Sau Khi Bị Phản Bội, Tôi Kết Hôn Với Giang Tổng

Chương 7: Chương 7





Chiều tối, Lâm Tuyết Hạ tan ca, ra khỏi công ty cùng Tịnh Dao.
Hai người chia tay nhau ở cửa, Tịnh Dao hơi lo lắng nhìn cô: “Tuyết Hạ, cậu có muốn đến nhà tớ ở vài hôm rồi mới về nhà không?”
Cô thật sự không yên tâm để Lâm Tuyết Hạ quay về, cô và Quân Ninh sống cùng một mái nhà, hai người kiểu gì cũng sẽ chạm mặt nhau, dựa theo tính cách của cái cô Quân Ninh kia, nói không chừng lại tìm ra cách nào đó để đối phó với Lâm Tuyết Hạ nữa.
Lâm Tuyết Hạ chỉ cần nhìn một cái là biết ngay cô bạn thân đang nghĩ gì, trong lòng lại càng thêm cảm động.
“Tịnh Dao, cảm ơn ý tốt của cậu, nhưng mà tớ vẫn có thể đối phó được.”
Chỉ có một mình Quân Ninh mà thôi, Lâm Tuyết Hạ cô cũng không sợ cô ta.
Hơn nữa, cô đã đồng ý sẽ dọn qua nhà Giang Thần Duệ ở cùng anh, cho nên phải về nhà chuẩn bị một chút.
“Nhưng mà...”
Tịnh Dao định nói gì đó, nhưng thấy Lâm Tuyết Hạ kiên quyết như thế đành phải thở dài: “Được rồi, nếu cậu đã muốn thế thì tớ cũng không ép cậu nữa.

Nhưng mà cậu phải hứa với tớ, nếu có chuyện nhất định phải gọi điện cho tớ đấy, biết chứ?”

“Biết rồi"
“Vậy tớ đi đây, cậu đi về cẩn thận.”
“Ừ, cậu cũng cẩn thận đấy.”
Tạm biệt Tịnh Dao rồi, Lâm Tuyết Hạ cũng không ở lại lâu, xoay người định về nhà.
Nhưng mà chưa đi được vài bước, một chiếc Maybach siêu cấp xa hoa đột nhiên từ đằng sau chạy đến, dừng lại cạnh cô.
Cửa xe mở ra, Đổng Trác từ trên ghế điều khiển bước xuống, cung kính nói với Lâm Tuyết Hạ: “Phu nhân, tổng giám đốc mời cô lên xe.”
Lâm Tuyết Hạ giật mình, nhìn về hướng Đổng Trác chỉ.
Chỉ thấy Giang Thần Duệ đang ưu nhã dựa vào ghế sau xe, ánh mắt sâu thẳm nhìn xuyên qua cửa sổ xe, lạnh lùng dừng trên người cô, vẻ mặt có chút lười biếng tùy ý.
Lâm Tuyết Hạ gật đầu, ngoan ngoãn leo lên xe, sau đó ngồi cạnh Giang Thần Duệ, trong ánh mắt có hơi thắc mắc: “Tổng giám đốc Giang, không phải anh đã đi rồi sao?”
Một tiếng trước, anh đột nhiên đến Thời Đại, đến cũng nhanh, đi cũng nhanh.
Cô tưởng anh đã đi từ sớm rồi, không ngờ anh lại xuất hiện ở đây.
“Không có, đang đợi cô.”
Giang Thần Duệ hờ hững liếc nhìn cô, nghe giọng điệu của anh, hình như đã đợi cô rất lâu rồi.
Lâm Tuyết Hạ không khỏi ngạc nhiên.
Thân là tổng giám đốc Giang không ngờ lại tự hạ thân phận, đích thân chờ cô sao?
“Ừm...!Có chuyện gì sao?” Lâm Tuyết Hạ vội vàng hỏi.
“Không có gì, chỉ là muốn hỏi cô, lần đầu tiên kết hôn, cô có ý kiến gì cho đêm tân hôn không?”
Giọng điệu của Giang Thần Duệ vô cùng bình tĩnh, giống như đang hỏi một vấn đề bình thường, nhưng mà lời nói ra lại làm người ta sợ hết hồn.
Lâm Tuyết Hạ hoảng sợ ho sù sụ: “Ý...!Ý kiến gì chứ? Tôi...!Tôi không có ý kiến gì hết, sao đột nhiên lại hỏi cái này?”
Hai người bọn họ kết hôn với nhau chẳng qua là vì hai bên đều có nhu cầu này.


Anh cần một cuộc hôn nhân để đối phó với gia đình, mà cô lại trùng hợp muốn tìm một người để kết hôn.
Hai người không có chút tình cảm nào, chỉ có định sống cùng với nhau.

Cho nên, Lâm Tuyết Hạ đương nhiên sẽ không có ý kiến gì cho đêm tân hôn cả, cô cũng tưởng ra Giang Thần Duệ cũng sẽ không có ý kiến gì.
...!Ít nhất, trước lúc này cô đã từng nghĩ như thế!
“Khó khăn lắm mới kết hôn được một lần, đêm tân hôn, tôi không muốn hai chúng ta có tiếc nuối gì cả.”
Giang Thần Duệ lạnh nhạt nhìn cô, ánh mắt bình tĩnh kia lóe lên chút ý nghĩ sâu xa.
“Vậy ý của anh là…”
Lâm Tuyết Hạ hoảng sợ nhìn anh, không hiểu ra sao.
Tuy rằng cô đã từng cam kết với anh rằng sẽ làm một người vợ tốt, nhưng mà trong đó cũng không có bao gồm chuyện thực hiện nghĩa vụ giường chiếu của vợ chồng mà, anh...!không phải là đã hiểu lầm chuyện gì đi?”
“Cô nói xem?”
Giang Thần Duệ như cười như không, đôi mắt đen kia lóe lên ánh sáng.
Tim Lâm Tuyết Hạ đập trật đi một nhịp, không khỏi hoảng loạn nói: “Tôi...!Tôi làm sao biết? Nhưng mà anh Giang, không ngờ ra anh lại có hứng thú với đêm tân hôn đấy.”
Giang Thần Duệ nhún vai, môi mỏng hơi cong lên, ung dung nói: “Tôi rất có hứng thú khám phá những thứ mới mẻ, tuy rằng giữa cô và tôi chỉ là cuộc hôn nhân hình thức, nhưng mà tôi vẫn hy vọng đêm tân hôn không thể quá sơ sài được...!Ít nhất, phải có một bữa tiệc tối để chúc mừng"

“Khụ khụ...”
Lâm Tuyết Hạ đột nhiên bị sặc nước bọt của chính mình, ho khan liên tục: “Anh...!anh nói không để cho chúng ta tiếc nuối, là chỉ chuyện ăn tối à?”
“Đương nhiên! Không lẽ ý của cô không phải như vậy? Hay là cô vẫn thích kiểu một đêm xuân tiêu đáng ngàn vàng hơn?”
Giabg Thần Duệ nhìn chằm chằm cô, trong ánh mắt tối tăm chứa đầy vẻ trêu chọc.
Sau khi người đàn ông này nói dứt lời, hai gò má của Lâm Tuyết Hạ giống như bị một cây đuốc đốt lên, phừng một cái đỏ bừng.
Cô thẹn thùng lúng túng, thật sự hận tại sao trên mặt đất không có cái lỗ để cho cô chui vào.
Thật sự quá mất mặt!
Từ đầu đến đuôi, Giang Thần Duệ hoàn toàn không hề muốn cô thực hiện nghĩa vụ vợ chồng gì cả, anh chỉ đơn thuần hỏi cô rằng, cô có ý kiến gì về đêm tân hôn mà thôi.
Cô lại hiểu sai ý, suy nghĩ lung tung bậy bạ nửa ngày trời.
Cô chưa bao giờ nghĩ, cho dù Giang Thần Duệ thật sự có ý gì với cô, dựa vào mối quan hệ được pháp luật công nhận của hai người, cô cũng hoàn toàn không có quyền từ chối..