạn dấu chấm hỏi trong mắt Từ Chiêu Nhược, thong thả cầm lấy thìa hấp cá xúc một thìa hành lá bỏ vào bát Giang Vân Biên.

"Không cần khách khí."

Giang Vân Biên nghiêng mặt nhìn sang, tất cả những gì cậu nhìn thấy là người không coi trọng bầu không khí trước mặt, ánh mắt mang theo ý cười, vẻ mặt trả thù.