Sau Khi Bị Ta Doạ Khóc, Nàng Thổ Lộ Với Ta

Chương 24






Tay Hứa Lan để ở trên cằm, hơi hơi rũ mắt xuống, lông mi thật dài che khuất cảm xúc hoảng loạn suýt nữa lộ ra ngoài kia.

Cô suy nghĩ một hồi, cuối cùng cười nhạt ngẩng đầu nhìn về phía thiếu niên, thần sắc trấn định gật gật đầu.

"Được thôi, chúng ta nói chuyện đi."
Thiếu niên tên là Tưởng Thiệu, tự xưng là một người thiên sư, tuy rằng tuổi không lớn, nhưng nghe nói là có kinh nghiệm trừ quỷ rất phong phú.

Hứa Lan thực nghiêm túc nghe hắn thổi phồng, hơn nữa còn thường thường gật đầu khen, trên mặt còn lộ ra vài phần tôn kính, chỉ kém trực tiếp vỗ tay hoặc là dựng hai cái ngón tay cái cho Tưởng Thiệu.

Bởi vì phản ứng của Hứa Lan thật sự quá mức cổ vũ, thế cho nên trong chân thành mạc danh để lộ ra vài phần giả dối.

Tưởng Thiệu dừng lải nhải, trầm mặc liếc nhìn Hứa Lan một cái, "Hứa tiểu thư, tôi là rất nghiêm túc rất nghiêm túc nói chuyện này với cô."
Hứa Lan cũng gật gật đầu, thần sắc ngưng trọng, "Tưởng tiên sinh, tôi cũng rất chân thành nghe."
Tưởng Thiệu đánh giá cô hai giây, nhưng cũng không tìm ra được điểm nào khả nghi, vì thế tiếp tục nói: "Tôi vẫn luôn ở thành phố A kế bên, dưới sự dẫn dắt quản lý của sư phụ và tôi, thành phố A của chúng tôi luôn luôn gọn gàng ngăn nắp, rất ít xảy ra chuyện quỷ đả thương người.

Mục tiêu của tôi là, thanh trừ toàn bộ ác quỷ, để cho nhân loại chúng ta được an toàn! Hạnh phúc! Sinh hoạt tốt đẹp!"
Hứa Lan: "......"
Cực lực tuyên truyền với một con quỷ lấy hàng yêu trừ ma làm nhiệm vụ của mình, quả thực là bệnh tâm thần.

Cô chưa từng gặp qua người nào có thể nói nhiều lời vô nghĩa như vậy, lải nhải nửa ngày cũng không nói đến trọng điểm.

Nếu không phải bận tâm thân phận thiên sư của hắn có thể sẽ gây bất lực với cô, Hứa Lan đã sớm đuổi hắn đi.

Mà Tưởng Thiệu ba hoa nửa ngày, rốt cuộc ngay khi lòng kiên nhẫn của Hứa Lan sắp đến cực hạn, bắt đầu nói tới trọng điểm.

"Nhưng mà ở chỗ của chúng tôi, có một con ác quỷ, cô ta thường hoá thành hình tượng nữ nhân quyến rũ mỹ lệ để quyến rũ một ít nam nữ háo sắc.

Chờ lúc người ta cắn câu, liền làm hại tính mạng của họ.

Mà hiện tại, căn cứ theo Trắc Vị Nghi của tôi quan sát, cô ta hẳn là đi tới thành phố này."
Nghe đến đó, tay Hứa Lan không tự giác mà siết chặt cây bút máy đang thưởng thức trong tay một chút.

Nghe những miêu tả này đó của Tưởng Thiệu, hiển nhiên là đang nói Sầm Nhược.

Nhưng Tưởng Thiệu lại không biết, thành phố này không chỉ có một con quỷ.

Tưởng Thiệu tiếp tục nói: "Chỗ có sương mù màu đen lượn lờ, đó là nơi nữ quỷ kia từng đến.

Năng lực của tôi hơi thiếu, vẫn chưa thể trực tiếp tra xét ra nơi ở hiện tại của cô ta, nhưng mà cô ta đã tới chỗ này của cô."
Hứa Lan gật gật đầu, theo những lời này của Tưởng Thiệu mà ra vẻ khẩn trương hỏi: "Cô ta muốn làm cái gì?"
Tưởng Thiệu nghiêm túc trả lời, "Cô ta chính là nữ quỷ, đương nhiên là muốn hại mạng người! Ác quỷ thường thích ẩn nấp ở nơi nhiều tàn hồn của nhân loại như bệnh viện linh tinh, để quấy nhiễu phán đoán của chúng tôi.

Nhà ma này của cô cũng cùng một đạo lý ở một mức độ nào đó, bởi vì có nhiều hơi thở sợ hãi của nhân loại tụ tập tại đây, cho nên có thể che giấu hơi thở của quỷ ở một trình độ nhất định."
Hứa Lan buông lỏng cây bút, cúi đầu uống một ngụm cà phê trước mặt.

Tưởng Thiệu nói, kỳ thật cũng trùng hợp với nguyên nhân cô chọn mở nhà ma.

Thật thật giả giả, càng dễ dàng gây hỗn loạn ánh mắt che giấu tồn tại của bản thân.

Mà hiển nhiên lúc này, mục tiêu của Tưởng Thiệu là Sầm Nhược.

Sầm Nhược đồng ý rời xa Ngôn Xu, nhưng chung quy Hứa Lan vẫn khó có thể yên tâm.

Rốt cuộc lời quỷ nói đều là chuyện ma quỷ, từ trước đến nay cũng không có mức độ đáng tin nào.

Nếu cô có thể lợi dụng tốt cơ hội này, là có thể mượn tay Tưởng Thiệu diệt trừ Sầm Nhược.

Đương nhiên, trong quá trình này cô cũng đồng dạng có khả năng sẽ bại lộ thân phận của mình, cũng trở thành một trong những mục tiêu mà Tưởng Thiệu muốn trừ bỏ.

Nhưng mà so với giúp đỡ Tưởng Thiệu cùng nhau đối phó Sầm Nhược, tựa hồ lừa hắn đi sẽ càng đơn giản hơn.

Đây là một trận đánh cược, Hứa Lan vẫn khó có thể làm ra quyết định.

Lấy quan hệ giữa cô với Ngôn Xu, bảo vệ Ngôn Xu là đương nhiên, nhưng tựa hồ cũng còn chưa tới mức có thể lấy tính mạng mình làm tiền đặt cược.

Nhưng khối mộc bài xuất hiện trong mộng của cô vô số lần kia, làm Hứa Lan thật sự khó có thể xem nhẹ.

Lòng hiếu học của người rất mạnh mẽ, mà quỷ cũng vậy, nguyên nhân cái chết lúc trước cùng ký ức bị mất đi của mình tựa hồ chỉ có Tưởng Thiệu có thể giúp cô tìm được đáp án.

Hứa Lan nghĩ, cũng không thể phiêu đãng lâu như vậy, mãi cho đến khi hồn phách tiêu tán cũng không biết vì sao mình lại chết đi, như vậy quá oan uổng.

Kỳ thật, cô cũng đã chết rất lâu, cũng không có muốn tiếp tục lưu lại trên thế gian này như vậy.

Nếu trận đánh cược này thất bại, cũng coi như là cô xui xẻo được rồi.

Ân......!cô không phải muốn bảo vệ Ngôn Xu, chỉ là thuận tiện mà thôi.

Cô ngẩng đầu nhìn nhìn thiếu niên trước mắt, ánh mắt còn tính là thanh triệt sạch sẽ.

Một người như vậy, hẳn là không có liên quan gì đến cái chết của cô đi.

Vì thế Hứa Lan trực tiếp hỏi: "Vậy tôi có thể giúp đỡ cái gì không?"

"Đương nhiên." Tưởng Thiệu gật đầu, lại nghiêng đầu về phía trước một chút, bắt đầu nói với Hứa Lan kế hoạch của hắn.

Hắn định ở cửa chính nhà ma dán một đạo phù chú, nếu nữ quỷ mà tới, hắn liền có thể bắt giữ.

Hứa Lan nói: "Nga, ôm cây đợi thỏ."
Ngoài mặt tán đồng, kỳ thật lại mang theo nhàn nhạt trào phúng.

Năm chữ vô cùng đơn giản, lại làm Tưởng Thiệu đột nhiên cũng trầm mặc.

Đúng nha, chờ ở đây thì phải chờ tới khi nào a.

Nếu nữ quỷ kia không trở về chỗ này, trực tiếp hại người ở bên ngoài, đến lúc đó sẽ không tới kịp.

Tâm tình Hứa Lan phức tạp nhìn thiếu niên trước mắt lâm vào trầm tư, cô luôn cảm thấy lúc trước mình sợ hãi hết hồn tựa hồ là đánh giá cao hắn.

Bởi vì bộ dáng của hắn thoạt nhìn cũng không tin cậy cỡ nào, tựa hồ cũng không có năng lực gì cũng không có gì đáng để sợ hãi.

Hứa Lan hỏi hắn, "Ngoại trừ chỗ này của tôi, cô ta không có đi qua chỗ nào khác sao?"
Tưởng Thiệu suy nghĩ một chút, trả lời: "Cô ta còn đi qua nhất trung."
Nụ cười lễ phép trên mặt Hứa Lan phai nhạt.

Nhất trung, trường của Ngôn Xu.

Mà đột nhiên, lục lạc Tưởng Thiệu đeo trên cổ tay phải kịch liệt lay động, phát ra tiếng chói tai.

Tay trái Tưởng Thiệu đặt lên lục lạc, trong miệng lẩm bẩm một chuỗi văn tự Hứa Lan nghe không hiểu, nhưng hẳn là chú ngữ gì đó.

Giây tiếp theo Tưởng Thiệu đứng lên, nắm chắc mười phần, "Cô ta lại xuất hiện.

Hẳn là bởi vì tôi đã tới đế đô, phạm vi dò xét rút ngắn nên cũng càng chính xác, bây giờ tôi muốn đi tìm nữ quỷ kia.".

Đam Mỹ Hay
Tưởng Thiệu nói xong liền chuẩn bị rời đi.

Mà Hứa Lan gọi hắn lại, "Lưu phương thức liên lạc đi, vạn nhất sau này chỗ của tôi có cái gì dị thường, tôi sẽ gọi cho cậu."
Tưởng Thiệu gật gật đầu, cảm thấy Hứa Lan nói rất cần thiết, vì thế lấy ra một lá bùa, ở mặt sau viết địa chỉ cùng với phương thức liên lạc rồi đưa cho Hứa Lan.

Hứa Lan cười nhận lấy.

Mà Tưởng Thiệu cũng không có ở lâu, bước chân vội vàng rời đi.

Một khắc cửa bị đóng lại kia, Hứa Lan trực tiếp buông lỏng tay ra, trên mặt tràn đầy thần sắc thống khổ ẩn nhẫn.

Lá bùa rơi xuống trên mặt đất, bên góc bởi vì bị đốt mà biến thành màu đen.

Mà tay phải của Hứa Lan, ngón trỏ ngón cái với lòng bàn tay, đều đột nhiên nhiều ra vài dấu vết hư thối, thoạt nhìn thậm chí có chút khủng bố.

Lá bùa này, dù sao cũng là sở học đời đời tương truyền của những đạo sĩ đó, tóm lại vẫn là có chút dùng được.

Là cô sơ sót.

Mặt Hứa Lan không biểu tình lấy ra một cuộn băng vải cẩn thận băng bó tay mình.

Nhưng vào lúc này, Tống Mặc lại gõ gõ cửa.

Hứa Lan bỏ băng vải dư lại vào trong ngăn kéo, ngồi trở lại trước bàn, đạm thanh nói: "Vào đi."
Tống Mặc vừa vào cửa, để một mâm bánh kem nhỏ đã nướng xong lên bàn của Hứa Lan, sau đó tò mò hỏi: "Bà chủ, chị đuổi tên tâm thần đó đi bằng cách nào vậy?"
Hứa Lan đương nhiên sẽ không giải thích những nguyên nhân trong đó cho nàng, liền nói: "Còn không phải là tuỳ tiện tìm một cái lý do để có lệ hắn là xong, loại người này không cần tích cực với hắn, tuỳ theo là được."
Tống Mặc dùng sức gật gật đầu, mắt đầy sùng bái, "Em đã hiểu! Cách nói chuyện với người ngốc chính là theo ý hắn, biến hắn thành đồ đại ngốc!"
Hứa Lan hơi hơi nhíu mày.

Ý cô là thế này sao?
Thôi, không quan trọng.

Hứa Lan chỉ chỉ lá bùa rơi trên đất kia, nói với Tống Mặc: "Giúp tôi nhặt một chút."
"Vâng."
Tống Mặc lập tức khom lưng nhặt lá bùa lên, đặt ở trên bàn Hứa Lan.

Quả nhiên, nhân loại đụng vào những lá bùa này, sẽ không có bất luận cảm giác gì.

Mà chờ sau khi Tống Mặc rời khỏi, Hứa Lan liền lưu phương thức liên trên lá bùa vào trong di động.

Trực giác của Hứa Lan nói cho cô, phương thức liên hệ này rất có khả năng sẽ dùng tới.

Nhưng nếu Tưởng Thiệu có thể trực tiếp giải quyết nữ quỷ kia, mới là đơn giản nhất.

Chỉ là nhìn bộ dáng kia của Tưởng Thiệu, khả năng đó là không lớn.

Nhưng hai ngày này, cô cũng không thể ngồi chờ chết, vẫn là cần tốn chút thời gian và tinh lực để tìm hiểu rõ ràng tình huống.

Vì thế Hứa Lan gọi điện cho Ngôn Xu, trong thanh âm mang theo chút xin lỗi, "Hai ngày này tôi có một số việc bận, sẽ không đón em tan học, còn học bổ túc cũng tạm ngừng hai ngày."
Ngôn Xu sửng sốt một chút, lo lắng hỏi: "Trong tiệm xảy ra chuyện gì sao?"
"Không có." Hứa Lan phủ nhận, vì để Ngôn Xu không nghi ngờ, cô còn không quên dặn dò, "Bài tập của em vẫn phải làm, ngày kia tôi sẽ kiểm tra."

"Vâng." Ngôn Xu ngoan ngoãn lên tiếng, nhưng hiển nhiên là vẫn không yên tâm, "Nếu có cái gì em có thể giúp đỡ thì nhất định phải nói cho em, không được gạt em nha."
Hứa Lan có thể tưởng tượng tiểu cô nương khi nói lời này thần sắc trên mặt là nghiêm túc như thế nào, cho dù có rất nhiều thứ cô căn bản là không có khả năng nói cho Ngôn Xu, nhưng cô vẫn đồng ý rồi.

Hứa Lan do dự một chút, vẫn là dặn dò: "Hai ngày này tan học thì về sớm một chút, đừng ở bên ngoài, cũng đừng nói chuyện với người lạ."
Ngôn Xu "phụt" cười ra tiếng, hỏi lại cô, "Chị có phải vẫn coi em là con nít hay không?"
Hứa Lan không có nói giỡn với nàng như bình thường, thanh âm lại càng thêm nghiêm túc, "Bảo đảm với tôi, em sẽ làm được."
Ngôn Xu sửng sốt hai giây, không nghĩ tới Hứa Lan nghiêm túc như vậy, vì thế nàng ngoan ngoãn lặp lại một lần, "Em bảo đảm, sau khi tan học sẽ lập tức về nhà, sẽ không ở bên ngoài, cũng không nói chuyện với người lạ."
Tối hôm sau tan học, Ngôn Xu liền vâng theo lời Hứa Lan, đeo cặp liền chạy ra khỏi trường.

Nhưng mà ngoài ý muốn là, nàng thấy một người quen, Mộc Triệt.

Thiếu niên giống như ngày xưa, trên mũi đeo một cặp mắt kính tơ vàng, mặc một chiếc sơ mi trắng ra dáng, mặt vô biểu tình đứng ở kia, cũng hấp dẫn không ít tầm mắt của các thiếu nữ đi ngang qua.

Ấn tượng lớn nhất của Ngôn Xu đối với Mộc Triệt là ----
Thích nguỵ trang.

Giờ phút này hắn nhất định cảm thấy bản thân mình rất tuấn tú đi, mỗi ngày đều làm bộ dáng đứng đắn, kỳ thật một chút cũng không đúng.

Nếu hai tiểu đệ lưng hùm vai gấu đằng sau hắn có thể cách xa một chút thì độ chân thật hình tượng của hắn còn có thể cao một ít.

Nhưng ở một trình độ nào đó mà nói, Mộc Triệt với nàng là cùng một loại người.

Mỗi ngày nàng ở đây diễn mềm muội, còn Mộc Triệt thì giả văn nhã, bọn họ không tổ chức thành một đội đi tham gia > thật là đáng tiếc.

Ngôn Xu lập tức thu hồi ánh mắt, ở trong lòng âm thầm phun tào, bên ngoài lại làm như không thấy gì, mắt nhìn thẳng về phía trước mà đi.

Ngoại trừ một lần gặp gỡ ở nhà ma, nhiều năm như vậy hai người cũng không có liên lạc lần nào, Mộc Triệt như thế nào cũng không có khả năng tới tìm nàng.

Ngôn Xu nghĩ ở trong lòng, một bàn tay lại đột nhiên ngăn trước mặt nàng.

Chặn đường đi của nàng, đồng thời cũng đánh vào mặt nàng.

Ngôn Xu miễn cưỡng nhìn về phía hắn, xem thường, "Cho cậu một phút, có chuyện mau nói, đừng chậm trễ tôi về nhà."
Mộc Triệt khoanh tay trước ngực đứng trước mặt nàng, cao cao nhấc cằm, dùng một bộ ra mệnh lệnh, "Đưa Wechat của biểu ca cậu cho tôi."
Ngôn Xu: "?"
Tâm thần.

Vì thế nàng cũng không thèm nhìn Mộc Triệt, xoay về hướng khác tiếp tục đi về phía trước.

Nhưng mà không nghĩ tới, đối diện đột nhiên chạy tới một người.

Người nọ chạy cực nhanh, suýt nữa đâm vào Ngôn Xu.

Ngôn Xu lảo đảo về sau vài bước, mới xem như miễn cưỡng đứng vững vàng, cùng lúc đó nàng cũng nhận ra người trước mặt này, đúng là Mộc Giang đã trốn học một buổi chiều.

Mộc Giang liên tục nói xin lỗi, lúc ngẩng đầu gặp Ngôn Xu sửng sốt một chút, "Xu tỷ? Chị gấp như vậy là muốn đi đâu?"
Lời này Ngôn Xu cảm thấy hẳn là mình hỏi hắn mới đúng.

Nhưng mà hiện tại Ngôn Xu lười so đo với hắn, nàng còn nhớ rõ Hứa Lan dặn dò, muốn về nhà sớm một chút.

Mà một giây sau, Mộc Giang lại nhìn về phía sau Ngôn Xu, không thể tin tưởng mà hô một tiếng, "Đường ca!"
Đường ca? Ai?
Một khác Ngôn Xu hỏi ra câu này trong lòng, kỳ thật nàng cũng đã có đáp án.

Nàng chậm rãi xoay người sang chỗ khác, đứng ở phía sau nàng đương nhiên không phải người khác, mà là Mộc Triệt.

Nga, tình cảnh này có chút quen mắt, mà biểu tình của Mộc Giang xấu hổ tựa như ngày nàng gặp Kỳ Trí ở nhà ma.

Giây tiếp theo, một chuyện càng thêm làm người không thể tưởng tượng được đã xảy ra.

Người đeo mắt kính tơ vàng mặc sơ mi trắng thích giả văn nhã Mộc Triệt cười như không cười nhìn Mộc Giang, "Này không phải vừa mới tan học sao? Sao cậu lại từ ngoài trường đi vào trong, cậu lại trốn học?"
Mộc Giang lắp bắp nói: "Đường ca, anh nghe em giải thích, kỳ thật là bởi vì...."
Mộc Giang tạm dừng một chút, sau đó quay đầu chạy mất.

Mà Mộc Triệt lại cầm một cây côn sắt trên tay tiểu đệ phía sau, cũng nhanh chân đuổi theo phía sau Mộc Giang, một giây liền phá nát hình tượng của mình.

Thấy một trò khôi hài như vậy Ngôn Xu tỏ vẻ: "?"
Hai người này ở đây diễn cái gì vậy?
Mộc Triệt bản thân không học tập, cư nhiên còn quản Mộc Giang, thật là tiêu chuẩn kép.

Nhưng hôm nay từ lúc nàng tan học đến bây giờ đều chưa về tới nhà, chẳng lẽ là vì lãng phí thời gian xem trò khôi hài này sao?
Ngôn Xu biểu tình phức tạp lắc lắc đầu, nói đến cùng, nàng không có nửa điểm hứng thú với chuyện nhà người khác.

Chậm trễ lâu như vậy, đi giao thông công cộng về nhà có thể trễ chút, vì thực hiện ước định với Hứa Lan, nàng quyết định gọi xe về nhà.

Nhưng mà ngay lúc Ngôn Xu giơ tay chuẩn bị đón xe, đột nhiên lại có một người không biết từ chỗ nào ra, lấy thế sét đánh không kịp bưng tai vọt tới trước mặt Ngôn Xu, sau đó bắt được tay nàng đang giơ trên không.

Đứng trước mặt là một thiếu niên mũ lưỡi trai, thần sắc thập phần nghiêm túc nhìn chằm chằm vòng trên tay nàng, giống như là gặp quỷ.


Ngôn Xu tránh thoát tay, dùng ánh mắt bệnh tâm thần nhìn thiếu niên.

Nàng đang muốn đi, thiếu niên lại dang tay ra chắn trước mặt nàng, hô: "Làm ơn chờ một chút!"
Ngôn Xu trầm mặc.

Này lại là ai đây.

Hôm nay một người hai người đều chạy tới trước mặt nàng phát điên, rốt cuộc khi nào nàng mới có thể về nhà?
Thiếu niên vội vàng hỏi: "Lắc tay cô đeo này, là ở đâu ra?"
Ngôn Xu không tự giác cúi đầu nhìn thoáng qua, thuỷ tinh màu tím nhạt trong suốt, dưới ánh mặt trời phát ra ánh sáng xinh đẹp.

Nghĩ tới lắc tay là Hứa Lan tặng, Ngôn Xu cảm thấy sắc mặt mình tức khắc đẹp hơn chút, "Ngại quá, bạn tặng, không có bán lại."
"Tôi không phải hỏi cô để mua, tôi là nói......"
Thiếu niên còn chưa nói hết lời, Ngôn Xu liền đẩy tay hắn ra, trực tiếp xông lên một chiếc xe taxi dừng ở cách đó không xa.

Lúc ngồi lên được xe taxi, Ngôn Xu mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, tuy rằng hôm nay gặp rất nhiều chuyện không thể hiểu được, nhưng cũng may là nàng rốt cuộc cũng có thể về nhà.

Trước khi cửa xe đóng lại, thiếu niên khó hiểu kia hình như hô to với nàng mấy câu, là cái gì......!
À đúng rồi, cẩn thận có quỷ!
Quỷ nàng chưa thấy, nhưng bệnh tâm thần thì thật ra thấy không ít.

Ngôn Xu cảm khái lắc lắc đầu, sau đó liền vứt ra sau đầu, cúi mặt bắt đầu chơi di động.

Tưởng Thiệu đứng tại chỗ, nhíu chặt mày.

Lắc tay cô gái vừa nãy đeo, hắn đã từng thấy, nhưng chỉ là thấy ở trong sách.

Pháp thuật của quỷ có thể biến ảo thành thuỷ tinh, đeo lên người nhân loại đó là tuyên thệ chủ quyền của mình đối với nhân loại này, làm cho quỷ khác không thể đến gần thương tổn.

Nhưng mà loại sinh vật như quỷ này, bọn họ muốn giết một nhân loại, thường thường là trực tiếp động thủ, sẽ không phiền toái như vậy, càng miễn bàn đến thật tình đi bảo vệ nhân loại, cho nên đây là lần đầu tiên hắn thấy thuỷ tinh như vậy ở ngoài đời.

Mà khối thuỷ tinh màu tím kia, nhan sắc cực kỳ thuần tịnh trong suốt, đại biểu cho chưa từng giết người, còn chưa có biến thành ác quỷ.

Nữ quỷ mà hắn muốn đuổi theo kia, mạng người dưới tay ít cũng phải mấy chục cái, nếu huyễn hoá pháp thuật ra thuỷ tinh, nhan sắc cũng nhất định là đậm thậm chí thiên về đen, không có khả năng là màu tím trong suốt thuần tuý như vậy.

Tưởng Thiệu nắm mộc bài trong càng thêm chặt một chút.

Hắn đột nhiên có một phỏng đoán hợp lý.

Thành phố này chưa bao giờ có quỷ phá, bây giờ lại che giấu không chỉ một con quỷ.

Hắn cảm thấy trách nhiệm trên vai mình trở nên càng thêm nặng, hắn muốn diệt trừ hai con quỷ kia, bảo vệ an toàn cho tất cả nhân loại trong thành phố này!
Đột nhiên, lục lạc trên cổ tay phải bỗng nhiên lại đong đưa lần nữa.

Tưởng Thiệu kinh ngạc cúi đầu nhìn về phía lục lạc.

Trước khi hắn đi hắn có thiết lập một đạo bùa chú ở trước nhà ma Trường Sơn, nếu có quỷ định tiến vào nơi này, hắn sẽ phát hiện ngay lập tức.

Quỷ kia lại đi nhà ma Trường Sơn?
Nghĩ đến đây, hắn cũng không đứng ở cổng trường thêm nữa, vội vàng chạy về nhà ma Trường Sơn.

Mà giờ phút này, trước của nhà ma Trường Sơn.

Hứa Lan nghiến răng nghiến lợi nhìn phù chú trên cửa, mắng ra câu thô tục đầu tiên từ trước đến nay.

"Con mẹ nó."
Thiên sư đáng chết này cư nhiên dám dán phù cản quỷ trước cửa nhà ma của cô?
Tình huống hiện tại rất đơn giản, cô vào không được.

Hoang đường, vô cùng hoang đường!
Hứa Lan nâng đầu, trầm mặc nhìn bảng hiệu nhà ma của mình, lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là có nhà không thể về.

Mà giờ phút này, bên Tưởng Thiệu tám phần cũng thông qua đạo phù chú này nhận được tin tức, cô không thể ở lại chỗ này lâu, nếu không sẽ vừa vặn bị bắt được.

Vì thế Hứa Lan lập tức xoay người rời đi.

Đương nhiên, cô còn không quên gửi tin nhắn dặn dò Tống Mặc.

[Hai ngày nay tôi không ở, trong tiệm giao cho em, tiền thưởng tháng này gấp đôi.]
Tống Mặc cơ hồ lập tức trả lời.

[Vâng bà chủ!]
Mà Hứa Lan lúc này, tự nhiên chỉ có thể tìm một cái khách sạn đặt chân trước.

Thuê một gian phòng đơn, Hứa Lan ngồi ở đuôi giường, sắc mặt vẫn là khó coi.

Cô lại gửi tin nhắn cho Tống Mặc.

[Trong tiệm đã lâu không quét dọn, ngày mai em lau dọn hết một lần, đặc biệt là cổng lớn.]
Tống Mặc lần này cách năm phút mới trả lời.

[Vâng, bà chủ.]
Hứa Lan bực bội ném điện thoại qua một bên, giơ tay xoa xoa tóc mình.

Tóc bị cô làm rối loạn, đầu cũng càng đau.

Chỗ trái tim luôn có chút cảm giác không khoẻ quỷ dị, tựa hồ đang báo trước chuyện kế tiếp, khả năng sẽ phiền toái hơn cô tưởng.

*
Tan học chiều hôm sau, Ngôn Xu lại một lần nữa thấy Mộc Triệt ở cổng trường.

Hôm nay nhiệt độ lại hạ, ngoài chiếc sơ mi trắng kia của Mộc Triệt rốt cuộc cũng nhiều thêm một cái áo khoác.

Đương nhiên cái này không quan trọng.


Ngôn Xu như cũ định làm lơ hắn mà rời đi, nhưng mà Mộc Triệt vẫn như cũ không biết xấu hổ ngăn cản đường nàng đi.

Ngôn Xu hít sâu một hơi, "Tuy rằng có thể cậu không tin, nhưng tôi thật sự không có Wechat của Kỳ Trí!"
Ngôn Xu không có lừa Mộc Triệt, bởi vì sau khi kết thúc lần đi nhà ma trước, nàng đã bị cái vòng tay plastic kia chọc giận suốt ba ngày ăn không ngon, cuối cùng xoá sạch liên lạc với Kỳ Trí.

Mà Mộc Triệt lắc lắc đầu, "Hôm nay tôi tới không phải vì chuyện này."
Ngôn Xu lại lập tức trả lời, "Hôm nay Mộc Giang không trốn học, hắn ngồi ở sau tôi ngủ cả một ngày."
Trên mặt Mộc Triệt thực rõ ràng tăng thêm tức giận.

Tới lúc Ngôn Xu cho rằng hắn muốn vội vàng đi vào đánh Mộc Giang, thì mình có thể rời đi, Mộc Triệt lại lắc lắc đầu với nàng, "Cũng không phải vì chuyện này."
Vậy giữa bọn họ còn có thể có cái gì?
Ngôn Xu hoàn toàn không nghĩ ra được đáp án.

Giây tiếp theo, Mộc Triệt liền khiêu khích cười với nàng, "Ngày hôm qua tôi đi dạo diễn đàn của trường cậu một chút."
Ngôn Xu cảnh giác hỏi: "Cho nên?"
Mộc Triệt nói: "Tôi phát hiện cậu thật đúng là một nhân vật phong vân a, khí thế kiêu ngạo kia một chút cũng không kém hơn lúc trước, trách không được nhiều bạn học chán ghét cậu như vậy."
"Tôi không có thời gian cũng không có hứng thú nói chuyện phiếm với cậu."Ngôn Xu cảm thấy không thú vị, liền trực tiếp đẩy Mộc Triệt ra.

Mà lúc này, tay Mộc Triệt trực tiếp đặt ở trên vai Ngôn Xu, "Lần trước ở nhà ma ngẫu nhiên gặp được, hơn nữa cậu cư nhiên cũng quen biết đường đệ của tôi, cái này nói lên hai chúng ta cũng là có chút duyên phận."
Ngôn Xu không nói chuyện, mà là hung hăng bắt lấy tay Mộc Triệt muốn vặn ra.

Nàng lạnh lùng phun một chữ, "Cút."
Mộc Triệt phản ứng cực nhanh, lập tức liền nương theo lực của Ngôn Xu tránh thoát, miễn cho khỏi kết cục gãy xương.

Nhưng dù vậy, hắn cũng không có chút ý tứ tránh ra nào.

Mộc Triệt cười tiếp tục nói: "Trùng hợp, tôi cũng rất chán ghét cậu, giống như trước.
Ngôn Xu trực tiếp đáp lại, "Bệnh tâm thần."
Chán ghét nàng còn chủ động tới tìm nàng? Này không phải có bệnh thì là gì.

Mà Mộc Triệt cũng không tức giận, chỉ là vén tóc quăn màu vàng kim của mình qua một ít, trên lông mày bên trái của hắn lộ ra một vết sẹo nhạt.

Mà vết sẹo này, đồng dạng cũng gợi lên hồi ức của Ngôn Xu.

Ân, hẳn là lần đánh nhau hồi trước lưu lại.

Mộc Triệt gợi lên một bên khoé môi cười cười, "Tôi nhớ rõ, lúc đấy tôi đã nói qua, việc này không kết thúc đơn giản như vậy."
Ngôn Xu trợn trắng mắt.

Đầu gối của nàng cũng để lại một vết sẹo, nàng đã lười đến so đo với Mộc Triệt, Mộc Triệt ở chỗ này dong dong dài dài cái gì? Còn là chuyện cũ đã nhiều năm như vậy.

Nhưng mà Ngôn Xu cũng không định so đo, liền trực tiếp hỏi: "Cho nên?"
"Đánh với tôi một trận đi, đường đường chính chính đánh một trận, để tôi nhìn xem đại tỷ vô cùng kì diệu mà các người khoác lác trên diễn đàn rốt cuộc là trình độ gì." Mộc Triệt nói xong liền xắn tay áo mình lên, động tác thong thả ung dung trong đó còn mang theo vài phần ưu nhã, tiền đề là xem nhẹ hắn đang hẹn đánh nhau.

Ngôn Xu sắc mặt phức tạp nhìn hắn.

Nàng thoạt nhìn thật sự rất rảnh sao? Mộc Triệt thật là không có gì tự nhiên tìm việc.

Ngôn Xu đang muốn tiến hành nhục mạ bằng lời nói với Mộc Triệt, nhưng nắm tay của Mộc Triệt đã trực tiếp vung tới trên mặt nàng.

Đại não còn chưa kịp phản ứng, bản năng thân thể đã làm Ngôn Xu lập tức tránh thoát.

Mà động tĩnh của hai người trước cổng cũng không nhỏ, trong lúc nhất thời có không ít bạn học đều dừng bước chân, ánh mắt mang theo ba phần tò mò cùng bảy phần xem náo nhiệt không chê chuyện lớn.

Ngôn Xu tức khắc cũng có chút bực bội.

Nếu Mộc Triệt đã động thủ, nàng còn không đánh trả, thật đúng là có vẻ quá mức phế vật.

Ngôn Xu cúi đầu nhìn thoáng qua quần áo mình mặc hôm nay, váy màu đen nửa đùi, kỳ thật có chút hạn chế nàng phát huy.

Nhưng nếu để đối phó Mộc Triệt, cũng vẫn thực nhẹ nhàng.

Vì thế Ngôn Xu lui về sau một bước, ngẩng đầu nhìn về phía Mộc Triệt, đáy mắt mang theo chán ghét nhàn nhạt, "Không nghĩ tới cậu lòng dạ hẹp hòi như vậy, những chuyện nhỏ trước kia còn có thể nhớ nhiều năm như vậy, một khi đã như vậy, thì như cậu mong muốn."
Giờ phút này, một trận gió lạnh thổi tới.

Ngôn Xu cảm thấy ngữ khí cùng thần thái của mình khi nói lời này, nhất định cực kỳ giống thế ngoại cao nhân trong tiểu thuyết võ hiệp.

Đánh Mộc Triệt sao có thể gọi là ăn hiếp người đâu, này rõ ràng chính là giúp đỡ chính nghĩa.

Chỉ là......!
Ngôn Xu ngẩn người, bởi vì nàng phát hiện ánh mắt Mộc Triệt không biết lướt qua nàng từ khi nào, nhìn về phía sau nàng, trên mặt còn có sợ hãi chợt loé qua.

Cho dù Mộc Triệt cực lực che giấu, nhưng Ngôn Xu vẫn là thấy được, chút sợ hãi kia rõ ràng có tồn tại.

Làm Mộc Triệt cảm thấy sợ hãi? Không biết làm sao, Ngôn Xu đột nhiên nhớ tới lần Mộc Triệt té xỉu ở nhà ma xong tỉnh lại thấy nàng.

Nhà ma Trường Sơn, Ngôn Xu đột nhiên có một cái suy đoán không tốt.

Nàng dùng sức ngửi ngửi, trong không khí tựa hồ có một cổ mùi hương thoang thoảng như có như không, đối với Ngôn Xu mà nói phá lệ quen thuộc.

A này.....!Ngôn Xu tức khắc có thể xác định người đứng sau mình là ai.

Cùng lúc đó, mặt nàng cũng nhăn giống như một cái bánh bao, đại não cũng nhanh chóng vận chuyển.

Giây tiếp theo, nàng liền nghĩ ra sách lược ứng đối.

Ngôn Xu lập tức tiếp tục lời mình vừa nói, ngẩng đầu nhìn về phía Mộc Triệt, thanh âm vô cùng chân thành, "Một khi đã như vậy, vậy như cậu mong muốn, tôi.....!tôi và cậu xin lỗi!"
Mộc Triệt: "?"
Các bạn học chung quanh: "???"
Tác giả có lời muốn nói:
Ngôn Xu: Chỉ cần ta phản ứng nhanh, quay ngựa liền không đuổi kịp ta.

Mộc Triệt:? Nàng uống lộn thuốc?
Hứa Lan: Nàng thật ngoan thật đáng yêu khó khăn mà kích phát ý muốn bảo vệ của quỷ!.