Sau Khi Bị Đánh Dấu, Alpha Siêu Khó Dỗ

Chương 22




Lúc Chu Điệt tỉnh dậy, Giang Vân Biên đã mặc thêm áo khoác chạy ra ngoài.

Bóng dáng cậu tông cửa xông ra nhìn có chút chật vật, Chu Điệt dừng ở tại chỗ hồi lâu.

Khi hoàn hồn lại bả vai còn đau, có lẽ là lúc Giang Vân Biên tỉnh dậy phát hiện mình "mạo phạm" hắn, cho nên lửa giận bừng lên rồi chạy mất.

Chu Điệt xoa xoa bả vai, đứng lên mới nhớ đến Giang Vân Biên hình như không biết nhà vệ sinh ở chỗ nào.

Xuống lầu, Giang Vân Biên vừa rồi còn hấp tấp, bộp chộp đang đứng dựa vào cửa cầu thang, Chu Điệt còn chưa kịp mở miệng thì đã nghe được cuộc trò chuyện của Chu lão tiên sinh và tài xế trong phòng khách.

"Thiếu gia chỉ đi đến nhà Ôn nữ sĩ, không có đi đến chỗ nào khác..."

Chu gia vẫn luôn chú ý hướng đi của hắn, Chu Điệt cũng không để ý, nhưng trên mặt Giang Vân Biên lại có chút xấu hổ như vừa biết được bí mật gì.

Nhìn thấy Chu Điệt, vẻ mặt Giang Vân Biên thay đổi mấy lần, mới chuyển ánh mắt: "Xin lỗi, tôi chỉ muốn xuống lầu."

Chu Điệt nhận được một chút manh mối từ cảm xúc của cậu, cảm thấy người này bây giờ giống như là một con nhím, nếu tiếp tục kíƈɦ ŧɦíƈɦ cậu thì không chừng cậu sẽ xù lông.

"Chuẩn bị một chút, trở về trường học."

...

Buổi sáng Giang Vân Biên ở Chu gia vô cùng bối rối, cậu không nghĩ tới mình cũng sẽ không kiểm soát được muốn đánh dấu người khác.

Lúc cậu mười lăm tuổi đã từng đánh bị thương một Alpha, bị đưa đi cách ly, trên báo cáo theo dõi sinh lý cũng có một số số liệu bất thường.

Bác sĩ nói, cậu có khuynh hướng tiềm ẩn nguy cơ phạm tội.

Sau khi mẹ cậu lấy được báo cáo kiểm tra lại đưa ra đơn ly hôn, giao con trai cho chồng nuôi.

Sau ngày hôm đó, Giang Vân Biên bắt đầu ở trong trạng thái tự khống chế cao độ.

Cấm mình sinh ra ý muốn yêu đương,  càng sẽ không trêu chọc Omega, làm tốt tất cả phòng bị để ngăn chặn mình trở thành Alpha cực đoan không thể khống chế bản thân.

Sự bình yên của mấy năm qua làm cậu tin tưởng mình lúc trước chỉ là tinh lực tràn đầy, xúc động nhất thời.

Thẳng đến buổi sáng hôm nay, ý niệm rất nhỏ kia toát ra bỗng nhiên làm Giang Vân Biên có dự cảm xấu.

Cửa sổ phía sau phòng học mở ra, gió thổi lên bài thi trên bàn Giang Vân Biên, ngòi bút cậu lơ đãng vẽ ra một đường.

"Vân Biên? Giang Vân Biên!"

Âm thanh Hứa Trạm làm cậu thanh tỉnh, Giang Vân Biên ngẩng đầu nhìn vẻ mặt quan tâm của người phía trước.

Hứa Trạm do dự một lát, nghi hoặc: "Anh, đề này khó như vậy hả?"

Giang Vân Biên nhìn đến sự quan tâm nơi đáy mắt Hứa Trạm mới trả lời: "Cút, đừng phiền tôi."

Tự nhiên bị quát, Hứa Trạm ủy khuất: "Cậu thật cáu kỉnh, phá hủy bao nhiêu sự dịu dàng của tôi."

"Cho cậu thời gian đếm từ một đến ba để cút."

"Tiết thể dục đấy!" Hứa Trạm cảm thấy thời gian tuyệt vời không thể để đề toán học làm lãng phí như vậy, huống chi đây là tiết thể dục đầu tiên sau lễ Quốc khánh kết thúc: "Chạy nhanh đi chơi bóng đi! Tôi nhịn bảy ngày rồi! Vốn định chơi bóng khi đi chơi với mọi người, kết quả ngày đó có tới mười người không đến!"

Giang Vân Biên lúc này mới nhớ tới Quốc khánh bọn họ còn hẹn nhau ra ngoài chơi: "Mười người đều không đi?"

"Ừm, sau khi cậu nói không đi thì Chu ca cũng bảo có việc."

Giang Vân Biên bị lôi đến sân bóng, nhìn đám khỉ trong sân hồi lâu, lúc này lại không thể khống chế mà nghĩ—— Chu Điệt có thể có việc gì? Ra ngoài chơi với Từ Chiêu Nhược sao?

Chậc, làm sao trong đầu toàn là Chu Điệt!

Giang Vân Biên càng nghĩ càng bực bội, Hứa Trạm ở trên sân gọi cậu cậu cũng không phát hiện, mãi đến khi có người vỗ vai mới quay đầu lại.

Trùng hợp, người gọi cậu lại là Chu Điệt.

Bóng cây dừng ở trên người hắn tạo nên những ánh sáng loang lổ: "Hứa Trạm gọi cậu."

Mắt Giang Vân Biên lại không chịu khống chế dừng ở trên cổ hắn, khi ý thức được mình đang nhìn ở đâu thì lập tức quay chỗ khác: "Ồ, được."

Nói xong thì đứng dậy đi về phòng thiết bị.

Chu Điệt nhìn bóng đang kháng cự rõ ràng của cậu, không biểu cảm gì quay đầu lại.

Lúc giúp đỡ lấy bóng ra từ phòng thiết bị, Giang Vân Biên ngồi trên mặt bàn ánh mắt trống rỗng... Một số Alpha cố chấp sẽ không thể tự khống chế bản thân mà mạnh mẽ đánh dấu người khác ở trong kỳ mẫn cảm.

Cậu biết trong đám đồng loại có một phần tử cực đoan như vậy tồn tại, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ tới mình cũng nằm trong số đó.

Đây là bộ dạng mà cậu chán ghét nhất, cậu tuyệt đối sẽ không trở thành người như vậy.

Giang Vân Biên từ trong túi quần lấy ra lọ thuốc ngăn mùi, mới vừa phun lên người xong thì nghe phía sau có người gọi tên cậu.

Quay đầu lại nhìn thấy một nữ sinh thấp hơn cậu nửa cái đầu, mặt phiếm hồng đang đứng trước mặt: "Giang Vân Biên."

Giang Vân Biên hơi thu vẻ mặt lại, từ trên bàn đi xuống, lộ ra nụ cười xã giao: "Có chuyện gì?"

Nữ sinh chớp chớp mắt, lúc vừa tiến vào rõ ràng cô cảm giác được cảm xúc của Giang Vân Biên có chút mất mát, nhưng bây giờ lại thay bằng nụ cười ứng phó tiêu chuẩn làm cô có chút trở tay không kịp.

Giang Vân Biên có thể dễ như trở bàn tay kéo dài khoảng cách với người khác.

"Cậu, cậu còn nhớ tớ không?" Cô nói.

Giang Vân Biên không có ác ý: "Chúng ta đã gặp mặt?"

Sắc mặt nữ sinh càng đỏ, nhưng lại không phải thẹn thùng, mà là xấu hổ: "Ngày Trung thu hôm đó, tớ có đưa cho cậu bánh trung thu..."

Hóa ra chuyện hôm đó là lời tỏ tình.

Giang Vân Biên đều đã quên chuyện này.

Cậu nhìn ánh mắt mất mát của nữ sinh, đi đến trước mặt cô: "Cậu tên là gì?"

Nữ sinh ngước mắt, phát hiện cậu dường như đã thu lại dáng vẻ lười biếng, tùy ý, vẻ mặt cũng thay đổi một chút.

"Trần Y Ninh."

"Bạn học Trần, cảm ơn. Thực xin lỗi."

Giang Vân Biên không nói nhiều, nhưng đáp án đã rất rõ ràng. Trần Y Ninh là thất vọng, nhưng không có đặc biệt thương tâm, ít nhất bây giờ Giang Vân Biên không hề có lệ với cô.

"Ừm." Trần Y Ninh sờ sờ đôi mắt.

Giang Vân Biên nghĩ nghĩ, lại đem khăn giấy mang theo trên người đưa cho cô: "Gặp lại sau."

Mới vừa đưa khăn giấy vào tay cô, ngoài cửa lại nhiều thêm hai bóng dáng, là Hứa Trạm mồ hôi đầm đìa cùng với Chu Điệt.

"Tìm cậu cả buổi, cậu lại trốn vào chỗ này lười biếng là như thế nào..."

Hứa Trạm vừa định đi vào lại bị Giang Vân Biên ôm cổ: "Được rồi, đi chơi bóng."

"Làm gì, làm gì? Không cho tôi đi vào? Giấu người đẹp có phải không?" Hứa Trạm hướng mắt vào trong: "Giỏi lắm, có thật này, đây không phải là nữ sinh ngày đó thổ lộ với cậu sao!"

Giang Vân Biên muốn biết tại sao toàn thế giới đều nhớ rõ chuyện này, cậu lại không có ấn tượng: "Nếu miệng cậu đã không kín được, tôi có thể may lại giúp cậu."

Lúc ôm người đi ngang đối diện với ánh mắt Chu Điệt, Giang Vân Biên cười cười sau đó nhìn Hứa Trạm: "Được rồi, mời cậu uống nước, đi thôi."

Hứa Trạm là một người rất qua loa, hai cây kem là có thể đuổi đi được rồi.

Thế nhưng Giang Vân Biên lại cảm giác được rõ ràng cảm xúc của Chu Điệt có chút không thích hợp, người này giống như là phát hiện mình trốn tránh hắn, cả buổi chiều tâm trạng không thể nào tốt, thật vất vả mới hòa nhập với các bạn trong lớp, bây giờ lại trở về thời điểm vừa khai giảng, ngay cả Hứa Trạm tan học muốn cùng hắn đi ăn cơm, Chu Điệt đã ra khỏi phòng học trước.

"Không đúng, hôm nay hai người các cậu bị làm sao vậy?" Hứa Trạm có chút không rõ: "Các cậu lại gạt tôi trộm đánh nhau sao?"

Giang Vân Biên tâm nói đánh nhau cũng không đến mức như thế, là cậu đối với người khác sinh ra suy nghĩ khác.

Hứa Trạm nhìn một lúc lâu: "Đậu má, không phải là đánh thật chứ? Ai thắng vậy?"

"Hứa Trạm, hỏi cậu một vấn đề. Nếu một ngày nọ đột nhiên cậu gặp một người... chính là trong chớp mắt như vậy, cậu muốn cắn hắn, đây là chuyện gì thế?"

Trước đó Hứa Trạm còn nói giỡn, không ngờ Giang Vân Biên bỗng nhiên đứng đắn như vậy, cậu ta gãi tóc: "Đó còn phải xem tôi có thích hay không."

"... Trình độ bạn bè bình thường, không có hảo cảm."

"Vậy phân tình huống đi, nếu chỉ là ngứa răng thì có thể là thích. Còn không có tình cảm nhưng mà có du͙ƈ vọиɠ mãnh liệt, thì nên đến bác sĩ tâm lý." Hứa Trạm nhíu mày: "Đây là dấu hiệu thứ nhất của Alpha cực đoan, không thể khinh thường."

Giang Vân Biên như có điều suy nghĩ.

Hứa Trạm nhìn cậu một lát, sắc mặt trầm xuống: "Cậu... Không phải chứ?"

"Không có. Không có khả năng. Tự chủ của tôi rất mạnh." Giang Vân Biên bình tĩnh dời mắt.

Bất luận chuyện này đến tột cùng là như thế nào, né tránh Chu Điệt chính là lực chọn chính xác nhất.

"Alpha cực đoan và biếи ŧɦái đều có tâm tư âm u, tăm tối, sao có thể là cậu được." Hứa Trạm cười hì hì: "Cậu có nhiều bạn bè, còn có em gái đáng yêu như Vân Dĩ..."

"Tôi về trước." Giang Vân Biên ngắt lời Hứa Trạm, mang cặp sách lên lưng: "Nếu lại nói lung tung thì đêm nay tôi đổi ký túc xá với cậu."

"Không phải chứ," Hứa Trạm vội vàng đuổi theo: "Tôi nói sai cái gì là cậu cướp đoạt quyền lợi được ngủ trên giường chính mình của tôi, cậu còn là người sao, chờ tôi với!"

...

Từ Chiêu Nhược ngồi trong phòng y tế, cảm nhận không khí khẩn trương trước nay chưa từng có giữa mình và Chu Điệt.

"Đại ca, có việc thì dặn dò, đừng làm đàn em sợ hãi." Từ Chiêu Nhược nghĩ: "Là chuyện nhà cậu sao?"

Chu lão tiên sinh mấy hôm trước đến Từ gia nói chuyện giải trừ quan hệ, tuy rằng Từ Chiêu Nhược thấy vui, nhưng vẫn cảm thấy Chu lão tiên sinh làm việc quá nhanh.

"Chắc không phải là người nhà cậu đã nói gì với Giang Vân Biên chứ? Hai vị trưởng bối nhà cậu tuy rằng không có ác ý, nhưng mỗi lần tôi nhìn thấy họ đều cảm thấy áp lực cực lớn." Từ Chiêu Nhược phàn nàn.

Chu Điệt nhìn cô một chút, đột nhiên hỏi: "Sau khi bị đánh dấu, các cậu sẽ trốn tránh người đánh dấu các cậu sao?"

Từ Chiêu Nhược nghi hoặc ừ một tiếng: "Tuy rằng tôi chưa có bị đánh dấu qua, nhưng chắc là không thể nào? Omega sẽ rất ỷ lại vào người đánh dấu mình, sau khi bị đánh dấu chắc là càng muốn dính đối phương hơn mới đúng. Đương nhiên nếu bị cưỡng ép đánh dấu thì Omega sẽ sợ hãi Alpha."

Chu Điệt ngồi thẳng tựa lưng vào ghế.

Từ Chiêu Nhược chớp mắt: "Ai đang sợ cậu sao?"

"Ai" này không cần nói rõ hai người cũng biết là vị nào.

"Chắc vậy, không phải trốn." Chu Điệt nhàn nhạt nói.

Bản thân Giang Vân Biên là Alpha, tình cảm đối với bạn đời có nhiều xâm chiếm và du͙ƈ vọиɠ khống chế, muốn cậu giống với Omega sinh ra ỷ lại vốn là việc không dễ dàng.

Chu Điệt cảm thấy người nọ không giống như sợ hãi mình mà giống lảng tránh hơn.

Chu Điệt cũng không có biểu cảm gì, nhìn vẻ mặt không hiểu gì hết của Từ Chiêu Nhược, lãnh đạm hỏi: "Ngày đó Giang Vân Biên đưa bánh trung thu cho cậi đã gặp ai?"

"Trần Y Ninh? Hôm nay tôi gặp cô ấy tới, nhìn tinh thần rất kém, chắc là bị từ chối."

Từ Chiêu Nhược không nghe tiếng trả lời, ngẩng đầu nhìn thấy Chu Điệt đang nhìn ra cửa sổ.

Khí chất của Chu Điệt thật ra rất đặc biệt, giống như boss mèo cưng trong nhà, vui vẻ thì cho cậu một ánh mắt, không vui thì dù có bao nhiêu cá khô cũng không thèm.

Lúc Từ Chiêu Nhược ở cùng Chu Điệt thì chưa bao giờ làm mình nhàm chán, cô vẫy tay: "Nếu ngài không còn việc gì khác, tôi đi ăn cơm đây."

Nói chuyện với Chu thiếu gia có một chỗ vô cùng tốt, chính là cho dù kết quả thế nào thì cũng sẽ được phục vụ đồ ăn, khi Từ Chiêu Nhược mỹ mãn rời khỏi phòng y tế thì nhận được điện thoại giao cơm.

Anh trai cơm hộp đang ở phía sau phòng thiết bị chờ cô.

Từ Chiêu Nhược vừa đến địa điểm chỉ định, không ngờ không gặp anh trai cơm hộp mà gặp Giang Vân Biên.

Trên tay người nọ cái gì cũng không có, Từ Chiêu Nhược nhìn cậu: "Lại trốn học sao?"

Giang Vân Biên nhìn xung quanh không thấy vị thiếu gia kia, tâm trạng mới lơi lỏng: "Ừm, đi cứu vớt thế giới."

Từ Chiêu Nhược nhìn cậu, ngay lúc cậu vừa đi lên thì túm chặt lấy áo khoác cậu: "Từ từ!"

Giang Vân Biên nắm chặt rào chắn, thiếu chút nữa bị cô kéo xuống: "Chị hai à, chuyện gì từ từ nói, buông tôi ra."

"Hỏi cậu một việc, cậu không được chạy." Từ Chiêu Nhược vịn tường, cũng muốn leo lên đó với cậu, lại phát hiện mình với không tới.

"Đừng chà đạp chiều cao của mình." Giang Vân Biên kéo áo khoác của mình lại, sau đó nhảy ra ngoài tường: "Nói!"

Từ Chiêu Nhược lấy di động ra trong lúc cậu đang kéo áo, lặng lẽ ghi âm.

"Giang Vân Biên, có phải cậu từ chối Trần Y Ninh không?" Cô hỏi.

Giang Vân Biên vỗ vỗ lên quần mình, hỏi: "Tin đồn từ đâu ra? Giai đoạn này nên học tập cho tốt."

Có đáp án, Từ Chiêu Nhược lại hỏi tiếp: "Hôm nay Chu Điệt có chút không thích hợp, cậu không phát hiện sao?"

Giang Vân Biên im lặng một chút: "Ừm, tôi với hắn cãi nhau vài chuyện."

"Giang Vân Biên, cậu đã bị Chu Điệt đánh dấu qua phải không, cậu thật sự chán ghét hắn sao?"