Sau Khi Bị Đuổi Ra Khỏi Nhà Tra Công Quỳ Xin Tôi Quay Đầu Lại

Chương 262: Giấc Mộng Tan Vỡ






"Bác sĩ Fred......Vì sao không cho tôi uống rượu......"
Lâm Lộc đã ghé vào trên bàn thủy tinh, ly rượu chạm vào đổ vài cái.

Hương thơm rượu chảy theo cánh tay cậu, tay áo ướt một mảng to.

Bác sĩ Fred không hình không trạng mà nằm liệt trên sô pha, đẩy cậu một phen.

"Đứng lên, trở về."
"......Rượu của tôi đâu? Tôi vẫn muốn.....Uống!"
"Thật là say rồi? Được đi."
Bác sĩ Fred đỡ sô pha đứng lên, lung lay hướng một bên vẫy tay.

"Anh còn không qua đây là đang đợi cái gì? Thật muốn để tôi đưa cậu ấy về khách sạn sao —— Bạn trai cũ tiên sinh?"
Trong một góc kia không có bàn, cũng không có ghế dựa.

Chỉ có vài thực vật dây leo được trang trí làm cảnh, dài hơn một mét với phiến lá rộng rũ xuống dưới, làm không khí quán bar càng thêm mê huyễn.

Nếu không nhìn kỹ, không nhìn ra phía sau có một người trốn ở đó.

Đặc biệt là lúc người đó đứng không nhúc nhích.

Mới vừa rồi Ninh Trí Viễn chính là như vậy.

Giống như hòa thành một thể với cái bóng của góc tường và phiến lá xanh to rộng, tối tăm mà nhìn chăm chú tất cả những gì trước mắt.

Cho dù giờ phút này đi ra, hắn không có biểu cảm gì.

Ánh đèn chiếu xạ ở trên mặt, bóng đen trên mặt ngày càng đậm.

Ninh Trí Viễn nhìn chăm chú vào Lâm Lộc.

Lâm Lộc vô tri vô giác mà ghé ở trên bàn, hàng lông mi dài rũ xuống tạo thành cái bóng mờ trên gương mặt.

Theo hô hấp, vai lưng phập phồng.

Đương nhiên rung động một chút, không biết là thật sự ngủ rồi, hay là chỉ men say quá sâu.

Ninh Trí Viễn vươn tay, nhẹ nhàng bao trùm ở hai mắt Lâm Lộc.


Lông mi dày và dài khẽ run, như lông chim cào qua lòng bàn tay.

"Tiểu Lộc, chúng ta về nhà."
Nói xong câu này, hắn không hề mở miệng.

Mà là trầm mặc cởi áo khoác, mềm nhẹ mà đáp ở trên vai Lâm Lộc, lại cẩn thận quấn chặt.

Lâm Lộc cúi đầu nằm bò, đầu tóc mềm mại có hơi rối loạn.

Ninh Trí Viễn liền dùng ngón tay chải vuốt chỉnh tề cho cậu, vén ở bên tai.

Sau đó, Ninh Trí Viễn chặn ngang bế cậu lên, dính sát vào trái tim.

Hắn cúi đầu nhìn nhìn người trong lòng, hướng đi ra phía ngoài.

"Chờ một chút!"
Rốt cuộc bác sĩ Fred mở miệng.

"Anh không có gì muốn hỏi sao?"
"Không có."
"Bao gồm bệnh của cậu ấy?"
"Bao gồm bệnh của cậu ấy."
"......"
"Cho dù tôi hỏi, anh sẽ nói cho tôi sao?"
"Cái này sao, cũng đúng.

Tôi phải tôn trọng ý nguyện của cậu ấy.

Chờ cậu ấy tỉnh lại, anh có thể tự mình đi hỏi cậu ấy."
"Vậy được.

Chờ cậu ấy tỉnh lại, tôi tự mình đi hỏi cậu ấy."
"Anh......"
Biểu hiện của Ninh Trí Viễn quá mức khắc chế, ánh mắt lại áp lực như vậy, dường như là mưa rền gió dữ bị phong ấn.

Phản ứng này bác sĩ Fred có thể đoán trước được, ngược lại khiến trong lòng y không dễ chịu.

Y lại duỗi tay ngăn Ninh Trí Viễn lại lần nữa.

Do dự một lát, y thấp giọng hỏi.

"Anh sẽ không thật sự nhốt cậu ấy lại chứ?"
Rốt cuộc Ninh Trí Viễn nhìn y một cái.

Nhưng hắn không nói chuyện.

Chỉ là lạnh lùng mà nhìn chằm chằm tròng mắt bác sĩ Fred.

Như là muốn xuyên thấu qua cặp đồng tử kia, thấy rõ ràng vận mệnh quỷ quyệt khó lường nào đó.

Ánh mắt này khiến trong lòng bác sĩ rùng mình.

"Chẳng lẽ anh thật sự......"
"Nếu tôi muốn, đương nhiên tôi có thể.

Nhốt lại thì làm sao? Thậm chí tôi có thể chân chính cầm tù cậu ấy.

Thành phố này hoặc là một thành phố khác, hoặc ra nước ngoài.

Cậu ấy thích nơi nào? Trang viên hay là sơn cốc, hay là trong rừng? Lựa chọn tốt nhất, đương nhiên là đại dương mênh mang cùng một hòn đảo, ngoại trừ tôi và người của tôi, sẽ không có bất luận kẻ nào tiếp cận.

Hoặc là tôi còn có thể làm nhiều hơn như thế.

Tôi có thể cột xiềng xích ở trên cổ cậu ấy, cũng có thể cấy chip định vị vào người cậu ấy, có cái gì khó? Tôi cũng có thể tiêu hủy tin tức thân phận của cậu ấy, căn bản không tồn tại ở thế giới này, rời khỏi tôi cậu ấy khó đi một bước.

Còn có cái gì, hửm? Tìm một người thôi miên tẩy não cậu ấy, khiến cậu ấy chỉ nhớ rõ tôi, lại không nhớ rõ bất kỳ người nào khác? Hoặc là làm đến cùng hơn nữa, chém đứt tay chân cậu ấy, để cậu ấy thật sự biến thành búp bê, mỗi ngày bị tôi ôm vào trong ngực như hình với bóng, tôi tự tay hầu hạ cậu ấy một ngày ba bữa, chăm sóc cậu ấy suốt cuộc đời này?"
Hắn càng nói, sắc mặt bác sĩ Fred càng khó nhìn, đến cuối cùng đã kinh ngạc mà trừng lớn hai mắt, men say đã bị doạ tỉnh hơn phân nửa.

"Anh......Anh là nói thật?"
"Anh cảm thấy thế nào?"
"Không có khả năng là nghiêm túc, cái này quá điên cuồng!"
"Đúng vậy, cái này quá điên cuồng.

Nhưng vậy thì thế nào? Vì giữ lại cậu ấy, biến thành kẻ điên thì sao chứ, loại người như các anh muốn thấy tôi như thế nào, anh cho rằng tôi thật sự để ý? Muốn chỉ chỉ trỏ trỏ, tùy tiện các anh làm, muốn nghị luận hay là phẫn nộ như thế nào, tùy các anh! Chỉ cần Tiểu Lộc ở bên cạnh tôi, điên rồi thì có làm sao......Nhưng tôi muốn chính là cậu ấy, là Tiểu Lộc của tôi, không phải một cái vỏ rỗng!"
Một tiếng gầm nhẹ, một mảnh tĩnh mịch.


Lâm Lộc ở trong lòng ngực hắn bất an động động.

Nhưng cậu không mở to mắt.

"Những suy nghĩ anh cảm thấy điên cuồng, vẫn luôn xoay chuyển trong đầu tôi.

Tính từ ngày cậu ấy rời đi, cho tới hôm nay, một trăm hai mươi mốt ngày.

Mỗi ngày không có ngày nào không mượn rượu đi vào giấc ngủ, mỗi một mộng cảnh —— Tôi không biết đó xem như là mộng đẹp hay là ác mộng, nhưng cậu ấy vẫn luôn ở đây.

Mặc kệ là bó dây thừng, mang còng, vây khốn hai chân hay là che hai mắt lại......Tôi biết cậu ấy ở nơi đó, cậu ấy thuộc về tôi, rốt cuộc cậu ấy đi không được, không bao giờ rời khỏi tôi.

Chỉ cần cậu ấy ở đây, mộng đẹp hay là ác mộng thì làm sao, tôi lại nguyện ý sống ở trong mộng, không tỉnh lại cũng không hề gì! Trong mộng cậu ấy mãi mãi yêu tôi, cho dù tôi làm cái gì.

Trong mộng cậu ấy cũng không hề là máu thịt mơ hồ, cậu ấy là ngôi sao của tôi, thần minh của tôi, cậu ấy sẽ không hỏng mất, càng sẽ không bị tôi hủy thành mảnh nhỏ!"
"Cho nên đó là mộng, cũng chỉ có thể là mộng.

Trong mộng tôi đã điên rồi, bên ngoài tôi cần phải bảo trì lý trí......Anh cho rằng tôi sợ tôi điên rồi? Ha, tôi căn bản không để bụng......Nhưng tôi sợ tôi sẽ gây nên hậu quả xấu mà mình không khống chế được......Trong đầu tôi có một ác ma.

Hắn vẫn luôn dụ hoặc tôi.

Hắn nói nhỏ ở bên tai, vì sao không thể đem biến giấc mơ của ngươi thành sự thật!"
"Tôi vẫn luôn đang áp chế nó, ác ma trong lòng kia.

Tôi sẽ không thua.

Tôi là Ninh Trí Viễn mà, từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng thua!"
"Nhưng mà tôi nhớ cậu ấy, đó là Tiểu Lộc của tôi mà.

Tôi khát vọng cậu ấy giống như điên, tôi muốn cậu ấy, đó là cái động đen trong lòng tôi, mãi mãi cũng không thể thoả mãn.

Tôi muốn cho cậu ấy chỉ nghĩ đến tôi, chỉ nhìn tôi......Thậm chí tôi còn không dám đi điều tra cậu ấy đang ở nơi nào, cậu ấy đang làm cái gì, không dám thỏa mãn khát vọng một chút, bởi vì tôi sợ ác ma trong đầu tôi, tôi sẽ không khống chế được chính mình......Anh biết cái loại cảm giác này không? Mỗi một ngày đều giống như cái xác không hồn.

Ngoại trừ tưởng niệm giống như lửa thiêu anh, những cái khác đều không có cảm giác, càng chưa nói tới hứng thú.

Đúng lúc này, cậu ấy đã trở lại.

Tôi không biết cậu ấy trở về là cứu tôi, hay là trở về giết tôi.

Khi đó tôi nghĩ, cậu ấy là tới cứu tôi đi.

Tôi nghĩ cậu ấy vẫn là tha thứ cho tôi.

Nếu không vì cái sao cậu ấy đi đến trước mặt tôi, duỗi tay ngăn xe tôi lại? Vì sao phải nghiêng đầu nhìn tôi như vậy, cười với tôi, kêu ra tên của tôi.....Cậu ấy có biết tôi sắp chết rồi không, cho dù cả lòng tôi chỉ có ác ma kia.

Cậu ấy đã trở lại, cứu sống tôi, cũng cứu sống cả ác ma kia?
Nhưng vốn dĩ tôi không sợ.

Nếu cậu ấy chịu ở lại, tôi sẽ không cần sợ tôi làm thương tổn cậu ấy nữa.

Cái gì tôi cũng có thể cho cậu ấy, cái gì cũng có thể nghe cậu ấy.

Tất cả trong tất cả......Tiền, tài sản, công ty và tương lai.

Còn chuẩn bị tốt khi lui về phía sau, làm người còn thừa hết thảy.

Anh không biết, tôi vì cậu ấy chuẩn bị cái gì......Chỉ cần cậu ấy nguyện ý, cậu ấy có thể hủy hoại tôi bất cứ lúc nào, hoặc là giết tôi, cũng không cần chịu trách nhiệm.

Thậm chí, tôi cũng có thể chuẩn bị trước hết tất cả cho cậu ấy, tôi đang làm gì anh có biết hay không?"
Bác sĩ Fred không biết, rốt cuộc Ninh Trí Viễn đang chỉ cái gì.

Đây là đương nhiên.

Ai cũng sẽ không biết, ngoại trừ Ninh Trí Viễn.

Tiểu Chu theo hắn nhiều năm như vậy, cùng lắm có thể đoán được loại điên cuồng "đưa toàn bộ công ty tính cả quyền kinh doanh cho Lâm Lộc".

Nhưng hắn không biết, chuyện hôm nay Ninh Trí Viễn làm, còn điên cuồng hơn chuyện đó rất nhiều.

Hắn tìm luật sư, làm giấy tờ trao quyền.

Đó là nhằm vào mức độ bệnh tinh thần của người giám hộ trao quyền.

Nếu người bệnh gây trở ngại nghiêm trọng đến an toàn của người khác, người được trao quyền có thể ký tên đồng ý giam giữ hắn lại, khống chế, thậm chí cầm tù với bệnh viện tâm thần, không thấy mặt trời.

Luật sư nhìn thấy nội dung, kinh ngạc đến hai mắt trừng to, hồi lâu không thể nói nên lời.


Hắn chưa bao giờ gặp qua có người chịu tự nguyện trao quyền cho người quan trọng nhất, hoàn toàn giao vận mệnh vào trong tay người khác?
"Ninh tiên sinh, ngài là nghiêm túc? Nhưng......Nhưng nếu là đối phương có ác ý vu hãm thì sao? Phải biết rằng, có cái này, mặc kệ là đối phương muốn cướp đoạt tài sản của ngài, hoặc là uy hiếp ngài khuất tùng, đều có công cụ tốt nhất......"
"Không sao.

Vốn dĩ tài sản của tôi cũng cho cậu ấy.

Tôi cũng không sợ cậu ấy sẽ uy hiếp tôi khuất tùng —— Cậu ấy muốn cái gì chỉ cần mở miệng, không cần uy hiếp, tôi đều sẽ nghe."
"Vậy, có muốn thêm một chút hạn chế vào điều khoản không? Nếu không chỉ dựa vào lời nói của bên đối phương, lại có thể đối với ngài có lớn quyền lực lớn như vậy, cái này có thể không dễ dàng lắm."
"Nhưng mà phải dễ dàng mới được.

Nếu không, sao cậu ấy có thể yên tâm quay đầu lại? Cậu ấy cảm thấy tôi có thể muốn làm gì thì làm, cảm thấy giữa tôi và cậu ấy không quá bình đẳng.

Nói không sai, chỉ cần điều khoản có một chút hạn chế, đến lúc đó tôi còn có thể có đường lui.

Tôi không cần đường lui.

Tôi muốn cậu ấy an tâm.

Muốn cậu ấy biết, cho dù tên ác ma kia còn ở đây, tôi cũng sẽ bảo vệ cậu ấy.

Cho dù tôi thật sự thua, tôi cũng còn có thể đủ che chở cho cậu ấy......"
Chi đến khi vào quán bar, nghe nói Lâm Lộc cùng người nọ vẫn luôn ở bên trong không ra ngoài.

Đương nhiên trong lòng hắn không thể nói là thống khoái, lại cũng còn bình tĩnh.

Bởi vì hắn đã tạo một thanh kiếm giúp Lâm Lộc, lưỡi dao lại hướng về phía yết hầu của hắn.

Hắn phải tự tay giao chuôi kiếm vào trong tay Lâm Lộc, sau đó dạy cậu dùng như thế nào.

Hắn thật là nghĩ như vậy.

Thậm chí sinh ra vài phần chờ mong bí ẩn.

Hắn muốn mang Lâm Lộc đi, quỳ một gối xuống đất nói cho cậu tất cả, nắm lấy tay cậu nói với cậu, xin em đừng đẩy tôi ra nữa, đừng sợ tôi nữa.

Em không phải sợ tôi.

Tôi sẽ bảo vệ em khỏi tên ác ma kia.

Tôi sẽ chỉ làm người em thích, chỉ làm "Trí Viễn ca" em yêu.

Em đừng sợ, tôi sẽ khống chế tốt chính mình.

Nếu có một ngày tôi thật sự làm không được, em cũng có thể mang theo tiền và tự do của tôi, không tổn hại một sợi lông cọng tóc mà rời khỏi tôi.

Tôi đã vì em làm nhiều như vậy.

Có phải em sẽ không sợ nữa, sẽ thử tiếp nhận tôi?
—— Sau đó, hắn đi vào quán bar.

Trong ánh đèn tối tăm, hắn tìm kiếm thân ảnh của Lâm Lộc.

Hắn thấy được cậu, còn những ly rượu cao thấp xếp đầy bàn.

Trong cơn giận dữ, hắn bước nhanh tới gần, hắn muốn túm Lâm Lộc lên bảo vệ ở phía sau, chất vấn cậu làm sao muốn uống điên cuồng như vậy?
Đúng lúc này, hắn nghe được giọng nói mang theo men say của Lâm Lộc, một bên cười một bên mở miệng.

"Dù sao, tôi cũng sắp chết rồi......"
Hắn sững sờ ở tại chỗ.

Mộng đẹp và ác mộng của hắn, hiện thực và ảo cảnh của hắn, đều tại đây một câu này, rách nát..