Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu Lại

Chương 257: Ngoài Mạnh Trong Yếu Thôi






"Không biết sống chết? Được, thành toàn cho anh."
Giọng Ninh Trí Viễn trầm xuống.

Lời còn chưa dứt, một tay hắn kiềm trụ cổ bác sĩ Fred, đẩy ngã y ở trên quầy.

Ầm một tiếng, ngay sau đó là rầm một tiếng giòn vang -- Một tay Ninh Trí Viễn vừa kéo dây lưng bên hông, động tác nhanh như tia chớp, thế nhưng đã cuốn lấy cổ tay của bác sĩ Fred.

Dường như là đồng thời, hắn nhấc cố áo bác sĩ Fred lên, đẩy ở trên mặt đất, đầu gối chặn đầu gối bác sĩ, chỉ một chút bác sĩ liền quỳ thình thịch trên mặt đất, đồng thời bị kéo tóc khiến cổ ngửa lên.

Kế tiếp, trên cổ bác sĩ Fred bị siết chặt.

Nháy mắt cảm giác hít thở không thông chết lặng xông lên não, đầu lưỡi như là có vật lạ mềm như bông đổ vào trong.

Nhưng cũng chỉ là một cái chớp mắt, đột nhiên không khí lại vọt vào miệng mũi.

Vốn dĩ bác sĩ say rượu chưa tỉnh, dạ dày cuộn lên trận biển gầm liền muốn phun.

Nhưng miệng cũng đột nhiên bị lấp kín, ngay sau đó bị dùng sức đè vào.

Nhiệt dịch đã bị mạnh mẽ ép xuống dạ dày lại.

Y hô hô thở hổn hển.

Lăn lộn như vậy, cả người đều là mồ hôi lạnh, tỉnh rượu hơn nửa phẩn.

"Hiện tại chịu nói thật chưa?"
Đối diện y, Ninh Trí Viễn túm ghế dựa sau quầy của Bình tỷ lại đây ngồi xuống.

Hắn không giống với vừa rồi.

A, là không thấy cà vạt.

Bác sĩ Fred chớp chớp mắt, ý thức được mới vừa rồi vật vừa siết cổ y đến chết là thứ gì.

Hơn nữa, giờ phút này còn gắt gao quấn quanh qua miệng, vẫn luôn siết chặt đết ót......Rất chặt, y sắp không thể hô hấp.

"Ô ô ô......"
"Để anh nói chuyện, trước tiên tôi muốn nhắc nhở anh.

Những chữ nghĩa trò chơi linh tinh đó, có thể không cần nhắc lại."
Cổ áo sơ mi của Ninh Trí Viễn tùy ý rộng mở, đường cong cơ bắp banh chặt.

Lời hắn nói thong dong, nhưng bác sĩ Fred đã học được nhìn biểu cảm.

Y nhìn ra được, kỳ thật nội tâm của Ninh Trí Viễn đã tới cực hạn, nhưng thoạt nhìn ngoài mặt như không để bụng.

"Tôi nói cái gì, anh trả lời cái đấy.

Không cần nói dối với tôi."

Nói xong câu này, Ninh Trí Viễn cúi người về phía trước.

Hai tay hắn gác ở trên đùi, thuận tay tháo chiếc nhẫn xuống, tùy ý xoay xoay vài cái.

Trên nhẫn tạo thành một cái dao nhỏ.

Không dài đến một tấc, lại cực kỳ sắc bén, lóe lên ánh sáng lạnh lùng.

Ninh Trí Viễn giữ chặt đầu tóc bác sĩ Fred, ép hắn hoàn toàn ngẩng đầu lên.

Hầu kết và động mạch yếu ớt lộ ra bên ngoài.

Khi tới gần cổ, bác sĩ cảm giác được một cỗ lạnh lẽo.

Y nhịn không được rùng mình một cái.

"Tốt nhất anh đừng lộn xộn.

Nhìn thấy lưỡi dao tam giác này không? Đây là chuyên dùng để lấy máu.

Nếu là không cẩn thận thọc đi vào, động mạch anh sẽ biến thành suối phun.

Từ nơi này tới đó, đến gian phòng khách cũng không cách nào may mắn thoát khỏi.

Trong phòng này sẽ bắn toàn máu của anh, chân dẫm lên trơn trượt.

Tôi đoán, Tiểu Lộc sẽ không thích.

Tôi không muốn chọc Tiểu Lộc không vui.

Cho nên, tốt nhất chúng ta đừng làm đừng để máu bắn ra.

Tôi hỏi cái gì, anh trả lời cái đấy.

Nhớ kỹ đừng nói dối với tôi.

Được, hiện tại chúng ta bắt đầu."
Vừa nói Ninh Trí Viễn rút cà vạt đi.

Bác sĩ Fred nhịn không được sặc khụ ra tiếng.

Trước sau cũng chỉ là mấy giây.

Một người lịch thiệp phong độ nhẹ nhàng, bị trói cánh tay, bị bắt quỳ trên mặt đất không thể động đậy.

Trên cổ ái nhợt, để lại một vết siết màu đỏ.

Bác sĩ Fred nghĩ, nếu không phải sợ "chọc Lâm Lộc không vui", chỉ sợ hiện tại y đã là một khối thi thể.

Nhưng y không cảm thấy sợ hãi.

Thật ra chỉ đau một chút.

Lại càng có buồn cười.

Đối diện, mắt Ninh Trí Viễn lộ ra hung quang.

Hắn đang quan sát bác sĩ Fred, cũng đang bị bác sĩ quan sát.

Loại đàn ông có thể tùy thân móc ra một đống vũ khí, thoạt nhìn cực không dễ chọc.

Dường như lúc nào cũng muốn mạng người khác, hơn nữa không muốn chịu trách nhiệm.

Nếu không phải lão đại của bang phái tiếng tăm lừng lẫy, chỉ sợ cũng là thân phận đặc thù quyền thế ngập trời, có thói quen không xem trọng mạng người khác.

Thân là người phụ trách nghiên cứu cơ cấu chữa bệnh trứ danh, bác sĩ cũng đã từng chữa bệnh cho số ít đại gia tộc, cho nên đã từng tiếp xúc với hai loại người trên.

Tuy rằng thân phân của hai loại người này không giống nhau, lại có đặc điểm cộng đồng.

Đó chính là không coi ai ra gì, cực kỳ kiêu ngạo, ít nhất muốn thu thập ai, tuyệt đối sẽ không bịt kín miệng rồi mới xử lý -- Ngươi thích kêu thì kêu, muốn xin tha thì xin tha.

Nếu là ngươi có gan chửi bậy cũng cứ việc, cùng lắm là cho ngươi hai dao.

Kêu vài tiếng thì cũng có làm sao? Dù sao, "kêu rách cổ họng cũng không có ai dám tới cứu ngươi".

Nếu thật là một trong hai loại người kia, chỉ bằng lời nói khiêu khích của bác sĩ mới vừa rồi, giờ phút này hẳn là đã chết?
Cho nên đây là làm gì?
Thật đúng là sợ giết mình rồi sẽ chọc Lâm Lộc không vui sao?
Cho nên vừa rồi mới muốn lấp kín miệng lại uy hiếp, miễn cho mình hô to gọi nhỏ khiến Lâm Lộc nghe được?
Bác sĩ Fred suy nghĩ cẩn thận điểm này, trên mặt nhịn không được lộ ra vẻ tươi cười.

Lúc này Ninh Trí Viễn cũng rút cà vạt ra, nhìn thấy biểu cảm này của y, tức khắc ánh mắt trầm xuống.

"Anh cười cái gì?"
"Vị bạn trai cũ tiên sinh này, không nghĩ tới anh còn rất có tâm."
"Đừng nói nhảm.

Nói cho tôi, anh có quan hệ gì với Lâm Lộc?"
"Tôi và cậu ấy có quan hệ gì cũng không quan trọng.

Có sức hỏi cái này, không bằng đặt tâm tư ở trên người Lâm Lộc."
Cổ chợt lạnh, ngay sau đó là một trận đau đớn.

Bác sĩ Fred biết đây là dao cứa vào da.

Nhưng mặc kệ nó.

Dù sao anh cũng không thật sự dám giết tôi.


Suy nghĩ cẩn thận điểm này, y nói chuyện càng cậy mạnh, dường như không có cảm giác hung khí kề ở cổ.

"Anh biết rốt cuộc trong lòng Lâm Lộc nghĩ cái gì không? Cậu ấy muốn cái gì nhất, lại sợ cái gì nhất? Hiện tại cậu ấy cần gì, lại mâu thuẫn cái gì? Mấu chốt nhất chính là cậu ấy thế nào rồi, có xảy ra vấn đề ở đâu hay không?
Nhìn ra được được là anh rất để ý cậu ấy.

Nếu để ý, cũng đừng đặt hết tất cả tâm tư ở trên người mình -- Cảm động chính mình có ích lợi gì chứ.

Lâm Lộc sẽ đi theo tôi, không ở lại vì anh."
"Anh!"
Một câu "Lâm Lộc sẽ đi theo tôi" này, hoàn toàn chọc giận Ninh Trí Viễn.

Lưỡi dao ở trên cổ cắt thành một vết thương sắc bén, máu chảy ra.

Nhưng Ninh Trí Viễn cũng còn có lý trí, đỏ mắt cũng chỉ là nháy mắt.

Hắn lập tức đè miệng vết thương lại, lại không biết là bực bội mình thất thố hay là những lời này của bản thân, đầu ngón tay hắn lạnh lẽo, còn hơi hơi rung động.

Cũng may chỉ là vết thương ngoài da, không chạm đến động mạch chủ.

Chỉ chốc lát máu liền ngừng, để lại một mảnh đỏ tươi trên cổ áo.

Ninh Trí Viễn buông tay ra.

Bác sĩ Fred ngẩng đầu.

Mũ từ trên đầu rơi xuống, chậm rãi rớt trên mặt đất.

Vali cũng đổ kêu rầm một tiếng.

Thật là kỳ quái.

Người bị thương chính là bác sĩ, bị siết chính là bác sĩ, ngay cả bị áp chế đến chật vật quỳ trên mặt đất, cũng là bác sĩ.

Nhưng sắc mặt trắng bệch, tựa như thất bại thảm hại lâm vào tuyệt cảnh, lại là Ninh Trí Viễn.

Hai tay hắn đan lại, đầu ngón tay bởi vì thiếu máu mà nổi lên màu xanh nhàn nhạt.

Người quá mức căng thẳng sẽ như vậy, máu cũng ngưng tụ trong tim, tứ chi vì thiếu máu mà run lên không ngừng.

Bác sĩ Fred quá rõ điểm này.

Y càng thêm thong dong.

Nếu không phải cổ rất đau, thậm chí y còn muốn châm tẩu hút một ngụm.

"......Cậu ấy đã nói gì với anh?"
"Ai? Lâm Lộc sao? Kỳ thật chưa nói gì.

Lúc cậu ấy ở bên tôi, không phải rất nguyện ý nhắc tới anh.

Đương nhiên, tôi cũng có thể hiểu được.

Anh xem tính tình anh kém như vậy, cậu ấy nhắc đến anh gì?"
Ninh Trí Viễn nắm chặt tay.

Cũng chưa thu hồi dao ở trên nhẫn, cắt một đường ở trên ngón tay, giọt máu nhỏ giọt theo khe hở ngón tay, đầm đìa tươi đẹp.

Bác sĩ Fred nhìn chằm chằm hắn, giờ phút này ánh mắt chợt lóe, tựa hồ đang chờ đợi gì đó.

Nhưng không phát sinh ra chuyện gì.

Nói thật, bác sĩ nhẹ nhàng thở ra.

Rốt cuộc người chết không thể sống lại.

Hơn nữa Ninh Trí Viễn nói rất đúng, con dao kia thật sự rất bá đạo, thuần túy làm ra để giết người.

Nếu thật sự đâm vào động mạch của mình, chỉ sợ vài phút cũng đủ để chảy hết nửa lượng máu, biến nơi này thành hiện trường nhão dính suối phun.

Tuy rằng y không sợ chết.

Nhưng là tồn tại cũng khá tốt.

Khiêu khích thành công, không có lật xe.

Y vừa lòng mà nhếch khóe môi lên.

"Không động thủ sao.

Nhìn như vậy cũng không bất kham như Lâm Lộc nói."
Nghe được tên Lâm Lộc, rõ ràng Ninh Trí Viễn hít thở thô nặng.

Hắn nhìn chằm chằm bác sĩ, không nói một lời.

"Nhìn qua anh rất lý trí.

Vừa rồi tôi đã suy nghĩ, nếu là anh thật sự đâm tới một dao, đúng là sự tình đó không tốt lắm.

Xúc động lại bạo lực như vậy, hơn nữa quan trọng nhất chính là chỉ lo mình được thống khoái......Lâm Lộc còn có thể bắt anh làm gì sao? Có thể cậu ấy thật sự không có lựa chọn khác."
Bác sĩ Fred cười, chậm rãi ngồi dậy.

"Nếu anh tạm thời không muốn giết tôi, có thể bỏ dây lưng của anh ra không? Không dễ chịu lắm."
Ninh Trí Viễn không nói lời nào như cũ.

Chỉ là vừa lật cánh tay, con dao sắc bén xẹt qua thắt lưng, cắt nó thành hai nửa như mỡ vàng mềm mại.

Bác sĩ xoay xoah cánh tay một chút, móc tẩu ra bật lửa.

"Bạn trai cũ tiên sinh, tôi nói cho anh chuyện xưa đi."
"Chuyện xưa? Về cái gì? Về anh và Tiểu Lộc sao?"

"Ha.

Anh đã đoán sai.

Là về một người đàn ông có tính tình rất kém."
Bác sĩ Fred phun ra một vòng khói.

Y sửa sang lại cổ áo một chút, lại nhặt mũ lên, phủi phủi bụi bẩn ở trên.

"Trước kia có một người đàn ông rất có tiền cũng rất tự phụ.

Hắn rất thành công, nhưng thành công lớn nhất của hắn là tìm được một thiên tài khác làm vợ của hắn.

Đáng tiếc chính hắn không biết, còn tưởng rằng người ta tìm hắn, là người ta chiếm tiện nghi.

Tính tình của hắn rất kém.

Trong lòng hắn chỉ có chính hắn.

Hắn luôn tức giận lung tung đối với vợ mình.

Vợ của hắn là người rất tốt, chưa từng trách hắn.

Hắn lại cảm thấy vợ hắn rất có lỗi với hắn.

Rốt cuộc có một ngày, hắn đã phát bệnh tâm thần, đuổi vợ của mình đi.

Vợ của hắn rất thương tâm.

Tới tìm hắn không ngừng, giải thích với hắn.

Nhưng mà làm sao hắn nghe chứ? Rốt cuộc nhiều năm như vậy, đều là vợ hắn nhường hắn, săn sóc hắn, nơi chốn đều suy nghĩ vì hắn trước tiên.

Có phải tôi đã nói vợ hắn là thiên tài rồi không?
Vợ của hắn con mẹ nó thật là thiên tài.

Chính là sau khi ở bên hắn, người khác đều chỉ biết tên người đàn ông này, lại quên vợ hắn đã từng tài giỏi bao nhiêu.

Đây là vì cái gì chứ? Lúc người đàn ông hưởng thụ thanh danh của mình, lại chưa từng nghĩ tới vấn đề này.

Sau đó......"
Bác sĩ Fred chậm rãi đội mũ lên.

Dưới vành nón, một đôi mắt sắc bén lộ ra.

Y nhìn Ninh Trí Viễn, phát hiện sắc mặt hắn trắng bệch, nhịn không được nhếch miệng cười.

"Sau đó rồi thế nào, bạn trai cũ tiên sinh?"
"Sau đó, vợ hắn chạy theo người đàn ông khác.

Sẽ không đã trở lại nữa, đúng không?"
"Ha ha ha......"
Bác sĩ Fred ngửa đầu cười ha hả, to lớn vang dội lại điên cuồng.

Nhưng lại dừng lại rất nhanh, tựa như bắt đầu khi bắt đầu.

"Thật là tên ngu xuẩn."
"Anh nói cái gì?"
Sắc mặt Ninh Trí Viễn càng khó nhìn.

"Đừng úp úp mở mở, rốt cuộc anh muốn thế nào? Nói rõ ràng cho tôi!"
"Tôi không có gì muốn nói hết.

Buông tôi ra đi, ngu xuẩn."
Bác sĩ Fred bỏ cái tẩu qua, lau mặt một phen.

Lần này, y cũng không nhìn Ninh Trí Viễn một cái.

"Cậu ấy là một thiên tài, cậu ấy bị tổn thương như vậy, cậu ấy bồi người đàn ông kia nhiều năm như vậy -- Kết quả anh cũng chỉ nghe ra cái này?"
Đột nhiên cảm xúc bùng nổ, đôi mắt của bác sĩ cũng đỏ lên.

Trong một cái nháy mắt, thế nhưng khiến người ta không phân biệt được y đang nói ai, lại là tức giận với ai.

Nhưng rất nhanh, y bình tĩnh lại.

Tuyệt vọng dần dần biến mất ở trong ánh mắt y.

Chỉ là y lạnh lùng nhìn về phía Ninh Trí Viễn,
"Lâm Lộc nói không sai.

Quả nhiên anh không đáng.".