Sau Khi Bị Ta Doạ Khóc, Nàng Thổ Lộ Với Ta

Chương 26






Ngôn Xu không biết mình đã đứng tại chỗ bao lâu.

Chân nàng đã có chút tê rần, sắc trời cũng đen, chung quanh cũng triệt triệt để để an tĩnh.

Hứa Lan đi rồi, Diệp Sở Nghi cũng đi rồi, chỉ còn lại một mình nàng.

Vì thế Ngôn Xu cũng về nhà, xách theo bánh kem, trong tay cầm bút máy.

Mà sau khi về đến nhà, Ngôn Xu liền vào phòng mình.

Nàng lấy di động ra trước, muốn gửi tin nhắn cho Hứa Lan, nhưng là khung chat đánh rất nhiều chữ, cuối cùng lại xoá bỏ toàn bộ, mà gửi một tấm ảnh chụp bút máy.

[Hứa Lan tỷ tỷ, chị để quên đồ, ngày mai nhớ qua lấy]
Hứa Lan thực mau trả lời.

[Được.

]
Ngôn Xu cũng không biết còn có thể nói cái gì, càng không biết có vài lời phải như thế nào mới có thể hỏi ra miệng, vì thế nàng lựa chọn để điện thoại ở một bên, mở bánh kem nhỏ của mình ra.

Bánh kem vị này, hôm nay nàng thấy Hứa Lan ăn nhiều hai miếng, cho nên mới cố ý cầm.

So với thơm ngọt, cay đắng càng nặng.

Ngôn Xu không thích loại bánh kem vị này, nếu là ngày xưa đã sớm ném, mà hôm nay, nàng chỉ là không ngừng lặp lại động tác xắn bánh cho vào miệng.

Nói đến cùng, nàng vẫn có chút khổ sở.

Bởi vì nàng!.

.

thích Hứa Lan a, là nhất kiến chung tình.

Nếu không phải bởi vì thích, sao nàng có thể tiêu phí nhiều tâm tư như vậy để tới trước mặt Hứa Lan.


Chính là Hứa Lan hình như không thích nàng.

À không, không phải hình như, là xác thật không thích.

Kỳ thật đây cũng là đáp án trong dự kiến, chỉ là Ngôn Xu chưa có chuẩn bị sẵn sàng để nghe sớm như vậy.

Đối với Hứa Lan mà nói, nàng lúc trước là khách hàng, bây giờ là học sinh, trước nay đều không phải là quan hệ đặc thù gì.

Là nàng còn nhỏ tuổi, cho nên thường thích mơ mộng thôi.

Đạo lý có một ngàn câu, lý do có một vạn cái, toàn bộ nàng đều có thể tìm được cái thích hợp nhất, vô luận thế nào cũng không phải Hứa Lan sai.

Chỉ là Ngôn Xu vẫn không khống chế được mà có chút muốn rơi nước mắt.

Thiếu nữ chớp chớp mắt, vành mắt liền hơi hơi phiếm đỏ, cho đến khi lông mi cong vút kia lây dính chút dấu vết ướt át.

Ngôn Xu cảm thấy, nàng không cam lòng.

Còn chưa có nói ra tình cảm của mình đâu, những gì người khác nói thay, đều là không tính.

Nàng muốn, tự mình đi tỏ tình.

*
Phòng khách sạn.

Hứa Lan nằm ở bồn tắm, một bên nhéo vịt con, một bên mặt vô biểu tình nhìn bọt biển trên mặt nước.

Nghĩ đến mọi thứ xảy ra vừa nãy, cô vẫn cảm thấy có chút bực bội không nói nên lời, thật giống như mình đã nói chút lời gì đó không nên nói.

Vì thế Hứa Lan nghiêm túc tỉ mỉ nhớ lại từ đầu tới đuôi một lần, cũng không có phân biệt được rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề.

Hứa Lan lại nghĩ tới câu hỏi cuối cùng Diệp Sở Nghi hỏi mình.

"Nếu tôi với Ngôn Xu ở bên nhau, chị có chúc phúc không?"

Mà cô trả lời là ----
"Đương nhiên.

"
Bình tĩnh mà xem xét, Diệp Sở Nghi là một cô bé rất xinh đẹp, tuy rằng ngữ khí nói chuyện có chút làm người ghét, nhưng cặp mắt kia còn xem như trong suốt, Hứa Lan liếc mắt một cái là có thể nhìn ra nàng không có ý gì xấu.

Nếu Ngôn Xu cùng Diệp Sở Nghi ở bên nhau, cũng khẳng định là bởi vì thích.

Ngôn Xu có thể cùng người mình thích ở bên nhau, cô đương nhiên là nên chúc phúc.

Cái logic này là hoàn toàn chính xác, căn bản không tìm thấy nửa điểm vấn đề.

Hứa Lan là nghĩ như vậy, rồi lại cứ cảm thấy loáng thoáng hình như có chỗ nào không hợp lí, cho nên mới dẫn tới trạng thái cả người rối rắm hiện tại.

Nhưng Hứa Lan càng muốn đi làm rõ, ngược lại càng thêm không rõ.

*
Đối với Ngôn Xu mà nói, tạo ra kế hoạch rất dễ dàng, muốn thực hiện thì lại rất khó.

Khi gặp mặt Hứa Lan lần nữa, rất nhiều lần lời tỏ tình tới bên miệng rồi, nhưng mà nói không ra.

Cho đến lúc hai người bắt đầu học, trạng thái của Ngôn Xu có chút không quá thích hợp.

Sau khi giảng một bài tập ba lần, Hứa Lan rốt cuộc cũng phát hiện.

Cô buông bút, đánh giá Ngôn Xu, hỏi: "Em có phải có tâm sự gì hay không?"
Ngôn Xu ngẩng đầu nhìn cô, mím môi không có trả lời, mà là hỏi: "Tỷ tỷ, em có thể hỏi chị một chuyện không?"
"Ân?"
"Chị có chán ghét em không?"
Vấn đề này, Hứa Lan căn bản không cần suy nghĩ, trực tiếp lắc đầu.

Ngôn Xu lại hỏi: "Vậy chị thích cô gái như thế nào?"
Đột nhiên bị hỏi đến vấn đề này, Hứa Lan sửng sốt một chút, nhưng ngay sau đó cô cũng bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ.


Không quá vài giây, Hứa Lan liền có câu trả lời, "Tôi thích cô gái ngoan ngoãn ôn nhu lại đáng yêu.

"
Đáp án này, cơ hồ giống với phỏng đoán lúc trước của Ngôn Xu.

Cũng bởi thế, nàng mặc váy xinh đẹp lâu như vậy, cũng sắm vai "mềm muội ngoan ngoãn" lâu như vậy.

Nhưng thật sự có được đáp án này, Ngôn Xu lại cảm thấy có chút khó chịu không nói nên lời.

Nàng cực cực khổ khổ sắm vai một bộ dáng Hứa Lan có khả năng sẽ thích, đột nhiên, nàng cảm thấy mình có chút đáng thương.

Kỳ thật, cũng chỉ một chút.

Chua xót trào lên trong lòng, Ngôn Xu hít hít cái mũi, thẳng tắp nhìn về phía Hứa Lan, "Em có thể lại hỏi chị một chuyện nữa không?"
Hứa Lan gật đầu.

Ngôn Xu gợi lên khoé môi, lộ ra nụ cười đáng yêu mà ngày hôm qua đã luyện tập 800 lần trước gương, hỏi: "Tỷ tỷ, chị sẽ thích em sao?"
Không phải thích, mà là sẽ thích.

Chẳng sợ bây giờ không thích, về sau cũng có khả năng.

Mà khi bị hỏi đến vấn đề này, thần sắc Hứa Lan hơi cương.

Cô không có trực tiếp trả lời, mà là mang theo chút bất đắc dĩ hỏi: "Sao lại đột nhiên hỏi loại chuyện này?"
"Chính là rất muốn biết, em ở trong lòng tỷ tỷ là như thế nào?"
Hứa Lan trầm mặc một hồi, thanh âm nghiêm túc trả lời: "Ngôn Xu, em là cô gái đáng yêu nhất chị từng gặp.

"
Ngôn Xu cảm thấy mình hẳn là vui vẻ, vì thế nàng liền lộ ra một nụ cười cong cong đôi mắt.

Nhưng nàng cười thật miễn cưỡng, hiển nhiên cũng không phải thật sự vui vẻ.

Hai chữ đáng yêu này, ở trong lòng Ngôn Xu, đột nhiên liền thành một từ không còn tốt đẹp như vậy.

Bởi vì nàng ở trước mặt Hứa Lan bày ra cái gọi là đáng yêu, đều là biểu hiện giả dối nàng nỗ lực diễn ra dùng để tới gần Hứa Lan mà thôi.

Kỳ thật nàng thực thích đánh nhau, còn thích nói chuyện hung hăng, hơn nữa là thường xuyên trốn học, thích làm rất nhiều chuyện không có liên quan đến hai chữ "đáng yêu".

Một nàng chân thật, không dính dáng tới đáng yêu, trước khi mặc cái váy này, chưa từng có ai khen nàng đáng yêu.


Nghĩ đến đây, Ngôn Xu liền nói: "Kỳ thật, có chuyện em lừa chị, bài viết hôm qua chị thấy ở trên diễn đàn trường học, không phải đồn đãi, là thật sự.

"
"Trước kia em thường xuyên đánh nhau, một chút cũng không đáng yêu.

"
Nhưng mà làm Ngôn Xu ngoài ý muốn chính là, Hứa Lan cười cười, hỏi lại nàng, "Vậy thì như thế nào?"
Đúng vậy, cho dù đều là sự thật, vậy thì thế nào?
Hứa Lan nhớ tới hình ảnh ngày hôm qua Diệp Sở Nghi miêu tả, cô đột nhiên có vài phần đồng cảm với lời của Diệp Sở Nghi hình như bản thân mình cũng bị.

Khuôn mặt nhỏ này của Ngôn Xu, vô luận là tức giận hay là đánh người, nhất định đều thực đáng yêu đi.

Lưu manh năm ba, vừa nghe là chính là làm người chán ghét, đánh bọn họ cũng có thể coi như giúp đỡ chính nghĩa.

Lời này của Hứa Lan làm đáy mắt Ngôn Xu có kinh ngạc, nhưng ngay sau đó nàng lại vùi đầu đến càng thấp một ít, giống như tự làm công tác tâm lý gì cho mình.

Cũng không biết đã qua bao lâu, không khí đều một mảnh yên tĩnh.

Thanh âm thiếu nữ rất thấp, rồi lại thực rõ ràng.

"Vậy tỷ tỷ, em còn có một vấn đề cuối cùng, chị biết không? Em thích chị.

"
"Em biết em nói lời này trong mắt chị có thể có chút ấu trĩ buồn cười, nhưng em thật sự đã suy xét thật lâu.

Em thích chị, muốn ở bên cạnh chị, còn là muốn cả đời.

"
Ngôn Xu nói xong lời liền ngẩng đầu lên, đáy mắt nàng sáng lấp lánh, giống như là chứa đầy ngôi sao.

Sạch sẽ, mỹ lệ, trong suốt đến tựa như có thể cắn nuốt tất cả hắc ám cũng cô đơn.

Hứa Lan đột nhiên cảm thấy, trái tim đã chết nhiều năm kia của mình có kỳ tích mà nhảy lên một chút.

Không vì cái gì khác, chỉ vì một câu "Em thích chị" này của Ngôn Xu.

Tác giả có lời muốn nói: Hứa Lan cô ấy ấy ấy động tâm rồi.

.