Sau Khi Bị Ta Doạ Khóc, Nàng Thổ Lộ Với Ta

Chương 30






Hứa Lan gật đầu.

Ngôn Xu nhìn cô, "Chị chờ em ở đây, hắn dùng vé của em, cho nên cần đăng ký lại một lần nữa, em đi qua hỏi một chút, lập tức liền về.

"
Ngôn Xu nói xong, liền xoay người chạy về chỗ bán vé.

Bởi vì nàng là người mua, cho nên tra được thông tin đăng ký của nam nhân vừa nãy là chuyện dễ như trở bàn tay.

Hiện tại là thời đại internet, thông qua tên họ và số điện thoại, là có thể tra được rất nhiều tư liệu của một người.

Nam nhân tên là Tôn Nghị Cường, năm nay 21 tuổi, lại vẫn còn học lớp 12.

Bởi vì thành tích kém hơn nữa đánh nhau ở trong trường quá nhiều lần, cho nên bị lưu ban cho tới bây giờ, đến nay không thể tốt nghiệp.

Tam trung ở đế đô xem như miễn cưỡng sóng vai được với nhất trung, hai trường học đều nổi tiếng nhờ có suất tuyển thẳng.

Nhưng đại đa số học sinh nhất trung gia cảnh tương đối giàu có, mà tam trung tương đối hào phóng ở phương diện học bổng, này đại khái cũng chính là khác biệt rất nhỏ giữa hai trường.

Mà lúc nghe thấy tam trung, mày Hứa Lan nhăn lại, "Có chút quen thuộc.

"
Tam trung, Tôn Nghị Cường, hai tin tức này làm tử cục nhiều ngày không có tiến triển đột nhiên có một đường hy vọng.

Ngôn Xu cười nói: "Em nhớ rõ chú của Mộc Giang là phó hiệu trưởng tam trung, xem ra chúng ta có thể đi điều tra một chút.

"
Nghe được Ngôn Xu nói muốn vào hệ thống của tam trung, mặt Mộc Giang trực tiếp bị doạ trắng.

Hắn liên tục nói: "Không được không được, chú em là một người cổ hủ, sao có thể nể mặt em để cho học sinh vào nơi quan trọng như vậy?"
Ngôn Xu không nói chuyện, hoạt động mười ngón tay của mình một chút, phát ra tiếng "rắc rắc".

Mộc Giang lập tức sửa miệng, "Nhưng mà em cảm thấy, cũng có thể thử một lần.

"
Dưới sự nỗ lực của Mộc Giang, Ngôn Xu rốt cuộc có cơ hội đi tam trung gặp chú của Mộc Giang, đương nhiên, nàng đưa Hứa Lan theo.

Ngôn Xu không có nói thẳng là muốn vào hệ thống trường học người ta tra xét, như vậy tám phần là sẽ bị trực tiếp đuổi ra ngoài, vì thế nàng lựa chọn dò hỏi Tôn Nghị Cường.

Hiển nhiên, tên Tôn Nghị Cường này là học sinh có vấn đề nhất trong trường, lúc nghe thấy tên này, trên mặt Mộc phó hiệu trưởng chỉ kém viết nguyên chữ "chán ghét" lên.

Mộc phó hiệu trưởng nói: "Cháu muốn điều tra nó hả, tôi không giúp được cháu, bởi vì năm ngoái nó đã bị trường chúng tôi đuổi học.

"
"Đuổi học?" Ngôn Xu có chút ngoài ý muốn, hỏi: "Vì sao?"
Mà lúc bị hỏi đến vấn đề này, sắc mặt Mộc phó hiệu trưởng khó coi hơn rất nhiều, "Còn không phải là vì tính tình kia của nó, trốn học đánh nhau những việc này thật sự nhiều không đếm xuể, lưu ban ở trường học mấy năm, vi phạm nhiều, chúng ta đương nhiên chỉ có thể đuổi.

"
Lời này của Mộc phó hiệu trưởng vừa nghe thì không có vấn đề gì, nhưng rồi lại làm người ẩn ẩn cảm thấy chỗ nào không đúng lắm.

Thần sắc không kiên nhẫn trên mặt hắn càng đậm, "Nếu các cháu chỉ muốn hỏi cái này, có thể rời đi, tôi còn phải làm việc.

"
Trực tiếp hạ lệnh tiễn khách, Ngôn Xu tự nhiên cũng không thể lại ở lâu.

Nàng cùng Hứa Lan liếc nhìn nhau một cái, hai người liền đứng dậy rời đi.

Một khắc đi ra khỏi tam trung, Hứa Lan nhẹ giọng nói: "Hắn nói dối.

"
"Em nhìn ra được.

" Thần sắc Ngôn Xu cũng bình tĩnh, nói: "Hắn quá mức qua loa, căn bản không dám nói tỉ mỉ.

"
Này cũng làm Ngôn Xu càng thêm xác định, Tôn Nghị Cường nhất định là làm chuyện gì đó rất quá đáng, dẫn tới hậu quả nghiêm trọng nào đó, mới có thể bị trường học đuổi.


Lãnh đạo trường không dám nói, như vậy có lẽ có thể ra tay từ trên người học sinh.

Ngôn Xu lập tức mở ra diễn đàn tam trung, tìm tòi một ít bài viết về Tôn Nghị Cường.

Phần lớn không phải là chuyện tốt gì, nhưng cũng chính là chuyện bắt nạt trong trường bình thường.

Cho đến mấy cái trả lời gần nhất, đương nhiên, cũng là chuyện năm trước.

"Trời ạ, làm ra loại chuyện này, Tôn Nghị Cường lúc này chơi lớn rồi.

"
"Kết quả sau khi trường xử lý, đuổi học.

"
"Xứng đáng a, loại chuyện này đuổi học là còn nhẹ.

"
"Trên lầu nói cái gì nữa vậy? Tôi có phải rớt mạng rồi hay không?"
"Rớt mạng +1"
"Rớt mạng +2"
Trả lời phía dưới cũng đều là các loại xin đáp án.

Hiển nhiên, chỉ có số ít người biết nguyên nhân.

Ngôn Xu kết bạn với toàn bộ người nhắc tới "loại chuyện này", đây là manh mối mới có được.

Nhưng mà ngoài ý muốn của Ngôn Xu là, sau khi được đồng ý kết bạn, nàng vừa mới gửi tin nhắn dò hỏi, liền trực tiếp bị một người trong đó huỷ kết bạn.

Một người khác cũng mập mờ.

[Đừng hỏi tôi, cái này thật sự không thể nói]
[Tôi còn muốn học xong năm cuối, xin đừng ép hỏi tôi]
Thái độ bên kia nói chuyện thậm chí mang theo vài phần cầu xin, tựa như Ngôn Xu đang làm khó dễ hắn.

Ngôn Xu càng thêm nghi hoặc.

Tôn Nghị Cường kia rốt cuộc làm chuyện gì, mới có thể làm cho từ lãnh đạo đến học sinh trong trường đều giữ kín như bưng.

Ở một mặt nào đó cái này cũng chứng minh, chuyện Tôn Nghị Cường làm vô cùng nghiêm trọng.

Vì thế lúc này, Ngôn Xu tìm tới ba của mình xin trợ giúp.

"Mời phó hiệu trưởng tam trung ăn cơm?" Ba Ngôn đầy mặt hoang mang nhìn con gái bảo bối của mình, như thế nào cũng không thể lý giải nàng cư nhiên đưa ra một lời thỉnh cầu như vậy.

"Ba cứ nói có ý đầu tư gì đó, chỉ cần có thể hẹn người ra là được.

" Ngôn Xu kéo cánh tay Ngôn Xu làm nũng.

Tuy rằng yêu cầu này khá hoang đường, nhưng ba Ngôn vẫn phá lệ đồng ý.

Từ lần nằm viện trước, ba Ngôn liền càng thêm khắc sâu ý nghĩa quan trọng của hai chữ người nhà.

Vô luận ông kiếm được bao nhiêu tiền, đều không ý nghĩa bằng vợ và con gái ở bên cạnh.

Hơn nữa Ngôn Xu tính tình quật cường, từ nhỏ đã một mình đảm đương một phía, này vẫn là lần đầu tiên nàng chủ động tới tìm người ba này trợ giúp.

Tuy rằng hoàn toàn không rõ trong hồ lô của con gái bán thuốc gì, nhưng ba Ngôn vẫn chọn đồng ý.

Ba Ngôn cũng coi như làm việc nhanh gọn dứt khoát, một cú điện thoại liền trực tiếp quyết định được thời gian.

Buổi tối ngày thứ mười ba, Ngôn Xu mặc váy dài ưu nhã, đi theo bên người ba tham dự tiệc rượu này.

Ba Ngôn chỉ mời phó hiệu trường tam trung, cũng chính là chú Mộc Giang, nhưng trên bàn cơm còn có mấy chủ nhiệm linh tinh, bất quá này đều không quan trọng.

Một khắc nhìn thấy Ngôn Xu kia, Mộc phó hiệu trưởng sửng sốt một chút, liền chủ động bắt chuyện, "Thì ra đây là thiên kim nhà Ngôn tổng a, tôi thật là có mắt không thấy núi Thái Sơn.

"

Bộ dáng tất cung tất kính nịnh nọt, so với ban ngày quả thực như hai người khác nhau.

Ba Ngôn cười cười, tuy rằng không biết con gái mình rốt cuộc vì sao lại hao hết tâm tư để gặp vị phó hiệu trưởng tam trung này, nhưng trước mặt người ngoài ông đương nhiên chọn dùng nụ cười có lệ cho qua.

Trên bàn cơm, mấy người bắt đầu nói đến đầu tư.

Làm thương nhân, cho dù không định đầu tư thật sự, nhưng loại chuyện vẽ bánh này, vẫn là không thầy dạy cũng hiểu.

Ba Ngôn từ ái nhìn Ngôn Xu, "Bởi vì gần đây chuẩn bị chuyển nhà, cho nên học kỳ sau muốn cho con gái của tôi chuyển trường đến tam trung gần đây, đến lúc đó còn nhờ mọi người chiếu cố nhiều hơn.

"
Một lý do hợp lý, cho nên mới có bữa cơm này.

"Đó là đương nhiên, con gái Ngôn tổng chúng tôi khẳng định sẽ chiếu cố thật tốt.

"
"Ngôn tổng ngài cứ yên tâm, chất lượng dạy học ở tam trung chúng tôi cũng là không phân cao thấp với nhất trung.

"
"Ngôn tổng ngài lựa chọn tam trung chúng tôi, là quyết định sáng suốt tuyệt đối!
"Con không muốn đi tam trung.

" Ngôn Xu uống một ngụm nước trước mặt, đột nhiên bắt đầu nói ngược.

Tươi cười trên mặt mấy vị lãnh đạo ngồi đó cứng đờ, trong nhất thời không biết có nên tiếp tục nịnh nọt hay không.

Ba Ngôn nhìn Ngôn Xu, hỏi: "Sao vậy, lúc trước không phải đã đồng ý rồi sao?"
Miệng Ngôn Xu hơi chu, trên mặt viết đầy bất mãn, "Lúc trước con đi công viên giải trí, bị học sinh tam trung ăn hiếp.

"
Ba Ngôn lập tức "nghiêm túc" lên, "Chuyện là như thế nào?"
Mộc phó hiệu trưởng xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán mình.

Ngôn Xu nhìn về phía Mộc phó hiệu trưởng, dương cằm càng cao, một bộ dáng đại tiểu thư ngang ngược vô lý điêu ngoa, "Con lén đi tìm Mộc phó hiệu trưởng, tên Tôn Nghị Cường kia chính là ở tam trung!"
Mộc phó hiệu trưởng cười nịnh nọt, nói: "Ngôn tiểu thư, tuy rằng không biết Tôn Nghị Cường đắc tội ngài như thế nào, nhưng hắn xác thật đã bị chúng tôi đuổi học rồi.

"
"Đuổi học?" Ba Ngôn nhận được ánh mắt con gái bảo bối mình ám chỉ, liền bắt được trọng điểm này, hỏi: "Học sinh này vì sao bị đuổi học?"
Lúc trước Ngôn Xu hỏi chuyện này, Mộc phó hiệu trưởng tự nhiên có thể tìm lý do có lệ cho qua.

Mà người hỏi hắn bây giờ, là Ngôn tổng có tiếng tinh tế nghiêm cẩn trên thương trường đế đô.

Mộc phó hiệu trưởng xoa xoa mồ hôi lạnh trên trán không biết toát ra từ khi nào, nhưng cũng chỉ có thể nói thật, "Đó là bởi vì trong trường có một học sinh nữ, Tôn Nghị Cường với em ấy có chút mâu thuẫn, về sau nữ sinh nhảy lầu tự sát.

"
Tay Ngôn Xu rũ bên người siết chặt chút.

Bạo lực học đường, nói ra cũng thật là dễ nghe.

"Cho nên a, trường học của chúng tôi phi thường coi trọng chuyện này, lập tức liền đuổi học Tôn Nghị Cường, cũng tiến hành bồi thường cho gia đình nữ sinh kia.

"
Tình huống đã kể, Mộc phó hiệu trưởng cũng nhanh chóng nói chút lời hay của chính phủ để cứu vãn chút.

Ngôn Xu trực tiếp quay đầu qua một bên, hừ lạnh một tiếng.

Ba Ngôn ngầm hiểu, ho khan hai tiếng, nói: "Trường cư nhiên đã từng phát sinh chuyện như vậy? Tôi phải từ từ suy xét lại một chút.

"
Sắc mặt Mộc phó hiệu trưởng khó coi chút, nhưng lại dùng hết thủ đoạn cả người cười nịnh nọt, "Ngôn tổng, lời này của ngài, thiên kim nếu tới trường chúng tôi học, có gì trong trường không hài lòng, cứ việc tới tìm tôi là được.

Tôi dám bảo đảm với ngài, sẽ không làm thiên kim chịu một chút uỷ khuất nào ở trường chúng tôi.


"
"Sẽ không để tôi chịu uỷ khuất?" Ngôn Xu cảm thấy có chút vớ vẩn buồn cười, trực tiếp nhìn qua, "Nữ sinh kia thì sao, cô ấy làm sai cái gì, mà phải chịu khinh nhục như vậy, cả tính mạng cũng không còn?"
"Nữ sinh kia a.

" Mộc phó hiệu trưởng cười càng thêm xấu hổ, thanh âm cũng yếu đi chút, không có mười phần tự tin như vừa nãy, nhưng vẫn biện giải nói: "Em ấy là học sinh nghèo, trường chúng tôi miễn học phí với cho em ấy phí sinh hoạt, chúng tôi hy vọng em ấy chăm chỉ học tập, lại không nghĩ tới em ấy không chỉ có không nỗ lực học tập, còn liên luỵ với người như Tôn Nghị Cường, chuyện này trường học cũng không có cách nào.

"
Tươi cười trên mặt Mộc phó hiệu trưởng lúc này, mang theo dối trá cùng với giả nhân giả nghĩa làm cho Ngôn Xu chán ghét.

Mà bữa ăn này tự nhiên cũng vì Ngôn Xu mặt lạnh mà thất bại, tuy rằng nói thật thì nàng cũng không có thật sự muốn đi tam trung.

Trên đường về nhà.

Ngôn Xu ngồi ở ghế phụ ăn snack khoai, tựa đầu lên cửa sổ xe.

Ba Ngôn liếc nhìn Ngôn Xu một cái, tuy rằng diễn đã diễn xong rồi, nhưng ông vẫn hỏi: "Xu Xu, nói cho ba, chuyện hôm nay, rốt cuộc là muốn làm cái gì đây?"
"Không có gì.

" Ngôn Xu lắc đầu, sau đó miễn cưỡng cười một chút, không có trả lời câu hỏi của ba, ngược lại là đổi đề tài, "Ba, ba có cảm thấy lời vừa nãy của phó hiệu trưởng kia có đạo lý không? Nhà nghèo đi học là chuyện không dễ dàng cỡ nào a, bị người bắt nạt đến chết, còn bị lấy ra để biện minh cho người phạm tội.

"
Ba Ngôn lắc lắc đầu, "Ba đương nhiên đứng ở bên con, lời của những người đó con cũng không cần để ở trong lòng qua, bọn họ vì thanh danh trường học chuyện quỷ quái gì cũng nói được.

"
Ngôn Xu gật gật đầu, miễn cưỡng cười một chút.

Nàng cũng muốn không để trong lòng, nhưng không biết vì sao, lại muốn cố gắng bỏ qua rồi lại cảm thấy sắp rõ ràng.

Trực giác của bản thân nói cho nàng, nữ sinh bị Tôn Nghị Cường bắt nạt đến nhảy lầu, nhất định có liên quan tới Hứa Lan, hoặc chính là Hứa Lan.

Nếu đã có phỏng đoán, như vậy việc phải làm tiếp theo đó là đi nghiệm chứng.

Ngôn Xu ngồi thẳng người, "Ba, có thể đưa con tới nhà Hứa Lan tỷ tỷ không?"
Mấy ngày nay Ngôn Xu đều rất dính Hứa Lan, ba Ngôn nhìn ở trong mắt, nhưng cũng không có ngăn cản.

Ông nhíu nhíu mày, "Đã trễ thế này, có phải sẽ làm phiền người ta hay không? Bằng không ngày mai đi.

"
Ngày mai chính là ngày thứ 14, thời gian cấp bách.

Vì thế Ngôn Xu lắc đầu, làm nũng nói: "Con đã hẹn với Hứa Lan tỷ tỷ rồi, tối nay chị ấy muốn giảng bài thi địa lý cho con mà.

"
Thành tích địa lý của con gái tiến bộ vượt bậc ba Ngôn cũng nhìn thấy, cho nên tuy rằng biết lý do này là giả, nhưng ba Ngôn cũng vẫn đồng ý, "Được rồi, bất quá sau này vẫn là nên bớt ra đường trễ như vầy.

"
"Vâng.

" Ngôn Xu gật đầu đồng ý.

Bởi vì nàng biết, căn bản không có cái về sau nào.

Xe chạy về hướng một tiểu khu xa hoa, Hứa Lan gần đây đều ở chỗ này, tiện cho Ngôn Xu đi tìm cô.

Ngôn Xu xuống xe ở cổng tiểu khu, tạm biệt và chúc ngủ ngon ba xong, sau đó liền đi vào tìm Hứa Lan.

Bảo vệ cổng đã quen mặt Ngôn Xu, lần này không cần Ngôn Xu đăng ký tên họ, trực tiếp phất phất tay để nàng đi vào.

Sau khi Ngôn Xu nhìn thấy Hứa Lan, liền kể lại những tin tức hôm nay có được từ chỗ Mộc phó hiệu trưởng.

Hứa Lan như suy tư gì đó gật đầu, "Ý của em là, tôi có thể là nữ sinh nghèo bị Tôn Nghị Cường bạo lực học đường sau đó nhảy lầu kia?"
Ngôn Xu gật gật đầu.

Hứa Lan cười một chút, "Một khi đã như vậy, đêm nay chúng ta đi tra sẽ biết.

"
"Tra như thế nào?"
"Tôi là quỷ mà, đưa em vào trường vẫn là rất đơn giản.

"
Hứa Lan là nói như vậy, cũng làm như vậy.

Vì thế 12 giờ đêm, hai người liền cùng nhau xuất hiện ở trong phòng hồ sơ tam trung.

Nơi này có một máy tính, có thể tra tin của tất cả học sinh từng học ở đây.

Bởi vì là đồ công cộng, cho nên máy tính này cũng không có mật khẩu, càng tiện cho các nàng tra xét.


Đầu tiên Ngôn Xu gõ tên Tôn Nghị Cường, ấn phím enter xong, liền hiện ra vài tờ thông tin.

Bên trên ngoại trừ một ít tư liệu cơ bản, thì là ghi chép xử phạt trốn học đánh nhau các loại đếm không xuể.

Mà lướt đến cuối cùng, lý do dẫn tới Tôn Nghị Cường bị đuổi học ----
Các học sinh khác xác nhận, thường xuyên phát sinh tranh cãi với học sinh Tô Nhã lớp một năm ba, nguyên nhân chính dẫn tới bạn học Tô Nhã nhảy lầu tự sát, hội đồng trường quyết định đuổi học.

Tô Nhã, tên nữ sinh nhảy lầu kia.

Ngôn Xu liếc nhìn về phía Hứa Lan một cái, "Tô Nhã, chị còn nhớ lúc trước tên mình có phải là cái này không?"
Mà một khắc khi nghe thấy cái tên này, Hứa Lan chau mày.

Ngón trỏ cô để ở giữa mày, hình như có chút đau đớn khó có thể che giấu, "Tôi nghĩ không ra, nhưng tôi xác định tôi có ấn tượng với tên này.

"
Ngôn Xu gật đầu.

Muốn xác định Hứa Lan có phải Tô Nhã hay không, này cũng rất đơn giản, trực tiếp tìm a.

Nhưng mà khi Ngôn Xu tìm Tô Nhã, xuất hiện trên tư liệu, là một ảnh chụp hoàn toàn xa lạ.

Tô Nhã là một nữ sinh diện mạo hoàn toàn bình thường, thoạt nhìn thực an tĩnh ngoan ngoãn, nhưng đồng dạng cũng là diện mạo mà đặt vào đám người thì khó có thể tìm thấy được.

Nhưng cho dù là từ ảnh chụp này, Ngôn Xu cũng có thể nhìn ra, đáy mắt Tô Nhã có chút yếu đuối và trốn tránh, để lộ ra tự ti từ trong xương cốt.

Một cô gái như vậy, nhìn thấy nào cũng không giống như là Hứa Lan.

Mà Hứa Lan lắc lắc đầu, cũng đưa ra phán đoán, "Tuy rằng tôi không nhớ ra, nhưng đây xác thật không phải tôi.

"
Ngôn Xu mím môi, lại ở thanh tìm kiếm gõ tên "Hứa Lan".

Nhưng kết quả tìm kiếm lại là không có.

Tất cả manh mối cũng theo đó gián đoạn, các nàng giống như làm phí công.

Mất mát trên mặt Ngôn Xu không cần nói cũng biết.

Hứa Lan cười với nàng một chút, an ủi: "Không sao.

"
"Tuy rằng tôi tạm thời vẫn chưa nhớ ra được tôi là ai, nhưng nơi này cho tôi một loại cảm giác quen thuộc, bao gồm cả Tô Nhã mà em nói, tôi cũng cảm thấy tôi đã từng quen biết, nơi này là nơi tôi đã từng sinh hoạt.

"
Ngôn Xu như suy tư gì đó híp híp mắt.

Hứa Lan quen biết Tô Nhã, mà khi nhìn thấy Tôn Nghị Cường biểu hiện là khác thường như vậy, vậy suy ra, Hứa Lan hẳn là đều quen biết Tôn Nghị Cường và Tô Nhã.

Tô Nhã là lớp một năm ba, Tôn Nghị Cường cũng vậy.

Vì thế Ngôn Xu lại đổi một cách tìm khác.

Nàng tìm được danh sách lớp một năm ba, sau đó dùng di động chụp lại, dựa theo trình tự bắt đầu tìm tòi ở trên một đám tên.

Từng khuôn mặt xa lạ, nhưng lại đều không phải Hứa Lan.

Cho đến khi một cái tên xuất hiện ----
Hứa Lam Y.

Hứa Lan, Hứa Lam Y.

Tên này xuất hiện, làm Ngôn Xu run sợ một chút.

Mà từ tên này tìm kiếm, lại là một tư liệu duy nhất không có ảnh chụp, ở trình độ nào đó cũng làm tăng thêm đáng ngờ.

Ngôn Xu tiếp tục lật xem, trên lý lịch sơ lược viết Hứa Lam Y cao trung đạt được giải thưởng, thoạt nhìn cũng là một học sinh thành tích phi thường ưu tú.

Nhưng đến cuối cùng, Hứa Lam Y cũng chưa tốt nghiệp giống Tôn Nghị Cường và Tô Nhã, nhưng cũng không viết đến tột cùng đã xảy ra cái gì.

Trái tim "thình thịch" nhảy lên, Ngôn Xu hít sâu một hơi, ngẩng đầu, hô: "Hứa Lan.

"
"Ân?"
Ngôn Xu nhìn mặt cô, gằn từng chữ: "Hứa, Lam, Y.

".